TRANG 324# 1
> Chương 646: Lý Thừa Càn bắt đầu hành động
>
>
>
>
>
>
> Trong giới Thanh Khâu.
>
> Đồ Sơn Nữ Kiều cười tủm tỉm chọc Áp Long phu nhân: “Ngươi nhận nghĩa tử này không uổng, mới vài ngày đã làm ra trò chơi.”
>
> Một nữ nhân áo trắng ở bên cạnh chế nhạo nói: “Nghĩa mẫu yêu quý? Ôi, ớn lạnh quá.”
>
> Áp Long phu nhân cười tươi: “Các ngươi đang hâm mộ ghen tỵ chứ gì, có muốn nhận một đứa con nuôi không?”
>
> Nữ nhân áo trắng trợn trắng mắt nói: “Ta không cần, ta còn nhỏ. Để xem hắn làm ra trò chơi gì.”
>
> Nàng nhấn vào quảng cáo, ra trang download.
>
> Nàng bĩu môi nói: “Nói là tặng cho ngươi mà sao còn thu tiền?”
>
> Áp Long phu nhân khẽ cười.
>
> Thiên Đình, trong cung Đâu Suất tràn ngập không khí nặng nề. Kim Linh, Ngân Linh ngoan ngoãn quỳ cạnh lò luyện đan, cầm cây quạt lửa, từng giọt mồ hôi thấm ướt mép tóc.
>
> Thái Thượng Lão Quân ngồi xếp bằng trên ngai thần bát quái, xanh mặt nhìn màn hình di động. Nghĩa mẫu yêu quý? To gan quá, dám bảo là yêu quý. Đầu ngón tay lão lấp lóe tia điện.
>
> Trương Minh Hiên đang hưởng thụ liệu pháp cá không hay biết nguy hiểm sắp đến, không biết tia chớp treo trên đỉnh đầu mình, vị kia động ý niệm một cái là hắn sẽ lại nếm mùi trời giáng ngũ lôi, lần này tuyệt đối sướng hơn đợt trước rất nhiều.
>
> Thái Thượng Lão Quân do dự một hồi lâu cuối cùng thả lỏng tay, xanh mặt viết từng nét ghi nhớ trên điện thoại di động.
>
> Đường Tây Du.
>
> Tôn Ngộ Không nhìn quảng cáo trên điện thoại di động, gãi đầu khó khăn nói: “Áp Long phu nhân là vị chúng ta đã gặp ở động Liên Hoa?”
>
> Đường Tam Tạng cưỡi trên Bạch Long Mã nghi hoặc hỏi: “Động Liên Hoa là nạn Kim Giác, Ngân Giác?”
>
> Tôn Ngộ Không gãi đầu bất an nói: "Hòa thượng, ngươi không biết, nạn Kim Giác, Ngân Giác trong động Liên Hoa có một nghĩa mẫu bị lão Tôn một gậy đánh chết. Lão yêu đó cư ngụ tại động Áp Long cách động Liên Hoa không xa.”
>
> Đường Tam Tạng vội ghìm ngựa lại, biểu tình căng thẳng hỏi: “Không lẽ bà ta là Áp Long phu nhân?”
>
> Trư Bát Giới hừ mũi nói: “Liên Hoa sơn và Thiên Môn sơn cách nhau rất gần, chắc không có Áp Long phu nhân thứ hai.”
>
> Đường Tam Tạng căng thẳng hỏi: “Vậy chẳng phải là Ngộ Không đánh giết nghĩa mẫu của Trương công tử? Làm sao bây giờ? Làm sao bây giờ?”
>
> Sa Ngộ Tịnh cười khờ nói: “Sư phụ đừng lo, xem ngữ điệu của thần quân có lẽ Áp Long phu nhân chưa chết.”
>
> Trư Bát Giới nạt: “Ngươi thì biết gì, thần tiên bế quan một lần mấy trăm năm, có lẽ thần quân tưởng Áp Long phu nhân đang bế quan.”
>
> Không khí trở nên nặng nề.
>
> Trên mạng lan rộng chuyện hộp trò chơi, nhiều người đăng trò chơi của mình lên, tự khen ba hoa chích chòe, số người chơi TT Đấu Địa Chủ giảm mạnh.
>
> Chạng vạng.
>
> Trương Minh Hiên ra khỏi phòng, hít mũi kêu lên: “Thanh Nhã tỷ nấu cơm chiều chưa?”
>
> Trong đại sảnh vang một chuỗi thanh âm, giọng Lý Thanh Nhã vọng lại: “Ta kêu Vương Tình đi mua rồi, chờ lát sẽ đưa tới.”
>
> Không nấu cơm?
>
> Trương Minh Hiên thầm càu nhàu, vào đại sảnh thấy dưới ánh đèn Nhật Quang Phù, Lý Thanh Nhã, hoàng hậu, Tề Linh Vân, Chu Khinh Vân đang xếp bài.
>
> Tấn Dương và Lý Thanh Tuyền tay cầm di động, cúi đầu ngồi trên ghế, nhàn nhã đung đưa chân.
