TRANG 327# 1
> Chương 652: Đế Thính đến Thiên Môn Sơn
>
>
>
>
>
>
> Mặt Đường Tam Tạng buồn khổ nghiêm túc nói: “Bần tăng hơi đoán được tâm tư của Trương công tử, có lẽ vì công tử không muốn mất những bằng hữu như chúng ta nên mới tỏ ra bình thản như vậy. Ngộ Không là sư đệ của hắn, bần tăng là bằng hữu tốt thân thiết của hắn, nương tử của Bát Giới còn trong Thiên Môn sơn. Trương công tử một mình gánh tất cả đau thương, lấy thanh kiếm đức trí chém giết lòng thù hận, a di đà phật!”
>
> Mấy người Tôn Ngộ Không nhìn nhau, thầm hoảng hốt, có đúng như vậy không?
>
> Sa Ngộ Tịnh thì thào: “Hèn gì mới rồi thần quân nghe nói đại sư huynh đánh chết Áp Long phu nhân thì im lặng hơi lâu, chắc hắn rất bi thương.”
>
> Mấy người ngẫm nghĩ thấy đúng, bằng chứng thép là đây.
>
> Trư Bát Giới nói: “Hôm nay đảo chủ ít nói hơn.”
>
> Mắt Tôn Ngộ Không đỏ hoe cảm động nói: "Sư đệ đối xử với ta như vậy, lão Tôn sẽ gửi gắm cả mạng sống.”
>
> Đường Tam Tạng nặng nề nhắn lại: “Xin Trương công tử hãy nén bi thương, sư đồ bần tăng cũng rất khó chịu với chuyện này, nếu có gì cần chúng ta làm xin hãy sai khiến.”
>
> Trương Minh Hiên nằm trên ghế ngáp dài, xem tin nhắn của Đường Tam Tạng, bỗng óc hắn lóe tia sáng.
>
> Trương Minh Hiên sờ cằm lẩm bẩm: “Nếu ngươi đã khách khí vậy thì ta miễn cưỡng nhận vậy.”
>
> Trương Minh Hiên gõ chữ nhắn lại: “Ta sắp quay phim, cần mượn thanh danh của các ngươi.”
>
> Đường Tam Tạng rộng rãi nhắn: “Trương công tử cần gì cứ trực tiếp lấy.”
>
> Trương Minh Hiên mịt mờ nhắc nhở: “Có lẽ sẽ dính líu đến nhân quả.”
>
> Đường Tam Tạng nhắn: “Bần tăng là người xuất gia, không dính nhân quả.”
>
> Trương Minh Hiên cười cất di động, ngươi đã đồng ý thì đừng trách ta, thật ra ta không nỡ làm vậy, hắn lắc đầu cảm thán.
>
> "Minh Hiên, ăn cơm nào!” Giọng hoàng hậu truyền đến.
>
> Trương Minh Hiên đứng lên: “Tới ngay!”
>
> Hắn đi vào thư điếm.
>
> Trong thư điếm, hoàng hậu và Lý Thanh Nhã bưng thức ăn lên bàn, bay trên trời, chạy dưới đất, bơi trong nước, có đủ cả, phong phú hơn bình thường nhiều. Trông hoàng hậu sáng sủa, tinh thần phơi phới.
>
> Hoàng hậu thấy Trương Minh Hiên đi tới thì ngoắc tay, cười tươi thân thiết nói: "Minh Hiên mau ngồi.”
>
> Ba người ngồi cạnh bàn.
>
> Hoàng hậu gắp con cá nhỏ bỏ vào bát của Trương Minh Hiên, cười nói: "Minh Hiên, mau nếm thử, đây là hải sản mới lấy từ Tây Hải.”
>
> Trương Minh Hiên hơi ngượng nghịu nói: “Không cần khách khí như vậy, ta tự ăn.”
>
> Hắn tò mò hỏi: “Tấn Dương và Thanh Tuyền đâu rồi?”
>
> Lý Thanh Nhã cười nói: "Mặc kệ bọn họ đi, dưới chợ mới mở một tiệm hải sản, hai đứa chạy đi nếm thức ăn tươi."
>
> Hoàng hậu giải thích: “Là người đến từ Tây Hải long cung.”
>
> Trương Minh Hiên kinh ngạc hỏi: “Người của Tây Hải long cung đến? Vậy chẳng phải là người nhà của Du Long và Ngao Bích Đồng? Tên là gì?”
>
> Hoàng hậu nói: “Nghe bảo tên là Đà Khiết.”
>
> Trương Minh Hiên đăm chiêu gật gù, ra là con rồng nhỏ trong nạn Hắc Thủy Hà.
>
> Lý Thanh Nhã hỏi: “Ngươi đòi hồn phách của nhóm Lý Thừa Càn về ư?”
>
> Trương Minh Hiên cười đáp: “Đúng rồi.”
>
> Lý Thanh Nhã nhíu mày hỏi: “Thái Át chịu giao hồn phách của họ cho ngươi dễ dàng vậy sao? Hình như quan hệ gữa hai người không được tốt?”
>
> Đâu chỉ không được tốt, Trương Minh Hiên hại Xiển giáo thảm như vậy, có thể nói là thù lớn.
>
> Trương Minh Hiên vừa ăn cơm vừa nói: “Ta kính nhờ Bình Tâm nương nương.”
