TRANG 327# 2
> Chương 653: Hoàn thành kịch bản
>
>
>
>
>
>
> Lúc này trên trời vang lên tiếng nổ điếc tai.
>
> Hoàng hậu đứng bật dậy, reo lên: “Là hắn trở về?”
>
> Quân cờ trong tay hoàng hậu rớt xuống đất.
>
> Lý Thanh Nhã đứng lên nói: "Có lẽ là vậy, chúng ta đi xem.”
>
> Cả hai cùng nhau bay về hướng đông đảo Huyền Không, tiếng động phát ra từ chỗ đó.
>
> Tấn Dương nói nhỏ: “Tiểu cô, nó chết rồi ư?”
>
> Lý Thanh Tuyền hét to: “Này tiểu quái thú, ngươi đến từ đâu?”
>
> Đế Thính lại bay lên, lắc cái đầu choáng váng. Nó vốn định chạy nước rút bay vụt qua đầu hai người để họ ngắm dáng vẻ thần thú đầy rung động của nó, không ngờ bị đụng mạnh chóng mặt.
>
> Đế Thính nhìn Lý Thanh Tuyền thắc mắc, trầm giọng hỏi: “Ngươi là ai?”
>
> Tuy Đế Thính tự xưng có đôi tai phép nghe khắp chúng sinh tam giới lục đạo, nhưng nó không thể nghe trộm một số người, Lý Thanh Nhã và Lý Thanh Tuyền nằm trong số đó.
>
> Hoàng hậu từ phía sau bay đến, vui vẻ hỏi: “Là ngươi đưa Thừa Càn trở về?”
>
> Đế Thính nhìn Lý Thanh Nhã chằm chằm, lại một người mà nó không thể nghe. Phật gia, ngài kêu ta ra vẻ uy nghiêm bá đạo trước mặt đại năng như vậy, ngài có chắc là không muốn đổi tọa kỵ mới không?
>
> Đế Thính ngồi xổm người xuống, cúi đầu, trong mắt chứa ý cười nịnh nọt: "Tiểu thú phụng mệnh Địa – Tạng – Vương đưa hồn phách thái tử Đại Đường Lý Thừa Càn về đây.”
>
> Đế Thính cố ý nhấn mạnh, kéo dài ba chữ Địa Tạng Vương.
>
> Lý Thanh Nhã nói: “Vào từ cửa Tây Môn đi.”
>
> Đế Thính gật đầu lia: “Vâng vâng!”
>
> Đế Thính rón rén chạy tới cửa tây, tự nhận là dáng chạy tung tăng của mình rất đáng yêu.
>
> Tấn Dương hưng phấn nói: "Hoàng huynh trở về rồi! Hoàng huynh trở về!”
>
> Tấn Dương chạy ra cửa tây, nhún chân một cái bay lên. Mấy năm tu luyện khiến Tấn Dương có tu vi Luyện Tinh Hóa Khí hậu kỳ, tuy không thể cưỡi mây lướt gió nhưng có thể ngự gió một lúc.
>
> Đế Thính chậm rãi đi vào Tây Môn, dưới chợ oán than, sao không đánh nhau? Tiếc gì đâu.
>
> Lỗ tai Đế Thính nhúc nhích nghe rõ bên dưới ai oán, lòng thầm đắc ý, muốn hại ta? Không có cửa!
>
> Lý Thanh Nhã, hoàng hậu, Lý Thanh Tuyền, Tấn Dương đi ra khỏi đảo Huyền Không.
>
> Đế Thính thấy Lý Thanh Nhã liền chạy chậm đến trước mặt nàng, nằm sấp trên mặt đất, lè lưỡi như chó bông, đầu dụi tay nàng.
>
> Lý Thanh Tuyền thất vọng nói: "Không phải đến gây sự? Trông thịt ngon vậy mà.”
>
> Đế Thính đang giả đáng yêu liền rùng mình theo bản năng, câu này đáng sợ quá. Chắc chắn Đại Tạng muốn đổi tọa kỵ!
>
> Lý Thanh Nhã cười vỗ đầu Đế Thính: “Thả Lý Thừa Càn ra đi.”
>
> Đế Thính gật đầu lia, há mồm phun ra luồng sáng. Đám người Lý Thừa Càn, Đỗ Hà, Lý Nguyên Xương, Hầu Quân Tập xuất hiện trên mặt đất, vẻ mặt hoảng hốt.”
>
> Hoàng hậu kích động kêu lên: “Càn nhi!”
>
> Lý Thừa Càn quay đầu nhìn hoàng hậu, cũng kích động nói: “Mẫu hậu!”
>
> Lý Thừa Càn chạy lại quỳ xuống trước mặt nàng, rơi lệ nói: "Hài nhi bái kiến mẫu hậu!"
>
> Nhóm người Đỗ Hà, Lý Nguyên Xương, Hầu Quân Tập phản ứng lại, lập tức nửa quỳ lạy: "Vi thần bái kiến hoàng hậu nương nương."
>
> Hoàng hậu quét mắt bọn họ, cúi đầu nhìn Lý Thừa Càn: “Ngước mặt lên nhìn ta!”
>
> Lý Thừa Càn vừa ngước đầu đã bị tát một cái rõ kêu, bị hoàng hậu tát tai.
>
> Tấn Dương sợ hãi trốn sau lưng Lý Thanh Tuyền.
