TRANG 329# 1
> Chương 656: Mưu tính nhỏ của Địa Tạng Vương
>
>
>
>
>
>
> Lòng Trương Minh Hiên run lên, nhớ kiếp trước từng xem Tây Du Ký Hậu Truyện. Kiếp trước của Vô Thiên là Khẩn Na La Bồ Tát, một người xuất gia thuộc Tây Ngưu Hạ châu. Khi ấy Khẩn Na La là đại hộ pháp của Thế Tôn Ưu Bà La Đà Phật trong Phật Môn, sau đó nhận lệnh của Phật Tổ đi truyền giáo, bị đại tế ti Bà La Môn chỗ ấy làm khó dễ bắt hoàn thành ba việc.
>
> Việc thứ nhất, làm A Lưu, hậu nhân thế gia ăn trộm ở xứ này không được trộm đồ nữa.
>
> Việc thứ hai, khiến du côn A Đao thích đánh nhau ở xứ này không còn đánh lộn.
>
> Việc thứ ba, khiến kỹ nữ A Tu ở xứ này không còn làm kỹ nữ nữa.
>
> Khẩn Na La Bồ Tát làm xong ba việc nhưng đại tế ti Bà La Môn lật lọng, muốn xử tử Khẩn Na La Bồ Tát. A Tu vì cứu Khẩn Na La Bồ Tát ra đã đồng ý điều kiện của đại tế ti Bà La Môn là tiếp tục làm kỹ nữ, sau cùng nàng tự sát.
>
> Khẩn Na La Bồ Tát đau khổ nói: Ta không giết người nhưng người chết vì ta, Khẩn Na La Bồ Tát sinh ra nghi ngờ tín ngưỡng của mình.
>
> Khẩn Na La Bồ Tát vì vậy mà một niệm thành ma, giam thiện ác của mình vào vực sâu hắc ám, từ đó biến thành Ma La, lại biến ra áo đen Vô Thiên.
>
> Trương Minh Hiên chần chừ một chút, hỏi: “Phật Tổ, ngài có yêu A Tu không?”
>
> “Yêu?” Mắt Vô Thiên lóe tia mờ mịt, thì thào: “Ta từ nhỏ đã là người xuất gia, đoạn tình tuyệt dục, chưa bao giờ biết cái gì là yêu. Nhưng bao nhiêu năm qua ta chưa từng quên A Tu, mỗi khi nhớ đến nàng là tim rất đau, nếu đây là yêu.”
>
> Trương Minh Hiên nói: “Nhiều năm vẫn chưa từng quên, đây không phải yêu mà là rất yêu rất yêu.”
>
> Trương Minh Hiên nhìn Vô Thiên mờ mịt hoang mang, hắn cắn răng nói: “Ta sẽ quay giúp ngài!”
>
> Vô Thiên ngạc nhiên nhìn Trương Minh Hiên, lần đầu tiên nở nụ cười: "Phật giáo sẽ oán hận ngươi.”
>
> Trương Minh Hiên ngạo nghễ nói: “Ta sợ Phật giáo làm chi, lão tử đắc tội họ rất nhiều, quay xong điện ảnh mới chắc chắn Phật Tổ muốn ăn thịt ta.”
>
> Vô Thiên thưởng thức nhìn Trương Minh Hiên, cảnh cáo nói: “Đừng xem thường Phật giáo, nếu không thì ngươi chết thế nào cũng không biết.”
>
> Trương Minh Hiên gật đầu nói: “Ta sẽ không xem thường bọn họ, cũng biết sự khủng bố của Phật giáo. Khổng Tước Đại Minh Vương, Tam Thế Phật, Lưu Ly Dược Sư Phật, bất cứ ai đi ra đều có thể trấn áp ta, càng đừng nói bên trên còn tồn tại khác.”
>
> Vô Thiên quay đầu nhìn cảnh tượng khí thế ngất trời, nói: “Chờ việc ở đây kết thúc ta sẽ tìm ngươi quay giùm.”
>
> Trương Minh Hiên cười nói: “Một lời đã hứa.”
>
> Một đóa hoa sen màu đen dâng lên dưới chân Vô Thiên, hoa sen đen khép lại biến mất. Tất cả yêu tiên trong tiểu thế giới như không thấy, trừ Trương Minh Hiên ra không ai biết mới có đại ma đầu đến.
>
> Ma giới Đại Lôi m Tự.
>
> Vô Thiên đang nhắm mắt ngồi khoanh chân trên đài sen, chợt mở mắt ra mỉm cười nói: “Trương Minh Hiên mà muốn giúp ta? Thú vị.”
>
> Một Vô Thiên áo trắng bước ra khỏi người y, chắp hai tay cay đắng nói: "Ngươi không nên làm vậy.”
>
> Vô Thiên nhíu mày nói: “Khẩn Na La, chuyện ta muốn làm khi nào thì phải xin chỉ thị của ngươi? Biến về mau!”
>
> Khẩn Na La áo trắng cười khổ nói: “Vô Thiên, ta là thiện trong lòng của ngươi, khi ngươi nảy ra thiện niệm thì ta tự xuất hiện. Bây giờ trong lòng ngươi có A Tu là thiện lớn nhất, nên ngươi không đuổi ta đi được.”
>
> Vẻ mặt Vô Thiên đau khổ nói: “A Tu! Nếu ngươi còn biết nàng thì không nên ra ngăn cản ta, ta muốn cho người đời đều biết A Tu, cho người đời hiểu rõ sự giả dối của Phật!”
>
> Khẩn Na La chắp hai tay nói: “Người xưa đã đi, hãy buông đồ đao.”