>
> Lý Thanh Nhã gật gù, nếu là Bình Tâm nương nương thì dễ hiểu. Tuy Bình Tâm nương nương ở thế giới U Minh mười tám tầng địa ngục, mặc kệ chuyện địa phủ nhưng nếu nàng lên tiếng thì không ai trong địa phủ dám làm trái.
>
> Trương Minh Hiên nuốt thức ăn xuống, vẻ mặt đau khổ nói: “Vì nhờ Bình Tâm nương nương giúp mà ta hy sinh lớn, nàng đòi ta quay phim, quá đáng hết sức.”
>
> Lý Thanh Nhã cười nói: "Yêu cầu này rất tốt, ta cũng muốn xem điện ảnh của ngươi, luôn có nét độc đáo."
>
> Trương Minh Hiên vừa ăn cơm vừa bĩu môi lẩm bẩm: “Quay phim mệt chết.”
>
> Hoàng hậu hé môi muốn răn Trương Minh Hiên, nhưng ngẫm lại hắn vì Thừa Càn mới bị buộc quay phim, thế là lời đến bên môi nuốt ngược xuống.
>
> Lý Thanh Nhã quở mắng: “Chưa từng thấy ai lười như ngươi, mau ăn cơm, ăn xong viết kịch bản!”
>
> Trương Minh Hiên tội nghiệp lẩm bẩm: “Thanh Nhã tỷ không đau lòng cho ta chút nào.”
>
> Lý Thanh Nhã nhìn bộ dạng uất ức của hắn thì thầm buồn cười, gắp miếng thịt bỏ vào bát của hắn: "Nhanh ăn đi!"
>
> Trương Minh Hiên lên cao tinh thần: “Thanh Nhã tỷ hãy yên tâm, ta sẽ làm hết sức!”
>
> Lý Thanh Nhã cười gật đầu.
>
> Trương Minh Hiên ăn xong hùng dũng đi về phòng mình, đóng cửa, bế quan viết bài.
>
> Sáng sớm hôm sau, mặt trời dâng lên. Tấn Dương và Lý Thanh Tuyền đứng ở mép đảo Huyền Không lớn tiếng đọc sách về phía mặt trời.
>
> Tấn Dương híp mắt nói: "Tiểu cô, mặt trời hôm nay chói mắt quá.”
>
> Lý Thanh Tuyền nói: “Đúng rồi, không ngờ mặt trời có màu vàng.”
>
> Tấn Dương nối tiếp: “Hình như càng lúc càng lớn.”
>
> Bầu trời vang vọng tiếng thú gầm trầm đục, Đế Thính tẩm trong ánh sáng vàng bay từ trong mặt trời ra, ra sân rất rầm rộ.
>
> Yêu quái dưới chợ nghe tiếng thú gầm đều ngước lên xem, nhiều yêu quái ngồi bên cửa sổ ló đầu ra xem.
>
> Một lão hồ yêu ngồi trên tầng năm vươn đầu ra nhìn trời, cười nói: “Lại một kẻ đến tìm đường chết.”
>
> Yêu quái tầng dưới cũng thò đầu ra nói: “Lầu trên nói đúng, từ khi thần quân trấn áp huyết văn yêu thì Thiên Môn sơn không gặp kẻ cả gan làm loạn nữa, bớt náo nhiệt nhiều.”
>
> Yêu quái tầng dưới nữa thò đầu ra: “Dưới lầu đoán xem nó sẽ chết thế nào?”
>
> Hổ yêu ở tầng dưới vươn đầu ra nói: “Ta không biết nó sẽ chết thế nào nhưng bây giờ ta sẽ quay video đăng lên Mắt Thần.”
>
> Tầng dưới nữa nói: “Lầu trên nói đúng, quay mau lên, muộn là kết thúc!”
>
> Tấn Dương nhìn Đế Thính như được mặt trời bao bọc, hơi sợ hỏi: “Tiểu cô, hình như nó bay về phía chúng ta?”
>
> Lý Thanh Tuyền cầm sách, bình tĩnh nói: “Bình tĩnh.”
>
> Đế Thính nhìn Lý Thanh Tuyền và Tấn Dương, mắt lóe tia đắc ý. Quả nhiên bọn họ bị màn ra sân uy vũ bá khí của ta rung động đến ngây người, Địa Tạng Vương Phật đặc biệt thiết kế màn ra sân này đúng là oách.
>
> Vó đạp nhanh hơn, Đế Thính định bay vụt qua đầu hai người để các nàng ngắm thân hình bá khí của nó.
>
> Bùm!
>
> Vang lên tiếng nổ điếc tai, Đế Thính như xác chết dán dính trên trời. Đế Thính va chạm làm bầu trời hiện ra vách ngăn đầy hoa văn. Đế Thính và Tấn Dương, Lý Thanh Tuyền đối diện nhau cách hơn mười thước.
>
> Phía dưới thấy Đế Thính đụng vào vách ngăn thì cười rầm trời.
>
> Bên trong, hoàng hậu và Lý Thanh Nhã ngồi chơi cờ trong sân. Nhưng hoàng hậu không tập trung, thường nhìn trái phải.
>
> Lý Thanh Nhã đặt một quân cờ trắng xuống bàn cờ, cười nói: “Đừng lo, Minh Hiên đã nói hôm nay Thừa Càn trở về thì chắc chắn sẽ về.”
>
> Hoàng hậu cười gượng gạo: “Làm sao không lo được?”
>
>
>
>