TRANG 326# 2
> Chương 651: Đường Tam Tạng thẳng thắn theo khoan
>
>
>
>
>
>
> Chung Quỳ không cam lòng hỏi: “Bệ hạ thật sự đồng ý giao hồn phách của Lý Thừa Càn cho hắn đơn giản vậy sao?”
>
> Tần Quảng Vương nói: “Chỉ là vài hồn phách tầm thường, còn hơn bị hắn nhúng tay vào việc địa phủ. Đi về làm việc.”
>
> Tần Quảng Vương xoay người vào đại điện, đám phán quan theo sau.
>
> Buổi trưa.
>
> Trương Minh Hiên bay về đảo Huyền Không, nhàn nhã bước trên đường mòn vườn hoa.
>
> Chợt có tiếng nức nở kêu gọi: “Hoàng thúc!”
>
> Tấn Dương chạy lại ôm đùi Trương Minh Hiên, khóc toáng lên.
>
> Hoàng hậu bước tới gần, vành mắt đỏ hoe, dùng khăn tay lau khóe mắt.
>
> Tấn Dương khóc thút thít nói: "Hoàng thúc, hoàng huynh chết rồi, con không còn được gặp hoàng huynh nữa, Tấn Dương buồn quá, hu hu hu!”
>
> Hoàng hậu cười gượng gạo hỏi: “Minh Hiên đi đâu mà cả đêm không về, Thanh Nhã tỷ rất lo.”
>
> Trương Minh Hiên an ủi vỗ đầu Tấn Dương, nói: “Ta đi Trường An một chuyến.”
>
> Mắt hoàng hậu sáng rực nhìn Trương Minh Hiên mong đợi, ôm chút hy vọng mong manh.
>
> Trương Minh Hiên cười nói: "May mắn không làm nhục mệnh, tuy tiểu tử Lý Thừa Càn đã chết nhưng nếu không có gì ngoài ý muốn có thể cứu hồn phách về.”
>
> Hoàng hậu khom người hành lễ, mừng muốn khóc: "Đa tạ Minh Hiên! Đa tạ! Hu hu, đa tạ ngươi.”
>
> Trương Minh Hiên xoa đầu nhỏ của Tấn Dương, cười nói: "Không cần khách khí, ta xem các người như người nhà, nỡ lòng nào nhìn các người đau buồn.”
>
> Tấn Dương ngước đầu, mắt rưng rưng lệ tội nghiệp nói: "Hoàng thúc đang nói là con có thể gặp hoàng huynh ạ?”
>
> Trương Minh Hiên vươn tay lau nước mắt trên mặt Tấn Dương, mỉm cười nói: “Đương nhiên rồi, sáng mai con sẽ được thấy hắn.”
>
> Tấn Dương cười toe, hét to: “Tuyệt quá, hoàng thúc tuyệt vời! Con sẽ báo tin tức này cho Thanh Tuyền cô cô, còn có Tiểu Tuyết nữa!”
>
> Tấn Dương thả tay ôm đùi Trương Minh Hiên ra, xoay người tung tăng chạy mất.
>
> Mắt hoàng hậu chứa chan mong đợi hỏi: “Ngày mai Thừa Càn thật sự có thể trở về?”
>
> Trương Minh Hiên gật đầu nói: “Đương nhiên, ta chưa bao giờ lừa người, nhưng trở về không phải người mà là quỷ.”
>
> Hoàng hậu thì thào: “Vậy là tốt rồi, tốt rồi.”
>
> Sắc mặt hoàng hậu thay đổi mấy lần, có vui mừng, may mắn và tức giận.
>
> Trương Minh Hiên ngáp dài: “Ta về ngủ cái đã, buồn ngủ chết.”
>
> Hoàng hậu như tỉnh giấc mộng, xin lỗi nói: “Việc của Thừa Càn làm phiền ngươi mệt mỏi, mau đi ngủ, ta chuẩn bị cơm trưa cho.”
>
> Trương Minh Hiên ngượng ngùng nói: “Vậy xin đa tạ hoàng hậu tỷ tỷ.”
>
> Hoàng hậu cười nói: “Người nên nói đa tạ là ta. Ngươi đã làm nhiều chuyện cho nhà chúng ta mà ta không có năng lực báo đáp lại, chỉ có thể làm chút đồ ăn cho ngươi để tỏ lòng cảm tạ.”
>
> Trương Minh Hiên cười sảng khoái nói: “Người bình thường làm gì được ăn đồ do hoàng hậu nương nương nấu.”
>
> Hoàng hậu cười nói: “Cái miệng biết nói ngọt, mau đi ngủ.”
>
> “Biết!”
>
> Trương Minh Hiên đi tới chỗ ghế nằm đặt trên bãi cỏ, hắn nằm xuống, lòng nhẹ nhàng. Nơi này thoải mái nhất, cảm giác quen thuộc.
>
> Trương Minh Hiên nằm trên ghế, thầm suy tư nên quay cái gì đây? Hay quay Dương Tiễn đại náo Linh sơn? Hoặc Phật Tổ yêu đương vụng trộm? Các suy nghĩ lướt qua trong óc hắn.
>
> Đường Tây Du.
>
> Bốn người sư đồ Đường Tam Tạng lòng nặng trĩu đi trong rừng núi. Đường Tam Tạng và Tôn Ngộ Không không cãi nhau chí chóe như mọi khi.
>
> Đường Tam Tạng ghìm Bạch Long Mã lại, trở người xuống ngựa, kiên quyết nói: "Bần tăng phải tìm Trương công tử nói rõ ràng, không nên giấu hắn về cái chết của Áp Long phu nhân.”
