Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 657: Mục 658

TRANG 329# 2

> Chương 657: Chuyến đi chợ của Lý Thừa Càn

>

>

>

>

>

>

> Trương Minh Hiên cười nói: “Quay phim thuận lợi, tiểu tử Xà Minh đúng là tự mình luyện tập kỹ thuật diễn, vào trạng thái rất nhanh."

>

> Lý Thanh Nhã gật đầu cười khẽ: “Vậy thì tốt, mới rồi Vạn Thánh công chúa liên lạc với ta, nhờ ta quan tâm tới hắn một chút.”

>

> Trương Minh Hiên tùy ý nói: "Không cần, tiểu hài tử phải trải đời mới lớn lên được.”

>

> Lý Thanh Nhã nhếch môi cười: "Tiểu hài tử? Hắn lớn hơn ngươi nhiều.”

>

> Trương Minh Hiên đắc ý nói: "Chúng ta đang nói về tuổi tâm lý, tâm lý của ta đã trưởng thành.”

>

> Lý Thanh Nhã trợn trắng mắt.

>

> Trương Minh Hiên đẩy bát cơm ra: “Ăn no rồi, ta đi xem bọn họ.”

>

> Hắn đứng dậy ra sau núi.

>

> Hoàng hậu không nói gì thêm, nàng tin Trương Minh Hiên sẽ không hại Thừa Càn.

>

> Trương Minh Hiên tìm theo dao động pháp lực của Lý Thanh Nhã, rất nhanh đến trước một căn phòng phong kín, một phù văn đơn sơ bao phủ phòng.

>

> Trương Minh Hiên tùy tay trừ bỏ phù văn, "Ra đi!"

>

> Cửa phòng két một tiếng mở ra, đám người Lý Thừa Càn bước ra khỏi phòng.

>

> Lý Thừa Càn trông thấy Trương Minh Hiên thì cung tay cao cao, cúi gập đầu: "Đa tạ thần quân cứu mẫu hậu của ta.”

>

> Mấy người khác chắp tay vái: "Đa tạ thần quân!"

>

> Trương Minh Hiên vươn tay nâng không khí: “Đừng đa lễ.”

>

> Nhóm người Lý Thừa Càn cảm nhận sức mạnh trầm ổn sâu không thấy đáy nâng lên, làm họ không kiềm được đứng thẳng.

>

> Trương Minh Hiên đánh giá Đỗ Hà, cười nói: “Ô, không ngờ gặp người quen, trước kia không phát hiện tiểu tử nhà ngươi lá gan lớn như vậy.”

>

> Đỗ Hà nhìn thoáng qua Lý Thừa Càn, nghiêm túc nói: “Sĩ chết vì kẻ tri kỷ.”

>

> Trương Minh Hiên lười quan tâm cơ tình của họ: “Các ngươi đi theo ta.”

>

> Luồng pháp lực bao cả nhóm bay lên, bay ra cánh cửa đảo Huyền Không, đáp xuống bên trên tượng thần cao mấy trăm thước.

>

> Trương Minh Hiên đứng bên mép tượng thần nhìn xuống toàn thành nói: “Lý Thừa Càn, ngươi không thể nào kế thừa ngai vàng, có tính toán gì về tương lai không?”

>

> Tương lai? Mắt Lý Thừa Càn lóe tia hoang mang. Đúng rồi, tương lai mình có thể làm gì? Đầu thai chuyển thế sao?

>

> Lý Thừa Càn nhìn Trương Minh Hiên khẽ tươi, động ý niệm, chắp tay lạy dài: “Xin nghe thần quân sai khiến.”

>

> Trương Minh Hiên vừa lòng gật đầu nói: “Chợ Thiên Môn sơn đang thiếu một thành chủ, ngươi có thể đảm nhiệm không?”

>

> Trương Minh Hiên thầm nghĩ: “Nói sao cũng là người thừa kế một quốc gia, giải quyết công việc một thành trì chắc rất đơn giản, tuy là tòa thành hơi đặc biệt.”

>

> Lý Thừa Càn nghiêm túc nói: "Thừa Càn sẽ làm hết sức."

>

> Trương Minh Hiên nói: “Vậy thì tốt, ngươi hãy đi tìm Dung Mẫu.”