>
> Vô Thiên tức giận quát: "Ngươi không phải thiện, ngươi là Phật, biến cho ta!”
>
> Bùm!
>
> Đại Lôi m Tự hóa thành tro tàn.
>
> Ngày kế, Trương Minh Hiên nhìn thế giới nhỏ đã thay trời đổi đất, cảm thán nói: "Quả nhiên đông người thì sức lớn, nhanh vậy đã xong.”
>
> Trương Minh Hiên vỗ tay hét to: "Các bộ phận chú ý, diễn viên vào chỗ, Đại Thoại Tây Du Chi Tình Điên Đại Thánh, bắt đầu màn một!”
>
> Xà Minh cạo trọc đóng vai Đường Tam Tạng, cùng diễn viên vai Trư Bát Giới, Sa Ngộ Tịnh, Tôn Ngộ Không bày tư thế trong bụi hoa.
>
> Trương Minh Hiên quát lớn: “Đừng căng thẳng, thả lỏng chút nữa, bộ dạng hơn nữa. Đường Tam Tạng đừng cười, đang nói ngươi đấy!”
>
> Xà Minh vội làm mặt nghiêm.
>
> Trương Minh Hiên gật đầu nói: "Rất tốt, diễn viên quần chúng chuẩn bị, hò reo lên!”
>
> Ống kính đổi vị trí, đám nam nữ già trẻ đứng trên thành Sa Xa hò reo hét to:
>
> “Đường Tam Tạng đến lấy kinh!”
>
> “Đường Tam Tạng tới rồi!”
>
> “Tốt quá, cuối cùng sư đồ bọn họ đến thành Sa Xa chúng ta!”
>
> Địa Tạng Vương Bồ Tát đứng cạnh Trương Minh Hiên, nhìn chăm chú vào cảnh quay.
>
> Vì đa số diễn viên có kinh nghiệm lâu năm, tu sĩ dễ kiểm soát biểu cảm nên việc quay rất thuận lợi.
>
> Trương Minh Hiên quay sang nhìn Địa Tạng Vương: “Phật Đà, ngài rời khỏi địa phủ không sao chứ?”
>
> Địa Tạng Vương nhìn không dời mắt, đáp: “Không sao.”
>
> Địa Tạng Vương nghiến răng nói: “Qua chuyện này ta đã xem thấu, tên mập Như Lai vốn không muốn để ta rời khỏi địa phủ, muốn ta ở địa phủ đến vô lượng lượng kiếp, bụng dạ ác độc biết bao.”
>
> Trương Minh Hiên ho khan: “Hình như lúc trước là ngài tự nguyện tọa trấn địa phủ."
>
> Địa Tạng Vương uất ức la lên: “Lúc đó là Phật Mẫu kêu bần tăng tọa trấn địa phủ, ngươi cho rằng bần tăng muốn đi chỗ hẻo lánh cằn cỗi đó sao? Mỗi ngày đối diện những ác quỷ làm thẩm mỹ của bần tăng sắp bị vặn vẹo, cảm giác người có đầu là không bình thường, ruột không treo lủng lẳng là xấu xí.”
>
> Trương Minh Hiên nhìn Địa Tạng Vương thương hại, đứa nhỏ tội nghiệp.
>
> Địa Tạng Vương oán hận nói: “Nếu tên mập Như Lai không cho bần tăng đường sống thì bần tăng đành vùng lên, làm thịt . . .”
>
> Địa Tạng Vương mím môi.
>
> Trương Minh Hiên thầm nghĩ: “Ngươi muốn lật đổ hắn để mình làm chủ Phật giáo chứ gì.”
>
> Địa Tạng Vương ngồi ngay ngắn nhìn quay phim, nhìn thoáng qua như cao tăng đắc đạo. Có ai ngờ đường đường là Địa Tạng Vương mà trong bụng nổi lên mưu đồ xấu xa.
>
> Quay phim căng thẳng một ngày kết thúc, buổi tối nghỉ ngơi.
>
> Trên bàn cơm chiều Trương Minh Hiên nhai ngồm ngoàm.
>
> Hoàng hậu gắp thức ăn cho Trương Minh Hiên, cười nói: "Ăn từ từ, coi chừng nghẹn."
>
> Trương Minh Hiên nuốt cái ực, nói: “Hôm nay mệt chết, lâu rồi không quay phim, công tác cao độ làm ta không chịu nổi.”
>
> Lý Thanh Nhã không biết nên nói cái gì, thế này mà bảo công tác cao độ? Ngươi hiểu lầm năng lực của thần tiên sâu đến mức nào?
>
> Trương Minh Hiên quay sang hỏi: “Phải rồi, nhóm Thừa Càn về chưa?”
>
> Hoàng hậu cười nói: “Về rồi, đa tạ Minh Hiên đệ đệ."
>
> Trương Minh Hiên kinh ngạc hỏi: “Họ ở đâu? Sao ta chưa gặp qua? Kêu hắn đi ra ăn cơm.”
>
> Mặt hoàng hậu không biểu cảm nói: “Ta kính nhờ Thanh Nhã tỷ nhốt họ lại để phản tỉnh.”
>
> Lý Thanh Nhã cười nói: “Đặt một cấm chế nhỏ trong căn phòng sau núi, rất đơn giản đối với ngươi.”
>
> Trương Minh Hiên uống hớp nước, nói: “Được rồi, đợi lát nữa ta đi xem.”
>
> Lý Thanh Nhã cười nói: “Quay phim thế nào? Xà Minh diễn được không?”
>
>
>
>