TRANG 324# 2
> Chương 647: Lý Thừa Càn ‘cứu’ mẫu
>
>
>
>
>
>
> Tiếng đập cửa rầm rầm vang lên trước cửa phòng ngủ của Lý Thái.
>
> “Điện hạ, điện hạ, không tốt!"
>
> Lý Thái đã ngủ bị dựng đầu dậy, tức giận quát: “Kêu la cái gì! Điện hạ của ngươi đang rất tốt!”
>
> Người bên ngoài nóng nảy nói: "Điện hạ, thái tử tạo phản!"
>
> Cái gì?
>
> Bên ngoài xẹt qua tia chớp chiếu mặt Lý Thái tái nhợt, thì thào: “Sao hắn dám? Sao hắn dám?”
>
> Mắt Lý Thái lóe tia mừng như điên.
>
> Lý Thái vội vàng xuống giường, không kịp mặc quần áo chạy ra mở cửa, quát lớn: “Người đâu, mau theo ta vào cung cứu giá!”
>
> Sâu trong hoàng cung. Võ Mỵ Nương nghe trong hoàng cung vang vọng tiếng giết, nàng nhàn nhã soi gương trang điểm, khóe môi cong lên, hoàn toàn đối lập với hoàn cảnh căng thẳng.
>
> Một thị nữ đứng bên cạnh cười khẽ nói: "Nương nương, Lý Thừa Càn chết chắc rồi."
>
> Võ Mỵ Nương vừa chải tóc đẹp vừa thì thào: “Ai kêu hắn không bị ta dụ dỗ? Nếu hắn ngoan ngoãn nghe lời thì đã không rắc rối như vậy.”
>
> Thị nữ cười nói: "Nương nương dùng kế nhỏ đã trừ bỏ thái tử Đại Đường, trừ bỏ chướng ngại cho kim phượng lâm không về sau. Nương nương cảm thấy vị hoàng tử nào có thể đi lên ngôi hoàng đế sau khi Lý Thế Dân qua đời?”
>
> Tấm gương trước mặt Võ Mỵ Nương gợn sóng hiện ra một đứa nhóc đang leo cây trộm trứng trong ổ chim.
>
> Thị nữ kinh ngạc nói: "Là hắn, Lý Trị!"
>
> Võ Mỵ Nương chỉ tay vào Lý Trị trong gương đồng, cười quyến rũ: “Hắn không trốn thoát khỏi lòng bàn tay ta, ngày đảo điên âm dương sẽ là lúc thiên ma lâm phàm, khi đó nguyên hồng hoang là của chúng ta!”
>
> Thị nữ vội quỳ sấp xuống đất, mắt bắn ra tia nóng cháy thành kính.
>
> Sáng sớm hôm sau, tiêu điểm bàn chuyện chiếu đúng giờ, một tin tức làm nhiều người xem rung động, đặc biệt là khán giả Đại Đường giật mình không nói nên lời. Thái tử Đại Đường Lý Thừa Càn mưu phản.
>
> Sau khi tiêu điểm bàn chuyện đăng tin, trên mạng sôi chảo dầu. Có quốc gia vui sướng khi người gặp họa, có quốc gia thân thiện hỏi thăm Lý Thế Dân, càng nhiều là xem trò cười. Hôm đó không có Đại Đường chầu triều sớm, nguyên thành Trường An chìm trong không khí căng thẳng.
>
> Sáng sớm.
>
> Trương Minh Hiên ở trong sân bẻ cổ lắc mông tập thể dục.
>
> Tấn Dương từ bên ngoài chạy vào, nhào lên người Trương Minh Hiên, gào khóc: "Hoàng thúc, hoàng thúc! Hu hu, phụ hoàng muốn giết hoàng huynh của con, còn hung dữ với con!”
>
> Mắt hoàng hậu đảo hoe đi vào, cố nặn ra nụ cười: “Ta muốn về Trường An, giao Tấn Dương cho ngươi.”
>
> Trương Minh Hiên nhức đầu, cố gắng khuyên: “Cái đó . . . ta biết chuyện của Lý Thừa Càn rồi, nhưng đừng xúc động, chờ bàn bạc kỹ hơn đã.”
>
> Hoàng hậu nức nở: “Thừa Càn là hài tử ngoan, từ nhỏ đã nghe lời hiểu chuyện, rất hiếu thảo, ta không tin nó tạo phản, ta phải quay về hỏi rõ.”
>
> Trương Minh Hiên lắc đầu nói: “Không được, bọn họ sẽ không để cho ngài về Trường An.”
>
> Vành mắt hoàng hậu đỏ ửng, kiên quyết nói: "Ta không sợ! Dù có hồn phi phách tán thì ta quyết tìm Thừa Càn hỏi cho rõ."
>
> Tấn Dương ngước lên nhìn Trương Minh Hiên, thút thít nói: “Con cũng muốn về, con không muốn hoàng huynh chết, hoàng huynh chết rồi thì Tấn Dương không thể gặp lại nữa, hu hu hu!”
>
> Trương Minh Hiên nhìn hai người, nhức đầu nói: “Chờ ta hỏi thăm rõ chuyện gì đã được không? Yên tâm, tạm thời Lý Thừa Càn sẽ không có nguy hiểm gì, ta sẽ khuyên bảo Lý Thế Dân.”
>
> Hoàng hậu do dự nói: "Làm phiền ngươi.”
>
> Trương Minh Hiên dặn dò: “Hai người đừng lén chạy lung tung gây rắc rối cho ta.”
>
> Hoàng hậu gật đầu nói: "Yên tâm, ta biết mà.”
>
> Lý Thanh Tuyền nhảy nhót chạy vào nhà.