>
> Trương Minh Hiên lại gần xem. Tấn Dương đang chơi game mini thời trang, thay quần áo cho nhân vật trong trò chơi.
>
> Lý Thanh Tuyền đang chơi Angry Bird, tiếng vèo vèo ầm ĩ.
>
> Cái bóng che màn hình di động làm Tấn Dương ngước lên, vui vẻ chào: “Hoàng thúc!”
>
> Trương Minh Hiên cúi đầu cười hỏi: “Chơi vui không?”
>
> Tấn Dương gật đầu lia, vui vẻ nói: “Vui lắm, quần áo trong này thật đẹp.”
>
> Trương Minh Hiên nhìn màn hình, một cô bé được Tấn Dương trang điểm thành thiếu nữ thời thượng, mặc váy liền thân, đeo kính mát, mái tóc vàng, xinh đẹp mà thời thượng.
>
> Tấn Dương hâm mộ nói: “Nếu con cũng có quần áo đẹp như vậy thì tốt rồi.”
>
> Trương Minh Hiên cười nói: "Chuyện này có đáng gì, chờ ngày mai kêu . . .”
>
> Trương Minh Hiên quét mắt trong phòng, mắt sáng rực nói: “Kêu Khinh Vân a di của con làm cho.”
>
> Tấn Dương reo lên: “Hay quá, hay quá!”
>
> Chu Khinh Vân cáu kỉnh nói: "Trương công tử thật biết cách của người mà phúc về ta, Hồng Trung!”
>
> Lý Thanh Nhã hớn hở nói: “Bính! Phát Tài!”
>
> Lý Thanh Nhã vui vẻ cầm Hồng Trung trước mặt Chu Khinh Vân về bàn của mình, bày ra ba cái một, tùy tay đánh ra quân Phát Tài.
>
> Trương Minh Hiên ngồi cạnh Tấn Dương, hỏi: “Cho một câu chắc chắn đi, có làm không?”
>
> Chu Khinh Vân buồn bực nói: “Làm, nô gia làm được chưa? Ai dám làm trái mệnh lệnh của Trương đại thiếu gia?”
>
> Trương Minh Hiên trợn trắng mắt, nghịch ngợm.
>
> Một lúc lâu sau Vương Tình dẫn theo đám người đưa đồ ăn tới. Mấy người qua loa ăn trong phòng rồi chơi mạt chược tiếp, tiếng đì đùng không dứt.
>
> Trương Minh Hiên gật gà gật gù về phòng mình, quả nhiên ở thế giới nào thì mạt chược luôn hấp dẫn hàng đầu.
>
> Trường An.
>
> Lý Thế Dân phê tấu chương một lúc rồi lấy di động ra chơi trò cắt chuối. Không ai ngờ vị hoàng đế vĩ đại trong lịch sử mà thích chơi trò người già, trò cắt chuối.
>
> Đức Toàn đứng sau lưng Lý Thế Dân, chần chừ nói: "Bệ hạ, thái tử điện hạ lại ép hỏi ta về tung tích của hoàng hậu, biểu hiện rất nóng nảy.”
>
> Lý Thế Dân nhướng mày, nói: "Càng lúc càng kỳ cục, mặc kệ nó.”
>
> Đức Toàn cung kính nói: “Vâng!”
>
> Trong một căn phòng ở Đông cung. Lý Thừa Càn ngồi trên ghế chủ, hai hàng người ngồi phía dưới. Đỗ Hà có mặt trong này, căn phòng tràn ngập không khí nặng nề.
>
> Một người trẻ tuổi ngồi ghế hàng đầu tay trắng sắc mặt khó xem hỏi: “Thừa Càn thật sự muốn đi đến bước này?”
>
> Lý Thừa Càn kiên quyết nói: “Nếu hoàng thúc không muốn thì có thể rời đi.”
>
> Người được Lý Thừa Càn gọi là hoàng thúc tức là Hán Vương Lý Nguyên Xương, đen mặt nói: “Ngươi nói kỳ cục! Chúng ta từ nhỏ lớn lên bên nhau, có phúc cùng hưởng, có họa cùng chia, ta không phải hạng người tham sống sợ chết!”
>
> Một võ tướng trung niên bên tay phải cười gượng: “Sợ là về sau sẽ để lại bêu danh cả đời.”
>
> Lý Thừa Càn nói: “Hầu tướng quân giao quân quyền cho ta là được, xong chuyện tướng quân có thể nói là bị ta trộm.”
>
> Hầu Quân lắc đầu cười nói: “Thôi thôi, nếu thái tử điện hạ nói là sự thật thì dù phải chết vi thần cũng mang theo những quân hồn tiếp tục bảo vệ an nguy của ngài và hoàng hậu nương nương.”
>
> Lý Thừa Càn đứng dậy, lạnh lùng nói: “Vậy thì bắt đầu bức cung đi!"
>
> Hai hàng người ngồi bên dưới cùng đứng dậy, quát: “Tuân lệnh!”
>
> Bọn họ với khí thế hùng dũng đi ra đại điện, bên ngoài vang tiếng nổ, tiếng giết vang vọng hoàng cung.
>
>
>
>