TRANG 325# 1
> Chương 648: Trương Minh Hiên đến Trường An
>
>
>
>
>
>
> Lý Thế Dân kiên quyết phủ nhận: “Không thể nào! Mẫu hậu của con đã chết thật thì lấy đâu ra dấu vết để lại? Nguyên Trường An chỉ có trẫm và Đức Toàn biết Vô Cấu còn sống, càng không có manh mối gì.”
>
> Lý Thế Dân thì thào: “Xem ra có người muốn qua ngươi dụ Vô Cấu ra.”
>
> Lý Thừa Càn nghe Lý Thế Dân nhắc nhở thì lòng nổi gợn sóng, ngẫm lại quá trình mình điều tra rất suôn sẻ, tuy có khúc chiết nhưng tất cả manh mối đều về tay mình.
>
> Lý Thừa Càn lẩm bẩm: “Sai, không lẽ ta sai thật rồi sao?”
>
> Lý Thế Dân lạnh lùng nói: "Đến tình trạng này rồi ta còn cần lừa ngươi?”
>
> Lý Thừa Càn rùng mình, kích động kêu lên: "Mẫu hậu không thể trở về, tuyệt đối không thể để mẫu hậu trở về!”
>
> Lý Thế Dân vung long bào, sắc mặt khó xem nói: “Tất nhiên trẫm biết điều đó!”
>
> Lý Thế Dân bước nhanh ra ngoài.
>
> Lý Thừa Càn nhìn hai mũi tên ghim sâu vào mặt đất, sắc mặt liên tục thay đổi, hung tợn thì thào: “Muốn lợi dung ta dụ mẫu hậu ra? Đã quá coi thường Lý Thừa Càn này!”
>
> Giữa trưa hôm đó lan ra tin tức chấn động trên mạng, thái tử Đại Đường Lý Thừa Càn đã chết, sự kiện tạo phản chưa bình ổn lại gây sóng gió lớn.
>
> Trương Minh Hiên ngồi trong nhà bứt tóc, khó chịu nói: "Không đúng, điều này không phù hợp lịch sử, Lý Thế Dân này xuống tay nhanh quá.”
>
> Trương Minh Hiên đứng dậy khỏi ghế: “Không được, ta phải đi xem, nếu không sẽ bị nha đầu Tấn Dương lải nhải chết.”
>
> Trương Minh Hiên cầm kiếm Thanh Bình treo trên tường, mở cửa phòng ra, hóa thành luồng sáng bay ra đảo Huyền Không nhanh như tia chớp.
>
> Chờ Lý Thanh Tuyền dắt Tấn Dương khóc thút thít tìm Trương Minh Hiên thì không thấy người đâu, nàng tức giận ngứa răng, chạy thật nhanh.
>
> Trong thành Trường An. Lý Thế Dân ủ rũ ngồi trên bậc thang đại điện. Đức Toàn cung kính đứng ngoài cửa, trong phòng đốt hai hàng ngọn đèn có vẻ u ám trống trải.
>
> Lý Thế Dân giấu mình trong bóng tối, thì thào: “Cần gì như vậy? Thừa Càn thật ngốc, phụ hoàng vô dụng, không che chở được mẫu hậu của con, cũng không thể che chở cho con . . .”
>
> “Khụ khụ! Lý Thế Dân, ngươi làm cái quỷ gì mà sặc vậy?”
>
> “Ai đó!?” Lý Thế Dân vụt ngẩng đầu, mắt đỏ hoe như con sói cô độc bị thương.
>
> Một luồng sáng trắng tỏa khắp căn phòng, một quả cầu ánh sáng trắng nằm trong tay Trương Minh Hiên. Hắn ném quả cầu ánh sáng bay lơ lửng trên nóc phòng, chiếu sáng căn phòng như ban ngày.
>
> Trương Minh Hiên bản năng nheo mắt trước ánh sáng.
>
> Chợt có tiếng hét chói tai: “Ai đó? Người đâu, bảo vệ bệ hạ!”
>
> Vang tiếng nổ lớn, Đức Toàn phá cửa xông vào, khi thấy Trương Minh Hiên thì biểu cảm kinh hoàng đông trên mặt.
>
> Lý Thế Dân híp mắt phẩy tay: “Ngươi hãy ra ngoài, đừng để người khác vào.”
>
> Đức Toàn khom người nói: “Tuân lệnh.”
>
> Đức Toàn khép hai cánh cửa lại, lui ra khỏi đại điện.
>
> Trương Minh Hiên vung tay dập tắt hai hàng ngọn nến, không biết nên nói cái gì: “Đốt nhiều nến như vậy không sợ chết vì trúng độc?”
>
> Lý Thế Dân ủ rũ nói: “Chết thì chết.”
>
> Trương Minh Hiên bất mãn nói: "Thế Dân, ta không muốn nói gì ngươi nhưng xuống tay nhanh vậy, mới hồi sáng bắt Thừa Càn đến buổi chiều đã xử chết, làm ta không có thời gian phản ứng.”
>
> Lý Thế Dân ủ rũ nói: "Không phải ta giết."
>
> Trương Minh Hiên ngầm hiểu nói: “Đã hiểu, sợ tội tự sát chứ gì, mọi người đều biết.”
