Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 655: Mục 656

TRANG 328# 2

> Chương 655: Vô Thiên đột nhiên đến

>

>

>

>

>

>

> Hồng Hài Nhi phất tay, hai tiểu thỏ tử yêu cung kính đứng lên, lui ra.

>

> Hồng Hài Nhi đứng dậy: “Đi, ta mang ngươi đi gặp Tiêu Dao Thần quân.”

>

> Mắt Xà Minh rực cháy lửa, liên tục gật đầu nói: "Đa tạ đại ca!"

>

> Hồng Hài Nhi dẫn Xà Minh ra ngoài, một cây xì gà tự động nằm trên ngón tay nó, ngón tay khác búng ra lửa đốt điếu xì gà, nó rít một hơi sâu phà khói thuốc.

>

> Xà Minh liếc qua, hỏi: “Cái đó là xì gà phải không?”

>

> Mắt Hồng Hài Nhi chứa ý cười, khen: “Có ánh mắt.”

>

> Xà Minh cười nói: “Ta thấy trong bài hát Khi Gia Có Tiền của đại ca, đại ca hát rất êm tai.”

>

> Hồng Hài Nhi búng ngón tay, một đường cong màu xám bay về phía Xà Minh. Gã giơ tay kẹp một cây xì gà.

>

> Hồng Hài Nhi nói: “Cho ngươi hút thử một cây, hút thuốc phải chọn xì gà thì mới đã.”

>

> Xà Minh mỉm cười nói: "Đa tạ đại ca!"

>

> Xà Minh bắt chước Hồng Hài Nhi đốt xì gà, phà hơi thuốc.

>

> Một đỉnh núi nhỏ ngoài chợ, một cánh cửa như vòng xoáy xuất hiện trên đỉnh núi. Hắc Hùng Quái đứng canh giữ ngoài cửa, thường có người đi ra đi vào.

>

> Hồng Hài Nhi lại gần ném điếu xì gà cho Hắc Hùng Quái, cười nói: “Hùng thúc hút thử xì gà của ta.”

>

> Hắc Hùng Quái nhận xì gà, cười nói: “Đa tạ.”

>

> Hồng Hài Nhi dẫn Xà Minh vào.

>

> Xà Minh hỏi: “Đại ca quen thân với người đó?”

>

> Hồng Hài Nhi đắc ý nói: “Tất nhiên, Hồng Hài Nhi này là yêu giàu trong chợ, toàn kết bạn với cao tầng của chợ, ai đều nể mặt ta ba phần.”

>

> Xà Minh luôn không quan tâm tiền bạc, hút một hơi xì gà, thầm quyết tâm phải làm yêu giàu.

>

> Hồng Hài Nhi dẫn Xà Minh xuyên qua cánh cửa thế giới nhỏ, đi vào trong. Một đám yêu quái đang dời núi lấp biển, thay trời đổi đất theo sự chỉ huy của Trương Minh Hiên, tiếng nổ ầm ầm vang vọng thiên địa, ánh sáng pháp lực pháp bảo lấp lánh.

>

> "Sư thúc!"

>

> Trương Minh Hiên quay đầu thấy hai kẻ phà thuốc lá đứng đằng sau mình.

>

> Trương Minh Hiên vỗ đầu Hồng Hài Nhi: “Nhỏ tuổi không học điều tốt, suốt ngày chỉ biết hút, đưa cho ta một điếu.”

>

> Hồng Hài Nhi vội đưa một điếu thuốc nhỏ Trương Minh Hiên, nhỏ giọng nói: “Thì ngài dạy chứ ai?”

>

> Trương Minh Hiên hít một hơi sâu, thoải mái phun ra luồng khói trắng: “Cái đó là dùng để quay phim thôi.”

>

> Xà Minh nhìn Trương Minh Hiên nóng bỏng. Là hắn, là hắn, đúng là hắn!

>

> Hồng Hài Nhi vội đánh trống lảng: “Đây là bằng hữu mà con đã nói cho ngài.”

>

> Trương Minh Hiên nhìn Xà Minh từ trên xuống dưới, nheo mắt nói: “Hình như chúng ta đã gặp nhau rồi.”

>

> Xà Minh vội vàng cúi đầu khom lưng nói: "Tiểu yêu may mắn đi theo biểu ca tham gia đại điển khai phủ Thiên Môn sơn.”

>

> Trương Minh Hiên đã hiểu: “Biểu ca của ngươi là Cửu Đầu Xà đúng không? Lần trước còn mời hắn diễn Dương Tiễn, là một diễn viên tốt.”

>

> Xà Minh liên tục gật đầu, nhìn Trương Minh Hiên mong đợi.

>

> Trương Minh Hiên đánh giá Xà Minh, sờ cằm nói: "Ngoại hình không tệ, không biết kỹ thuật diễn thế nào?”

>

> Xà Minh nói ngay: "Ta đặc biệt thích biểu diễn, ta ở đàm Bích Ba mấy ngày nay luôn đi theo biểu ca học tập."

>

> Trương Minh Hiên cười nói: “Ta thích người có lý tưởng vừa chịu cố gắng, nhân vật chính lần này sẽ là ngươi."

>

> Nhân vật chính?

