Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 650: Mục 651

TRANG 326# 1

> Chương 650: Địa Tạng Vương đòi người

>

>

>

>

>

>

> Địa Tạng Vương mỉm cười nói: “Không sao, thần quân cũng không cố ý. Không biết thần quân tìm bần tăng có chuyện gì không?”

>

> Trương Minh Hiên thầm thắc mắc, Bình Tâm nương nương chưa đánh tiếng trước sao?

>

> Trương Minh Hiên thành thật nói: “Ta có mấy bằng hữu cõi trần sau khi chết hồn vào địa phủ, muốn cầu Phật Tổ hỗ trợ tìm bọn họ, dẫn ra địa phủ trả lại cho ta.”

>

> Địa Tạng Vương nhẹ gật đầu nói: "Việc này không khó, nhưng bổn tọa sẽ được gì?”

>

> Trương Minh Hiên hỏi: “Phật Tổ có yêu cầu gì?”

>

> Địa Tạng Vương mỉm cười nói: “Thần quân có tài lớn, di động là thần khí vô thượng, TV, điện ảnh, tiểu thuyết đô đều làm bần tăng mở rộng tầm mắt, vô cùng khâm phục. Nên bần tăng muốn nhờ đạo hữu chế tạo một bộ TV hay điện ảnh.”

>

> Trương Minh Hiên suýt chửi thề, lại là TV điện ảnh, nói Địa Tạng Vương và Bình Tâm nương nương không gian díu với nhau từ trước thì đánh chết hắn cũng không tin, làm gì có chuyện trùng hợp vậy?

>

> Trương Minh Hiên hỏi dò: “Hay quay một bộ chiến ký Địa Tạng Trừ Ma?”

>

> Địa Tạng Vương hơi động lòng, nhưng nhớ Bình Tâm nương nương dặn thế là cắn răng từ chối: “Thôi, quay cái nào thần quân am hiểu. Nhưng bổn tọa hy vọng bên trong có tình tiết liên quan Như Lai, hình tượng phản diện. Tên mập Như Lai công khai đuổi bổn tọa khỏi Linh sơn ngay trước mặt các Phật Đà, Bồ Tát, La Hán, hòng cầm giữ quyền lớn Linh sơn. Nếu hắn đã không cho bổn tọa sống yên thì bổn tọa cũng không để hắn yên thân!”

>

> Trương Minh Hiên do dự nói: “Làm vậy không tốt lắm, oan oan tương báo khi nào mới hết. Hơn nữa Như Lai dù gì là tổ của vạn phật, ô miệt hắn sẽ dính phải nhân quả Phật giáo.”

>

> Địa Tạng Vương cười khẩy nói: "Thần quân còn sợ gì nhân quả?”

>

> Trương Minh Hiên á khẩu, nhân quả gì đó khi đã có quá nhiều thì không sợ nữa.

>

> Địa Tạng Vương hỏi: “Thần quân có chịu giúp không?”

>

> Trương Minh Hiên nói: “Quay thì quay, dù sao không phải lần đầu tiên đắc tội Như Lai, bình thường chọc hắn một chút xem như tăng thêm tình cảm.”

>

> Địa Tạng Vương cười nói: "Đa tạ thần quân, chuyện mấy linh hồn kia cứ giao cho bần tăng. Không biết bọn họ tên gì? Ngày sinh tháng đẻ là mấy?”

>

> Trương Minh Hiên cười nói: “Rất dễ tra ra, thái tử Đại Đường Lý Thừa Càn và đám chó săn của hắn.”

>

> Địa Tạng Vương sửng sốt: “Ngày mai sẽ đưa cho thần quân.”

>

> Trương Minh Hiên nói: “Vậy hẹn mai gặp lại.”

>

> Trương Minh Hiên cúp di động, duỗi lưng lẩm bẩm: "Rốt cuộc giải quyết, nhưng cũng chuốc rắc rối lớn cho mình. Quay phim gì đây?”

>

> Trương Minh Hiên nghĩ tới nghĩ lui chưa nghĩ ra có TV hay điện ảnh nào bôi đen Như Lai, kiếp trước phim ảnh đều nịnh bợ Phật giáo.

>

> Trương Minh Hiên đứng lên duỗi lưng: “Đi thôi, trở về từ từ nghĩ.”

>

> Không khí trước mặt hắn khuếch tán như vằn nước, Trương Minh Hiên biến mất.

>

> Thế giới U Minh, trong một tòa thần điện trên m sơn.

>

> Địa Tạng Vương ngồi xếp bằng trên đài sen, kêu lên: “Người đâu!”

>

> Một tiểu sa di mới thu bước vào, chắp hai tay, quỳ dưới đất cúi đầu nói: "Bái kiến ngô phật!"

>

> Địa Tạng Vương bình tĩnh nói: “Bãi giá đi địa phủ điện Tần Quảng Vương.”

>

> “Rõ!” Tiểu sa di đứng lên, xoay người ra ngoài.

>

> Chốc lát sau bên ngoài vang tiếng thú gầm.

>

> Địa Tạng Vương đứng dậy đi ra ngoài, mỗi bước đạp xuống có hoa sen nở từ dưới chân, từng bước sinh sen, thần thánh tôn quý.

