Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 649: Mục 650

TRANG 325# 2

> Chương 649: Cầu cứu Bình Tâm nương nương

>

>

>

>

>

>

> Trương Minh Hiên khép cây quạt lại, nói: “Hào, còn muốn bản thần quân mời ngươi đi ra?”

>

> Miếu Thành Hoàng tỏa ánh sáng vàng, một nam nhân trung niên mặc áo quan bước ra từ tượng thần bên trên, cung kính chắp tay thi lễ: “Tiêu Dao Thần quân giá lâm miếu nhỏ, tiểu thần không từ xa tiếp đón, xin thứ tội."

>

> Trương Minh Hiên lười so đo là thật lòng không kịp nghênh từ xa hay vì không muốn đón chào, hắn hỏi thẳng: “Linh hồn của thái tử Đại Đường Lý Thừa Càn ở chỗ ngươi?”

>

> Hào cười khổ nói: "Thần quân quá coi trọng tiểu thần, Lý Thừa Càn là thái tử Đại Đường, có khí vận nhân tộc trong người, không phải Hào nho nhỏ này có thể bắt giữ.”

>

> Trương Minh Hiên nhíu mày hỏi: “Hắn ở chỗ nào?”

>

> Hào do dự một lúc, đáp: “Lý Thừa Càn và đám thuộc hạ bị Lục phán dẫn về địa phủ.”

>

> “Đi địa phủ?”

>

> Trương Minh Hiên nhức óc. Lý Thừa Càn chết tiệt, không thể chết chậm chút sao? Hắn còn chưa chuẩn bị gì. Địa phủ là địa bàn của Thái Ất lão nhân Xiển giáo, dựa theo quan hệ giữa hắn và Xiển giáo thì đừng mơ đòi người.

>

> Trương Minh Hiên đẩy cửa đi ra khỏi Hào điện, bay lên trời.

>

> Ông đứng trong sân vội vàng lao vào thần điện, thấy tượng thần không sứt mẻ gì thì thở phào nhẹ nhõm, vẻ mặt vui mừng.

>

> Trương Minh Hiên bay tới thành Trường An, đáp xuống ngọn núi từng quay phim Thiếu Niên Giang Hồ. Căn nhà đã được dựng lên vẫn còn nguyên, trở lại chốn cũ làm lòng hắn cảm khái. Mới qua vài năm đã cảnh còn người mất, các bằng hữu ngày xưa đã tứ tán hết.

>

> Trương Minh Hiên tìm một gian phòng, ngồi chéo chân dựa vào đầu giường, lấy di động ra nhấn vào trang chat với Bình Tâm nương nương, nhắn tin: “Nương nương ngủ chưa?”

>

> Qua một lúc Bình Tâm nương nương trả lời: “Đang chơi trò chơi, có chuyện gì không?”

>

> Tiêu Dao Thần quân: “Nương nương thích chơi trò gì?”

>

> Bình Tâm nương nương gửi hình chụp Angry Bird.

>

> Tiêu Dao Thần quân: “Là Angry Bird à, trùng hợp ghê, ta cũng thích chơi. φ(>ω<*) "

>

> Bình Tâm nương nương: “Ha ha, nói đi, có chuyện gì?”

>

> Tiêu Dao Thần quân: “Không có việc thì không thể nhớ nương nương sao?”

>

> Bình Tâm nương nương: “Nhớ ta thì đến địa ngục U Minh, ta mời ngươi đi dạo mười tám tầng địa ngục một ngày.”

>

> Trương Minh Hiên sợ run tay, phản xạ cứng người lại. Chuyến du lịch mười tám tầng địa ngục lần trước còn đọng lại sâu trong đầu óc, nhớ đến nó là cả người hắn đau nhức.

>

> Trương Minh Hiên nghiêm túc nói: "Nương nương, tiểu tử có một chuyện cần ngài giúp.”

>

> Bình Tâm nương nương: “Ha ha.”

>

> Trương Minh Hiên nhìn Bình Tâm nương nương gửi đến hai chữ, bỗng thấy lạnh gáy, vừa như cười nhạt lại giống cười nhạo. Hiểu lầm, chắc chắn là hiểu lầm, nương nương đang biểu thị vui vẻ mới đúng.

>

> Tiêu Dao Thần quân: "Hôm nay thái tử Đại Đường Lý Thừa Càn và đám thuộc hạ tạo phản đều tự sát chết, nương nương xem có thể đưa hồn phách của họ cho ta không?”

>

> Bình Tâm nương nương: “Ta không quản việc của địa phủ.”

>

> Trương Minh Hiên nói ngay: “Đừng mà nương nương! Nương nương hãy nghĩ lại chúng ta quen biết thân thiết, ngài từ chối ta không thấy ngượng sao? Nương nương nói một câu là được.”

>

> Bình Tâm nương nương: “Ta đã giao địa phủ cho Thái Ất và Địa Tạng thì sẽ không nhúng tay vào.”

>

> Tiêu Dao Thần quân: “Ngài nói vậy sẽ mất ta. o(′^`)o "

>

> Bình Tâm nương nương: “Ha ha.”