>

> Xà Minh hưng phấn muốn xỉu, cứ tưởng được diễn vai nhỏ đã may mắn lắm rồi, không ngờ được chọn vào vai chính, quá hạnh phúc, đang nằm mơ sao?

>

> Hồng Hài Nhi đứng một bên trợn tròn mắt, nhân vật chính? Ta mới chỉ là vai phụ!

>

> Hồng Hài Nhi nhắc nhở nói: "Tiểu thúc đừng nể mặt con làm gì, cho hắn một vai phụ nào đó là được.”

>

> Trương Minh Hiên quyết định ngay: “Cho hắn nhân vật chính, chờ lát nữa ngươi tìm chatroom của Dung lão gia, tải kịch bản, mấy ngày nay hãy đọc kỹ. Khí chất khá đấy, nhân vật Đường Tam Tạng rất thích hợp với ngươi."

>

> Xà Minh gật đầu lia, kích động đỏ vành mắt. Hu hu, ta nên nói gì bây giờ? Cảm ơn sao? Có khách sáo quá không? Nhưng không nói câu nào thì hơi thất lễ.

>

> Trong khi Xà Minh rối rắm Trương Minh Hiên đã quay đầu chỉ huy mọi người bài bố cảnh tượng, chế tạo đạo cụ.

>

> Trương Minh Hiên quát lớn: “Tạo thành trì tốt một chút. Hiểu Tuệ, Thanh Linh Tử, ta kêu các ngươi luyện chế thuyền bay chứ không phải phi kiếm, các ngươi làm ra kiếm lớn làm gì?”

>

> Hiểu Tuệ nhìn kiếm phôi to vài trăm thước trước mặt, thè lưỡi bướng bỉnh nói: "Thiếu gia, thứ này uy lực lớn hơn một chút."

>

> Trương Minh Hiên hét lên: “Ta cần uy lực làm quái gì! Ta muốn là đẹp, đẹp, hiểu không!? Uy lực gì đó vứt hết đi, chỉ cần oách, oai là được. Chờ lát nữa ta gửi hình dạng cụ thể vào di động của các ngươi, tự xem đi.”

>

> Thanh Linh Tử nhỏ giọng nói: “Thấy chưa, ta đã nói không được mà.”

>

> Hiểu Tuệ hừ mũi, không nói gì.

>

> Xà Minh hé môi rồi ngậm lại, thôi, chắc thần quân không để bụng mấy thứ này.

>

> Trương Minh Hiên bay tới bay lui trên trời tuần tra tiểu thế giới, chợt con ngươi co rút, phát hiện có người đang làm biếng. Giỏi thật, dám chây lười ngay dưới mí mắt của ta, không muốn làm việc!?

>

> Trương Minh Hiên lặng lẽ bay đến sau lưng người đó, tức giận quát: “Ai cho ngươi trộm . . . lười . . .”

>

> Người kia quay đầu qua, con ngươi Trương Minh Hiên nở to, không nói nổi nữa, chân run cầm cập.

>

> Người kia cười nói: "Nghe nói ngươi sắp quay điện ảnh mới nên ta đến xem, học tập chút, chắc sẽ không đến mức không chào đón ta chứ?”

>

> Trương Minh Hiên đổi sắc mặt ngay, cười tươi nói: "Hoan nghênh, đương nhiên hoan nghênh. Vô Thiên Phật Tổ quang lâm, thế giới nhỏ rực rỡ hẳn lên. Sư phụ của ta thường hay nhắc đến ngài, nói ngài là người duy nhất trong Phật giáo lọt vào mắt sư phụ. Nếu lão nhân gia biết ngài đến chắc chắn rất vui.”

>

> Vô Thiên xõa tóc dài đứng trên đỉnh núi: “Đừng lấy Thông Thiên giáo chủ ra đè ta, lần này ta đến không có ác ý.”

>

> Trương Minh Hiên thầm yên lòng, đại nhân vật đẳng cấp như Vô Thiên nói không có ác ý thì thật sự không có, chẳng cần lừa gạt hắn làm gì.

>

> Trương Minh Hiên buông nỗi lo âu xuống, đứng cạnh Vô Thiên, liếc trộm người sau này sẽ là nhân vật phản diện lớn của Phật giáo. Tóc dài xõa vai, khí chất u buồn, trông khá đẹp trai, nhưng còn kém hơn hắn một chút.

>

> Vô Thiên mở miệng hỏi: “Quay một bộ điện ảnh có khó không?”

>

> Trương Minh Hiên trả lời ngay: “Tùy người, biết thì không thấy khó, không biết mới khó, với ta thì rất đơn giản.

>

> Vô Thiên gật đầu, tiếp tục nhìn cảnh tượng khí thế ngất trời.

>

> Trương Minh Hiên cười hỏi: “Sao Phật Tổ có hứng thú hỏi thăm chuyện này?”

>

> Ánh mắt Vô Thiên mơ hồ, nói: “Ta muốn quay một bộ điện ảnh, nhưng áo đen quay không làm ta vừa lòng.

>

> Trương Minh Hiên tò mò hỏi: “Phật Tổ muốn quay cái gì?”

>

> Mắt Vô Thiên lóe tia đau khổ nói: “Ta muốn cho người đời đều biết câu chuyện của Khẩn Na La và A Tu.

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!