TRANG 328# 1
> Chương 654: Xà Minh đến Thiên Môn Sơn
>
>
>
>
>
>
> Tấn Dương siết chặt nắm tay cổ vũ: “Hoàng thúc cố lên!”
>
> Trương Minh Hiên cười tủm tỉm: "Đương nhiên!"
>
> Trương Minh Hiên kéo ghế ngồi, dùng di động lập chatroom, kéo nhóm người Dung lão vào, phát ra tuyên bố: “Ta viết một kịch bản mới, các ngươi nhìn xem thử, Dung Mẫu sắp xếp diễn viên phụ.”
>
> Dung Mẫu trả lời: “Biết.”
>
> Trương Minh Hiên lại nhắn tin: “Phải rồi, Dung Mẫu diễn thụ yêu, Vương Bội diễn vai nữ chính Nhạc Mỹ Diễm.”
>
> Dung Mẫu lại nhắn: “Vâng.”
>
> Vương Bội trả lời ngay: “Được được.”
>
> Trương Minh Hiên kéo Hồng Hài Nhi vào: “Hồng Hài Nhi xem kịch bản, con diễn vai Hồng Hài Nhi.”
>
> Tiểu Hỏa Ngưu: “Lại có kịch bản mới, quá tuyệt vời, đa tạ sư thúc."
>
> Trương Minh Hiên kéo Vũ Thần vào: "(*/ω*) Vũ Thần tỷ, có kịch bản mới này. Tỷ diễn vai công chúa thế giới ngoài, Mỹ Diễm công chúa.”
>
> Vũ Thần: “Xem như tiểu tử nhà ngươi còn chút lương tâm, vẫn nhớ tỷ tỷ. Chờ thêm thời gian ta sẽ đi qua.”
>
> Trương Minh Hiên kéo Địa Tạng Vương Phật vào: “Địa Tạng Vương Phật có hứng thú diễn một vai trong này không?”
>
> Nam Mô Đại Nguyện Địa Tạng Vương Phật: “Đương nhiên đồng ý, ta diễn cái gì?"
>
> Tiêu Dao Thần quân: "Như ngươi mong muốn, ngươi diễn Như Lai Phật Tổ, bên trong còn cần một vài diễn viên phụ Phật giáo, giao cho ngươi hết.”
>
> Nam Mô Đại Nguyện Địa Tạng Vương Phật: “Được.”
>
> Hồng Hài Nhi ngồi trong văn phòng quán bar, nó gác chân xem kịch bản, lẩm bẩm: “Hình như lần trước Xà Minh có nói rất muốn làm diễn viên, đều là bằng hữu lâu năm, hay kéo theo một phen?”
>
> Hồng Hài Nhi nhắn tin trong chatroom: “Sư thúc, con có một bằng hữu cũng muốn làm diễn viên, ngài xem thử có nhân vật nào thích hợp với hắn không?”
>
> Tiêu Dao Thần quân: “Kêu hắn đến gặp ta.”
>
> Hồng Hài Nhi cười đắc ý liên lạc với Xà Minh, nhắn tin: “Rắn nước nhỏ, gần đây thần quân sắp quay bộ phim, phải có ta tham gia vào bộ phim mới chịu, đặc biệt viết nhân vật cho ta, phiền thật.”
>
> Xà Minh: "(#m? ? )(# m? ? ) Vì sao không phải là ta? A a a!!!”
>
> Hồng Hài Nhi bắt chéo chân, khóe môi nhếch cao nhắn tin: “Nghĩ tình ngươi từng theo ta lăn lộn nên cho ngươi một cơ hội, hãy đến Thiên Môn sơn một chuyến.”
>
> Xà Minh: “Ta lăn lộn theo ngươi bao giờ? Nghé con.”
>
> Tiểu Hỏa Ngưu: “Ngươi không còn cơ hội!”
>
> Xà Minh: “[lạy] Bái kiến đại ca!"
>
> Hồng Hài Nhi cảm thấy cả người lâng lâng sung sướng, nhắn tin: “Mau lại đây, biểu hiện cho tốt vào, đừng làm mất mặt đại ca.”
>
> Xà Minh: “Vâng vâng!”
>
> Hồng Hài Nhi nằm trên sofa da thật, rút một điếu thuốc ngậm bên môi, ngón tay búng ngọn lửa, phà hơi thuốc lá. Đây mới là cuộc sống của yêu giàu, sướng.
>
> Cúp di động, Xà Minh lập tức lên đường đi Thiên Môn sơn nhanh như tia chớp, nơi đi qua mây đen cuồn cuộn, yêu khí ngút trời.
>
> Đoàn người Đường Tam Tạng đang đi đường Tây Du.
>
> Trư Bát Giới ngước lên thấy mây yêu xẹt nhanh qua như sao băng, kêu lên: "Hầu ca, có yêu quái!"
>
> Tôn Ngộ Không chớp Hỏa Nhãn Kim Tinh, giơ tay trước trán nói: “Một xà yêu nhỏ đi ngang qua, không quan trọng!"
>
> Đường Tam Tạng thì thào: “Câu này quen quá.”
>
> Sa Ngộ Tịnh tiếp lời: “Sư phụ, lúc ở khe Khô Tùng, gặp Hồng Hài Nhi thì đại sư huynh cũng bảo là tiểu yêu đi ngang qua.”
>
> Đường Tam Tạng tái mặt, nhớ lại đoạn quá khứ làm y đau lòng đến khó thở. Hơn mười tỷ! Toàn bộ tài sản của bần tăng.