>

> Một con dị thú đứng trong sân, hình dạng như mãnh hổ, trên đầu có chữ vương uy phong lẫm lẫm, trên chữ vương có một cái sừng màu đen chĩa lên trời. Đầu mãnh hổ mọc hai lỗ tai như tai chó, tai phẩy nhẹ có thể nghe mọi việc ở các giới. Thân thể như rồng, mọc bốn chân như kỳ lân, uy nghiêm bá khí.

>

> Trên người dị thú nâng cái liễn, gió thổi màn che đung đưa, tiếng chuông ngân nga, khí lành vô vàn.

>

> Hai hàng hòa thượng tuấn tú mặc áo tăng đứng bên dị thú, bọn họ cúi đầu đứng nghiêm, người nở rộ ánh sáng vàng.

>

> Địa Tạng Vương đến gần, dị thú quỳ xuống cho y tiện bước lên liễn.

>

> Địa Tạng Vương ngồi trong liễn, nói: “Đi thôi Đế Thính, đi địa phủ.”

>

> Đế Thính đứng dậy, đôi mắt cọp quét qua, chân đạp mây bước tới trước.

>

> Hai hàng sa di bay lên theo, đứng ngay ngắn hai bên Đế Thính, gõ mõ. Tiếng mõ lóc cóc, miệng tụng Địa Tạng Vương Bản Nguyện Kinh đi theo xe liễn, nơi đi qua phật quang chiếu khắp, tất cả quỷ hồn âm soa né tránh.

>

> Một lúc sau có sa di đi bên cạnh cung kính nói: "Ngô phật, đã đến điện Tần Quảng Vương.”

>

> Địa Tạng Vương ngồi trong liễn mở mắt ra, mở miệng nói: "Tần Quảng Vương đi ra gặp ngô!”

>

> Trước đại điện vang tiếng bước chân, Tần Quảng Vương mặc long bào màu đen đi ra, đám phán quan theo sau.

>

> Tần Quảng Vương nhìn Địa Tạng Vương đi mà mang theo tụng kinh vang dội, khóe môi co giật. Từ ngày Địa Tạng Vương thành phật thì càng lúc càng khoe khoang.

>

> Tần Quảng Vương ôm quyền nói: “Chào Địa Tạng Vương.”

>

> Địa Tạng Vương cau mày sửa sai: “Là Địa Tạng Vương Phật!”

>

> Tần Quảng Vương bất đắc dĩ nói: “Vâng, Địa Tạng Vương Phật.”

>

> Địa Tạng Vương cười nói: "Miễn lễ."

>

> Tần Quảng Vương thấy gai người, hỏi thẳng: “Địa Tạng Vương . . . Phật không ở m sơn hóng mát, sao có thời gian đến chỗ tiểu vương?”

>

> Địa Tạng Vương nói: “Ta đến đòi vài người, ngươi mau dưa hồn phách thái tử Đại Đường Lý Thừa Càn và đám thuộc hạ đến.”

>

> Tần Quảng Vương nhíu mày nói: “Lý Thừa Càn là thái tử Đại Đường, trên người có khí vận nhân tộc, không phải phàm tục có thể so sánh, không biết Phật Đà muốn hắn làm gì?”

>

> Phán quan đứng sau lưng Tần Quảng Vương kinh dị liếc nhau, không biết vì sao Địa Tạng Vương mặc kệ mọi chuyện đột nhiên hỏi về Lý Thừa Càn?

>

> Địa Tạng Vương nhíu mày nói: “Bổn tọa có lý do của mình, ngươi đưa hay không?”

>

> Tần Quảng Vương mặt không biểu cảm nói: “Nếu Phật Đà không có lý do chính đáng thì thứ lỗi tiểu vương không thể nghe theo.”

>

> Địa Tạng Vương khó chịu bảo: “Bổn tọa lĩnh pháp chỉ của Phật Mẫu, nhận mệnh của Bình Tâm nương nương cùng Thái Ất chân nhân quản lý địa phủ. Mấy năm qua bổn tọa chưa từng nhúng tay vào việc địa phủ, cho các ngươi đủ mọi tiện lợi, các ngươi nghĩ bần tăng là tượng đất sao? Xem ra bổn tọa nên bắt đầu lo việc địa phủ, thành lập nha môn.

>

> Tần Quảng Vương mặt biến sắc vội giục: “Đưa! Chung phán quan, mau dẫn đám người thái tử Đại Đường ra đây!”

>

> Một nam nhân xấu xí cầm bút phán quan đứng sau lưng Tần Quảng Vương chần chừ một chút, bất đắc dĩ nói: “Vâng!”

>

> Gã xoay người vào điện Tần Quảng Vương.

>

> Một lúc sau Chung Quỳ cầm một hồ lô ngọc đen ra: “Có rất nhiều người dính vào việc Lý Thừa Càn, không tiện lĩnh ra, tất cả bị tiểu thần thu vào hồ lô này.”

>

> Tần Quảng Vương cầm hồ lô, bước tới trước hiền hòa nói với Địa Tạng Vương: “Đây là hồn phách của nhóm Lý Thừa Càn, xin giao cho Phật Đà. Địa phủ có nhiều việc rất rườm rà, tiểu vương không giữ Phật Đà ở chơi lâu được.”

>

> Địa Tạng Vương nhận hồ lô ngọc đen, nói: “Đế Thính, chúng ta về.”

>

> Đế Thính trừng Tần Quảng Vương, phát ra tiếng gầm, xoay người đạp mây bay xa. Tiếng tụng kinh vang lên, từng luồng phật quang rắc xuống.

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!