>
> Tôn Ngộ Không gãi đầu nói: “Nếu phải nói thì nên để lão Tôn nói, là lão Tôn đánh chết Áp Long phu nhân.”
>
> Đường Tam Tạng lấy di động ra ngồi xuống tảng đá ven đường: “Ngộ Không làm vậy vì cứu bần tăng, ai làm việc người nấy gánh chịu, nếu Trương công tử muốn báo thù cứ để hắn nhằm vào bần tăng!”
>
> Trư Bát Giới hừ mũi: “Lỗi tại đại sư huynh quá kích động!"
>
> Tôn Ngộ Không vò đầu bực bội nạt: “Đồ ngốc muốn ăn đòn phải không?”
>
> Đường Tam Tạng tức giận quát: “Đừng cãi nhau nữa, đã là lúc nào rồi còn không im lặng hả!?”
>
> Mấy người im thin thít.
>
> Di động reo chuông.
>
> Trương Minh Hiên lấy di động ra xem. Ủa, Đường Tam Tạng? Kiếm mình làm chi?
>
> Trương Minh Hiên nhắn lại: "Tiểu Đường? Có chuyện gì?"
>
> Huyền Trang: “Có một chuyện giấu trong lòng bần tăng đã lâu.”
>
> Tiêu Dao Thần quân: “Chuyện gì?”
>
> Huyền Trang: “Bần tăng có tội!”
>
> Trương Minh Hiên móc mũi búng ta ngoài, tùy tay nhắn: “Ngươi giết người?"
>
> Huyền Trang: “Ài, cũng gần như vậy. Đã bao lâu rồi Trương công tử không gặp Áp Long phu nhân?”
>
> Tiêu Dao Thần quân: “Lâu lắm rồi, nghe nói nghĩa mẫu về nhà mẹ đẻ, ngươi hỏi cái này làm gì?"
>
> Bốn sư đồ Đường Tam Tạng ngồi gần nhau nhìn trang chat, Tiểu Bạch Long cũng từ đằng sau ló đầu ra.
>
> Trư Bát Giới lẩm bẩm: "Thật lâu không thấy, xong đời, không chừng chết thật.”
>
> Đường Tam Tạng xanh mặt, xem ra điều mà y không muốn xảy ra nhất đã thật sự xảy ra.
>
> Trương Minh Hiên ngạc nhiên nhắn lại: “Hòa thượng, chắc không phải ngươi có ý tưởng gì với nghĩa mẫu của ta chứ? Cảnh cáo ngươi sớm cất ý nghĩ xấu xa, nếu không ngươi sẽ chết! [dao máu]”
>
> Trán Đường Tam Tạng nổi gân xanh, nỗi lòng bất an tan biến hơn một nửa.
>
> Đường Tam Tạng trả lời: “Trương công tử, có lẽ Áp Long phu nhân đã bị Ngộ Không lỡ tay giết khi cứu bần tăng.”
>
> "Cái gì?"
>
> Trương Minh Hiên từ nằm dài trên ghế giật mình bật dậy, mắt đầy kinh hoàng, nghĩa mẫu đã chết?
>
> Sau đó Trương Minh Hiên cảm thấy là lạ, nghĩa mẫu đang ở Thanh Khâu, nhóm Đường Tam Tạng thì ở Tây Ngưu Hạ Châu, cách nhau mười vạn tám ngàn dặm!
>
> Nhưng Trương Minh Hiên vẫn ra khỏi trang chat, nhắn tin cho Áp Long phu nhân: “Nghĩa mẫu có đây không?”
>
> Áp Long phu nhân nhắn lại: “Có, chuyện gì vậy?”
>
> Tiêu Dao Thần quân: “Không có gì, nhớ nghĩa mẫu thôi.”
>
> Áp Long phu nhân: "(ノ▽) Cái miệng nhỏ thật ngọt, nhưng lời như thế hãy giữ lại nói cho Thanh Nhã nghe.”
>
> Trương Minh Hiên lại mở trang chat với Đường Tam Tạng, bên trong tăng thêm mấy tin nhắn.
>
> Huyền Trang: “Trương công tử có khỏe không?”
>
> Huyền Trang: “Tất cả là lỗi của bần tăng, Trương công tử muốn chém muốn giết bần tăng đều nhận.”
>
> Huyền Trang: “Trương công tử, ngài có sao không?”
>
> Huyền Trang: “Trương công tử còn ở đây không?”
>
> Trương Minh Hiên nhắn lại: “Tôn Ngộ Không giết nghĩa mẫu của ta vào lúc nào, chỗ nào?”
>
> Đường Tam Tạng nhắn lại ngay: “Ở nạn động Liên Hoa.”
>
> Trên đảo Huyền Không.
>
> Trương Minh Hiên lại nằm ngửa xuống, ra là hóa thân cửu vĩ.
>
> Tiêu Dao Thần quân: “À, ta biết rồi, chuyện nhỏ.”
>
> Bốn sư đồ Đường Tam Tạng ngơ ngác nhìn nhau, bọn họ tưởng tượng các loại phản ứng của Trương Minh Hiên, rất có thể nổi khùng lên, trở mặt thành thù, nhưng chưa từng nghĩ rằng sẽ bình thản như vậy.
>
> Trư Bát Giới lẩm bẩm: “Chắc không phải hắn có thù với nghĩa mẫu của mình chứ?”
>
> Sa Hòa Thượng nói: “Không thể nào, trước đó hắn còn đặc biệt làm một hộp trò chơi tặng cho nghĩa mẫu yêu quý của hắn, sao có thù được.”
>
> Trư Bát Giới thắc mắc nói: “Vậy thì càng khó hiểu.”
>
>
>
>