>
> Mắt Trương Minh Hiên sáng rực ngoắc: “Thanh Tuyền, lại đây dẫn Tấn Dương đi chơi.”
>
> Lý Thanh Tuyền nhìn Tấn Dương mắt ướt nước, nàng ném sách đi, kéo tay cô bé nói: “Đi, tiểu cô dẫn ngươi đi quán bar.”
>
> Tấn Dương gật đầu: “Dạ!”
>
> Trương Minh Hiên lườm Lý Thanh Tuyền.
>
> Lý Thanh Tuyền lẩm bẩm: “Không đi thì thôi, trừng cái gì, so ai mắt to hơn chứ gì?”
>
> Lý Thanh Tuyền kéo Tấn Dương ra ngoài.
>
> Trương Minh Hiên nói với hoàng hậu: “Ngài hãy đi theo trông chừng hai đứa, đừng để các nàng chạy lung tung.”
>
> Hoàng hậu đỏ mắt nói, đi ra ngoài: “Ta biết.”
>
> Chờ người đi hết, Lý Thanh Nhã lặng lẽ xuất hiện bên cạnh Trương Minh Hiên, hỏi: "Ngươi muốn làm thế nào?"
>
> Trương Minh Hiên bất đắc dĩ nói: “Chờ xem sao, theo suy đoán của ta ( ghi chép ) thì gần đây Lý Thừa Càn chắc chắn không có nguy hiểm gì. Đợi qua vài ngày ta sẽ tìm Lý Thế Dân nói chuyện, tệ nhất là đón Lý Thừa Càn về đây luôn.”
>
> Lý Thanh Nhã nói: “Ừ, ngươi tự biết làm như thế nào là được.”
>
> Trường An, trong một cung điện canh gác nghiêm ngặt.
>
> Lý Thế Dân như con cọp bị chọc giận trừng mắt Lý Thừa Càn trước mặt mình, vung tay tát, tức giận nói: "Nghiệt súc!"
>
> Lý Thừa Càn bị Lý Thế Dân tát trật cổ, tóc rối xù, mặt in dấu tay đỏ thắm.
>
> Lý Thế Dân quát: “Ai cho con lá gan dám tạo phản? Ngươi muốn ngai vàng này đến thế sao?”
>
> Lý Thừa Càn lau khóe môi, cười nói: “Ngai vàng gì, con chưa bao giờ quan tâm. Con chỉ muốn biết mẫu hậu đang ở đâu?”
>
> Lý Thế Dân sửng sốt, tim đập nhanh, không ngờ chỉ vì nguyên nhân này?
>
> Lý Thế Dân chậm rãi nói: “Mẫu hậu của con đã chết.”
>
> Lý Thừa Càn thì thào: “Đã chết? Có lẽ, nhưng chắc chắn mẫu hậu còn tồn tại, con cảm giác được, hơn nữa . . .”
>
> Lý Thừa Càn ngước đầu lên, ánh mắt kiên quyết nhìn Lý Thế Dân, tức giận quát: “Qua điều tra của con thì mẫu hậu luôn tồn tại, là ngài giam cầm mẫu hậu, muốn dùng mẫu hậu để thi triển tà thuật!”
>
> Lý Thế Dân tức run người: "Vớ vẩn!"
>
> Lý Thừa Càn cười gằn: “Quê quá hóa giận phải không?”
>
> Lý Thế Dân nhìn Lý Thừa Càn hơi điên cuồng, mắt lóe tia sáng tiếc thương, hít sâu, nói: "Việc đến hiện giờ thì ta không ngại nói cho con biết. Vô Cấu đúng là đã chết, nhưng cũng thật sự tồn tại.”
>
> Lý Thừa Càn trợn to mắt, nhấc chân đến gần Lý Thế Dân.
>
> Vèo!
>
> Tiếng tên bay, hai mũi tên nhọn như sao băng đâm thủng cửa sổ đóng đinh dưới chân Lý Thừa Càn, mũi tên cắm phập vào sàn lót đá.
>
> Lý Thừa Càn khựng lại, đứng yên tại chỗ, nhìn Lý Thế Dân chằm chằm, quát lớn: “Mẫu hậu của con ở đâu? Trả mẫu hậu lại cho con!”
>
> Lý Thế Dân nói: “Nàng và Tấn Dương ở Thiên Môn sơn, họ đang sống rất tốt.”
>
> Biểu cảm Lý Thừa Càn hoảng hốt: “Thiên Môn sơn? Đạo tràng của Tiêu Dao Thần quân?”
>
> Lý Thừa Càn lắc đầu rít gào: “Không thể nào! Là ngài giam cầm mẫu hậu!”
>
> Lý Thế Dân đen mặt nói: “Con không tin phụ hoàng của mình?”
>
> Lý Thừa Càn nói: “Con chỉ tin tưởng kết quả điều tra của mình, nếu mẫu hậu và Tấn Dương ở Thiên Môn sơn vậy tại sao ngài giấu diếm mọi người?”
>
> Lý Thế Dân bất đắc dĩ nói: “Có người của Trường An muốn hại nàng nên mới giấu các ngươi, dù sao nàng đã chết.”
>
> Mắt Lý Thế Dân nghiêm túc hỏi: “Làm sao con biết mẫu hậu của con còn tồn tại?”
>
> Lý Thừa Càn ngạo nghễ nói: "Nếu muốn người không biết trừ phi mình đừng làm, ngài nghĩ mình có thể giấu diếm được sao? Con thám thính điều tra tìm được dấu vết từ cung nữ già năm xưa chôn mẫu hậu, sau đó điều tra theo những manh mối này, qua nhiều khó khăn rốt cuộc được tin mẫu hậu còn tồn tại và bị ngài giam cầm.”
>
>
>
>