>
> Đường Tam Tạng vội nói: “Quét nhà sợ làm cho kiến bị thương, yêu quý bươm bướm dùng vải che đèn, mọi người chú ý, coi chừng đừng làm bị thương động vật nhỏ.”
>
> Xà Minh chạy đến Thiên Môn sơn, mắt sáng long lanh. Chợ Thiên Môn sơn đã lớn đến vậy sao? Dòng yêu như sóng qua lại không dứt.
>
> Xà Minh lặng lẽ đi tới góc tường, lấy di động ra nhắn tin: “Ta đến rồi Ngưu ca, ngươi đang ở đâu?”
>
> Tiểu Hỏa Ngưu: “Xung quanh có kiến trúc đặc sắc gì không? Ta phái người đón ngươi.”
>
> Xà Minh ngước đầu xem, nhắn: “Có hội sở chữa chân thủy tộc gì đó, cái đó là làm gì vậy?”
>
> Tiểu Hỏa Ngưu: “Đó là chỗ tốt, ngươi chờ chút.”
>
> Xà Minh cất di động. Một lúc sau đường phố ồn ào, hai hàng yêu quái vạm vỡ mặc đồ tây đen, đeo kính râm bước chân đều nhịp chạy tới, không nói tới tu vi của họ ra sao, chỉ riêng dáng vẻ đã rất bất phàm.
>
> Xà Minh nhìn hai đội người quái dị, không kiềm được xem lâu chút, nhủ thầm: “Người trong chợ thật biết chơi.”
>
> Xà Minh thầm nghĩ ăn mặc như vậy rất khí phái. Yêu vương chỗ khác thuộc hạ toàn mặc da thú, cầm đao to, cây chĩa, so với đội yêu quái này thì kém xa, Xà Minh thầm quyết tâm khi nào về sẽ bắt chước mặc giống vậy.
>
> Trong ánh mắt ngạc nhiên của Xà Minh, hai đội người chạy chậm tới trước mặt gã, đều nhịp đứng thẳng.
>
> Một yêu quái tóc vàng, đeo dây chuyền vàng như dây xích chó, cười tủm tỉm hỏi: “Ngài là Xà Minh công tử phải không? Lão bản nhà ta xin mời.”
>
> Óc Xà Minh lóe sáng, hỏi: “Các ngươi được Hồng Hài Nhi phái đến?”
>
> Yêu quái đeo dây chuyền vàng gật đầu nói: "Đúng vậy, mời đi theo tiểu nhân."
>
> Hai đội yêu quái mặc đồ tây đen bảo vệ Xà Minh tách đám đông ra, đi tới trước. Xà Minh đi giữa hai đội yêu quái, cảm thấy mình thật đặc biệt, cảm giác này rất sướng.
>
> Xà Minh ngẩng đầu ưỡn ngực, thuận tay thi triển một phép thuật nhỏ cho mình. Gió nhẹ thổi sợi tóc, vạt áo bay nhẹ, phong lưu phóng khoáng.
>
> Hai đội bảo tiêu áo đen ‘bảo vệ’ Xà Minh đi tới kiến trúc lâu cao huy hoàng dát ngọc.
>
> Yêu quái áo đen đeo dây chuyền vàng cười nói: “Là chỗ này.”
>
> Xà Minh ngước lên, đọc ra tiếng: “Quán bar Tiểu Hỏa Ngưu, đây là chỗ kinh doanh của lão bản nhà ngươi?”
>
> Xà Minh nghe bọn họ gọi Hồng Hài Nhi là lão bản, tuy không hiểu nghĩa nhưng bắt chước gọi theo.
>
> Yêu quái đeo dây chuyền vàng đắc ý kiêu ngạo nói: “Đúng rồi, nguyên tòa lầu này là chỗ kinh doanh của lão bản nhà ta, bỏ số tiền lớn ra mua, mất hai tỉ TT tệ!”
>
> Xà Minh ngây ra, há hốc mồm cảm khái: “Giàu thật.”
>
> "Xin đi theo ta!"
>
> Yêu quái đeo dây chuyền vàng cười đắc ý dẫn Xà Minh vào trong, gã tò mò nhìn khắp nơi. Sofa, nhạc nhảy, rượu pha chế, vì là ban ngày nên không có nhiều khách hàng.
>
> Đến tầng thứ hai, nơi này là khu giải trí, bên trong có bài tú-lơ-khơ, mạt chược, các trò chơi nhỏ. Tầng ba là chỗ nghỉ.
>
> Lên đến tầng thứ năm, yêu quái cung kính đứng trước cửa nói: "Tới rồi!"
>
> Yêu quái gõ cửa: “Lão bản, đã mời Xà Minh công tử đến.”
>
> “Vào đi.”
>
> Xà Minh đẩy cửa đi vào, đập vào mắt là một căn phòng rộng lớn, sàn nhà sạch sẽ phản quang, phía sau là nguyên miếng lưu ly trong suốt to. Trong phòng có trồng hoa cỏ, một cái bể cá to khảm nguyên vách tường, bên trong nuôi mấy con long ngư có máu rồng.
>
> Hồng Hài Nhi thoải mái nằm trên một cái ghế, hai tiểu thỏ tử yêu quỳ dưới đất bóp chân cho nó.
>
> Hồng Hài Nhi thấy mắt Xà Minh chứa đầy rung động thì thầm đắc ý, lòng hư vinh thỏa mãn rất lớn. Nó mời Xà Minh đến đây cũng vì giờ phút này, cho mọi người biết Hồng Hài Nhi này là yêu giàu.
>
>
>
>