>
> Trương Minh Hiên nhủ thầm: "Trên TV đều diễn như vậy, hoàng thân quốc thích phạm tội hay bị sợ tội tự sát."
>
> Lý Thế Dân ngồi trên bậc thang buồn bã nói: “Ta không bảo vệ hoàng hậu được, giờ không thể giữ Thừa Càn, Nhân Hoàng như ta còn có ý nghĩa gì?”
>
> Trương Minh Hiên nhíu mày hỏi: “Khoan, ý của ngươi là người khác giết Lý Thừa Càn?”
>
> Mặt Lý Thế Dân hung tợn nói: “Đúng vậy!”
>
> “Dựa vào đâu nói vậy?”
>
> Lý Thế Dân kể lại cuộc đối thoại với Lý Thừa Càn.
>
> Trương Minh Hiên sờ cằm suy tư: “Có nhiều điểm đáng ngờ.”
>
> Lý Thế Dân tức giận nói: “Ma tộc! Chắc chắn là ma tộc, trẫm phải chém tận giết tuyệt ma tộc!”
>
> Trương Minh Hiên lại gần vỗ vai Lý Thế Dân, khuyên nhủ: “Đừng võ đoán vậy, ngươi không có chứng chứ, biết đâu là trùng hợp? Chưa chắc là ma tộc nhúng tay vào.”
>
> Lý Thế Dân gầm gừ: “Trong thành Trường An chỉ có ta và Đức Toàn biết Vô Cấu còn tồn tại, Thừa Càn lấy đâu ra manh mối chứng minh? Rõ ràng bị người gài bẫy, không phải ma tộc thì còn ai?”
>
> Trương Minh Hiên hắng giọng, ngại ngùng nói: “Sự tồn tại của hoàng hậu không phải bí mật trong Thiên Môn sơn, rất có thể là tu sĩ nào đó không nỡ thấy hoàng hậu và thái tử mẫu tử xa nhau nên lộ ra chút tin tức cho Lý Thừa Càn?”
>
> Lý Thế Dân sửng sốt, tức giận quát: “Ngươi bảo ta giữ bí mật tin Vô Cấu còn tồn tại để rồi chính ngươi tuyên truyền ra ngoài!?”
>
> Trương Minh Hiên chớp chớp mắt, nói vậy là việc Lý Thừa Càn tạo phản có phần nào lý do vì ta dặn Lý Thế Dân giữ bí mật?
>
> Trương Minh Hiên đi hai bước, khuyên: “Bình tĩnh, bình tĩnh lại, đừng để ý mấy chi tiết này.”
>
> Trương Minh Hiên vỗ trán: “À, ta còn bận chút việc, đi đây!”
>
> Nói rồi chạy nhanh như chớp.
>
> Lý Thế Dân ở trong cung điện rống to: “Trương – Minh – Hiên!”
>
> Đức Toàn canh giữ bên ngoài run rẩy khóe mắt.
>
> Trương Minh Hiên đi trên đường phố Trường An, nhà hai bên đường đèn đuốc sáng trưng, mỗi gia đình đều dùng đèn Nhật Quang Phù.
>
> Vì vụ án Lý Thừa Càn nên buổi tối vắng vẻ nhiều, trên đường lác đác người qua lại, cúi đầu bước vội.
>
> Trương Minh Hiên tiêu sái phẩy cây quạt ngũ sắc, lẩm bẩm: "Bánh xe lịch sử lăn, Lý Thừa Càn vẫn bị nghiền chết.”
>
> Trương Minh Hiên đến Miếu Thành Hoàng góc đông bắc thành Trường An, đẩy cửa ra. Cánh cửa gỗ nặng không nhúc nhích, đã bị cài then từ bên trong.
>
> Trương Minh Hiên nhún chân nhảy lên, nhẹ nhàng rơi vào trong Miếu Thành Hoàng, hắn phẩy quạt nhíu mày nói: “Lại nồng mùi dầu thắp.”
>
> Trong đại điện, mấy ông từ đi ra.
>
> Một ông từ già dẫn đầu hỏi: “Vị công tử này, hôm nay Miếu Thành Hoàng đã đóng cửa, nếu muốn thắp nhang cầu phúc xin đến sớm vào ngày mai.”
>
> Trương Minh Hiên cười nói: “Ta không đến dâng hương, Hào thần quân không chịu nổi nhang của ta. Ta đến tìm hắn có việc muốn hỏi.”
>
> Mấy ông từ mặt biến sắc. Ở thời đại tiên thần cùng tồn tại này người dám nói câu trên trong Miếu Thành Hoàng thì hoặc là kẻ điên, hoặc là người có đại thần thông. Trông Trương Minh Hiên không giống kẻ điên, mấy ông từ lộ vẻ mặt lo âu.
>
> Ông từ già trầm ngâm một chút, cung kính nói: “Mời công tử.”
>
> Trương Minh Hiên nhìn quanh, bước vào Miếu Thành Hoàng. Miếu này kém xa của hắn, chậc chậc, cấm chế phù văn cấp thấp thật.
>
> Trương Minh Hiên bước vào đại điện, vung tay lên, cửa tự khép lại. Trong đại điện tối tăm, chỉ có hai ngọn đèn dầu tỏa ánh sáng leo lắt.
>
>
>
>