>

> Tiêu Dao Thần quân: “Nương nương thấy có chuyện gì ta có thể làm giúp ngài không?”

>

> Bình Tâm nương nương: “Dạo này hơi chán, lâu rồi không thấy ngươi quay TV điện ảnh.”

>

> Tiêu Dao Thần quân: “Mệt lắm!”

>

> Bình Tâm nương nương: ”Ngươi có làm không?”

>

> Trương Minh Hiên ngồi trong phòng nhăn mặt nói: “Tấn Dương, hoàng thúc chịu khổ đày đọa vì con, khi nào lớn lên nhớ hiếu kính ta.”

>

> Tiêu Dao Thần quân: "Làm! Nương nương muốn xem thì tất nhiên ta phải làm. Đừng nói một điện ảnh, dù có một trăm cái thì ta cũng làm!”

>

> Bình Tâm nương nương: “Vậy làm một trăm cái đi!"

>

> Trương Minh Hiên tự vả mặt, ai kêu ngươi nói mạnh miệng, hắn vội nhắn lại.

>

> Tiêu Dao Thần quân: “Nương nương mới nhắn cái gì vậy? Tín hiệu chỗ ta không tốt, không nhận được. Yên tâm, ta sẽ làm ‘một’ điện ảnh cho ngài, chắc chắn sẽ làm ‘một’ điện ảnh rất tuyệt. Tín hiệu không tốt, tạm biệt.”

>

> Hắn vội tắt di động, thở phào.

>

> Địa phủ U Minh, trong điện Bình Tâm.

>

> Bình Tâm nương nương cười nói: “Tiểu tử bại hoại.”

>

> Bình Tâm tùy tay gửi tin nhắn.

>

> Trương Minh Hiên đang nằm dài trên giường nghe chuông di động, hắn giật nảy mình, chắc Bình Tâm nương nương sẽ không dây dưa chuyện vừa rồi chứ?

>

> Trương Minh Hiên mở di động ra xem, quả nhiên là tin nhắn của Bình Tâm nương nương, chỉ có một câu: “Đi tìm Địa Tạng Vương Phật.”

>

> Trương Minh Hiên cau mày lẩm bẩm: “Địa Tạng? Từ khi nào Bình Tâm nương nương dính líu với Địa Tạng?”

>

> Vang tiếng sấm nổ, một tia chớp giáng xuống căn nhà trên đỉnh núi chỗ Trương Minh Hiên ở. Bùm một tiếng, căn nhà thành đống đổ nát.

>

> Trương Minh Hiên nằm trong đống phế tích, người đen thui, hắn trợn mắt cá chết: “Quả nhiên không thể xây nhà ở nơi cao, dễ bị sét đánh.”

>

> Trương Minh Hiên hôn mê, người bốc lên từng luồng khói trắng, tim đập thình thịch, thân thể bị tổn thương nhờ tinh huyết của Tổ Vu cường đại nhanh chóng tự lành.

>

> Sáng sớm hôm sau, Trương Minh Hiên mở mắt, nhảy cẫng lên từ đống đổ nát, tay sờ nhanh mặt mình, chỉ lên trời quát: “Ông trời, không chịu thôi phải không? Tưởng gia gia dễ ăn hiếp? Ta cảnh cáo ngươi, một lần, hai lần, không thể lặp lại nhiều lần, còn làm lần nữa là ta nghỉ chơi với ngươi!”

>

> Thấy ông trời bị mình mắng không dám lên tiếng, làm rùa đen rút đầu, Trương Minh Hiên giận dỗi xoay người đi vào căn phòng khác. Tạm tha cho đấy.

>

> Trương Minh Hiên ngồi trong phòng, lấy di động ra, mở phần mềm chat TT, một chuỗi tin tức vang lên, có tin nhắn của Tấn Dương, hoàng hậu, Lý Thanh Nhã.

>

> Trương Minh Hiên nhắn lại hết, nói: “Tiểu Phàm, liên lạc Địa Tạng Vương giúp ta.”

>

> “Được!”

>

> Danh sách liên lạc trên điện thoại di động bỗng có một hình biểu tượng người lạ, tai to mặt lớn rất là ngố.

>

> Trương Minh Hiên phát tin mời webcam, sau tiếng chuông êm tai, Địa Tạng Vương bảo tướng trang nghiêm hiện ra, ngồi khoanh chân trên đài sen, sau lưng nở rộ vòng thần bảy sắc, đầu đội mũ da lừa, mặt như quan ngọc, chính khí tràn đầy.

>

> Địa Tạng Vương nhìn Trương Minh Hiên, hơi cúi đầu bày tỏ sự tôn trọng: “Chào Tiêu Dao Thần quân.”

>

> Trương Minh Hiên dựng thẳng một tay: “Chào Địa Tạng Vương Bồ Tát.”

>

> Địa Tạng Vương nhướng chân mày, khó chịu sửa lời: “Là Địa Tạng Vương Phật, thần quân đừng gọi sai.”

>

> Trương Minh Hiên vội nói: “Đúng đúng, là Địa Tạng Vương Phật, ta nhầm, xin Phật Đà đừng trách.”

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!