>
> Lý Thanh Nhã xoa đầu lông xù của Đế Thính, nói: "Ngươi trở về đi!"
>
> Đế Thính liên tục gật đầu, đứng lên, nhón chân, lắc mông chạy.
>
> Hoàng hậu quát: “Con thật to gan, mấy năm không dạy giờ dám tạo phản!”
>
> Lý Thừa Càn bị hoàng hậu tát khuôn mặt dao động mạnh, hồn phách không ổn định, gã cố nén đau đớn sâu tận hồn phách, nói: “Mẫu hậu, con cứ nghĩ . . .”
>
> Hoàng hậu quát lên: “Con nghĩ sao? Nghĩ phụ hoàng của con muốn hại ta ư?”
>
> Lý Thừa Càn gục mặt xuống.
>
> Hoàng hậu hít sâu, nói: “Làm phiền Thanh Nhã tỷ bày một căn phòng phong cấm tạm nhốt họ lại, để họ suy nghĩ kỹ những gì đã làm.”
>
> Lý Thanh Nhã cười nói: “Được.”
>
> Lý Thanh Nhã vung tay, nhóm người Lý Thừa Càn biến mất.
>
> Tấn Dương nhìn hoàng hậu sắc mặt âm trầm, cô bé kéo tay áo Lý Thanh Tuyền nói nhỏ: "Tiểu cô, chúng ta mau đi đọc sách.”
>
> Hai người bỏ chạy nhanh như chớp.
>
> Lý Thanh Nhã cười hỏi: “Giờ đã yên lòng?”
>
> Hoàng hậu khẽ thở dài: “Chắc nhị ca rất đau lòng.”
>
> Trên đảo Huyền Không trở về yên tĩnh.
>
> Hai ngày sau, Trương Minh Hiên ra khỏi phòng. Ngoài trời đang đổ mưa bụi, đảo Huyền Không không ngăn cách, hòn đảo tẩm trong cơn mưa.
>
> Trương Minh Hiên đi trong mưa, giọt nước tự động tránh thân thể của họ, cả người khô ráo.
>
> Trương Minh Hiên vào đại sảnh nhìn xem, mợ, lại chơi mạt chược.
>
> Lý Thanh Nhã đang chơi, nàng ngước đầu lên cười hỏi: “Viết kịch bản xong rồi?”
>
> Trương Minh Hiên hỏi: “Xong rồi, thắng hay thua?”
>
> Lý Thanh Nhã trả lời: “Thua, đều bị Khinh Vân thắng.”
>
> Trương Minh Hiên cười tủm tỉm nói: “Vậy thì tốt, Khinh Vân thắng tiền có phải nên mời bữa cơm trưa không?”
>
> Chu Khinh Vân đang vui, rộng rãi nói: “Được, trưa hôm nay mời các ngươi ăn vịt nướng Quyền Tụ Đức!”
>
> Tề Linh Vân ngước đầu lên cười hỏi: “Trương công tử lại sắp quay TV?”
>
> Trương Minh Hiên cười đáp: “Lần này là điện ảnh, tiếc rằng không có nhân vật thích hợp cho nàng.”
>
> Chu Khinh Vân khó chịu la lên: “Linh Vân nhà ta đẹp như vậy sao không có nhân vật hợp Linh Vân? Có phải ngươi ghét bỏ Linh Vân nhà ta?”
>
> Tề Linh Vân đỏ mặt vỗ vai Chu Khinh Vân, dỗi nói: “Đừng nói bậy bạ!”
>
> Trương Minh Hiên cười nói: “Câu chuyện xem như tập tiếp theo của Đại Thoại Tây Du, vì Linh Vân đã diễn vai Tử Hà tiên tử trong đó nên không thích hợp đóng tiếp.”
>
> Tề Linh Vân tò mò hỏi: “Lần này vẫn là chuyện của Chí Tôn Bảo?”
>
> Trương Minh Hiên lắc đầu nói: “Không, lần này là chuyện tình yêu của Đường Tam Tạng.”
>
> Chu Khinh Vân kinh ngạc kêu lên: “Đường Tam Tạng? Chẳng phải hắn là hòa thượng sao?”
>
> Trương Minh Hiên cười nói: “Ai bảo hòa thượng không thể có tình yêu, các người đang kỳ thị.”
>
> Lý Thanh Nhã cười bất đắc dĩ: “Ngươi cứ biên bậy bạ, coi chừng sau khi hắn thành Phật sẽ không tha cho ngươi.”
>
> Trương Minh Hiên cười đắc ý: “Ta đã được hắn đồng ý.”
>
> Lý Thanh Nhã nghi hoặc hỏi: “Hắn đồng ý? Không lẽ chưa dứt lòng trần?”
>
> Lý Thanh Tuyền đang chơi trò chơi xen lời: “Đã sớm phát hiện hòa thượng kia không phải hòa thượng thật sự.”
>
> Tề Linh Vân cười hỏi: “Tìm đủ diễn viên chưa? Khi nào bắt đầu quay?”
>
> Trương Minh Hiên đáp: “Liên lạc mấy diễn viên chính là được.”
>
> Chu Khinh Vân tò mò hỏi: “Còn dùng những diễn viên cũ sao?”
>
> Trương Minh Hiên trả lời: “Tuy là câu chuyện nối tiếp Đại Thoại Tây Du nhưng khác biệt rất lớn, không dùng dàn nhân vật cũ, đổi người mới.”
>
>
>
>