>

> Trương Minh Hiên bay đi, bỏ lại nhóm người Lý Thừa Càn thẫn thờ trong gió.

>

> Trương Minh Hiên không rảnh diễn trò bày tỏ lòng trung thành với bọn họ, dù sao chỉ là mấy tiểu quỷ tầm thường, không đáng khiến hắn tốn công.

>

> Sau khi Trương Minh Hiên bay đi Đỗ Hà cười nói: “Vốn tưởng chết rồi mọi việc đã xong, không thể thi triển khát vọng trong lòng. Ai ngờ gió đổi hướng, nay thái tử điện hạ thành chủ một thành. Thành trì này to lớn chắc không thua gì Trường An, trông càng hùng vĩ phồn hoa hơn.”

>

> Người có bộ dạng như thư sinh đứng bên cạnh hào hứng nói: “Đúng rồi, trị lý tòa thành lớn như vậy không uổng công đọc sách mấy chục năm, có thể thi triển tài học.”

>

> Lý Nguyên Xương nhìn bọn họ thương hại: “Bình thường các ngươi không xem Mắt Thần?”

>

> Thư sinh nghi hoặc hỏi: “Sao Hán Vương nói vậy?”

>

> Mắt Lý Nguyên Xương lộ tia sợ hãi: “Người xem Mắt Thần đều biết chợ Thiên Môn sơn là yêu đô, yêu ở trong này đông còn hơn người.”

>

> Lý Thừa Càn bình tĩnh nói: “Đi thôi, chúng ta đi xem đã.”

>

> Lý Thừa Càn cất bước nhẹ nhàng rơi xuống, làn gió thổi qua, lộn mèo trong không trung, có tiếng hét thảm.

>

> Mấy người vội theo, mấy bóng người hư ảo chậm rãi bay trong chợ Thiên Môn sơn, lăn lộn gào thét, bên dưới có yêu quái chỉ trỏ, cười phá lên. Bọn họ thường thổi luồng gió nhỏ xem mấy người hư ảo lộn nhào, khi sắp hết đà thì lại thổi vèo vèo.

>

> Đám quỷ Lý Thừa Càn bay thật lâu sau kéo nhau choáng váng đáp xuống một ngõ nhỏ.

>

> Lý Thừa Càn lắc đầu nói: “Khó chịu quá, khó chịu, chẳng phải nói quỷ biết bay sao?”

>

> Lý Nguyên Xương tiếp lời: “Ta nghe nói quỷ biết bay.”

>

> Đỗ Hà vịn tường, chóng mặt nói: “Làm quỷ khó hơn làm người?”

>

> Đám quỷ đang càu nhàu chợt ngừng bặt, mắt lộ tia kinh hoàng. Một ‘người’ trùm áo đen đi ngang qua họ, gió âm thổi qua, mấy người thấy rợn tóc gáy, linh hồn run rẩy.

>

> Một lúc lâu sau Lý Thừa Càn sắc mặt khó xem nói: “Hình như đó là quỷ vương?”

>

> Mấy người khác gật đầu lia, cảm giác thỏ con gặp cọp già thật tệ, giống như khi còn sống thấy Lý Thế Dân nổi giận, áp lực khó thở.

>

> Lý Nguyên Xương cười gượng: “Ta nghe nói chợ Thiên Môn sơn cấm đánh nhau.”

>

> Lý Thừa Càn tái mặt nói: “Hắn đối phó chúng ta không cần đánh, một ánh mắt là có thể diệt sạch chúng ta. Đi!”

>

> Đoàn người vội vã chạy đi, ra ngõ nhỏ, hoàn toàn bị rung động. Yêu đi đường toàn là toát ra khí thế kinh thiên động địa, một đứa con nít cũng tràn ngập ‘hung tàn’ trong mắt nhóm người, nơi này thật đáng sợ.

>

> Đỗ Hà không còn vẻ lạc quan lúc trước, muốn làm thành chủ của đám yêu ma quỷ quái này sẽ chết quỷ!

>

> Đỗ Hà run giọng hỏi: “Chúng ta làm sao bây giờ hả điện hạ?”

>

> Lý Thừa Càn nói: “Đi tìm Dung Lão trước.”

>

> Đỗ Hà muốn khóc: “Nhưng thần quân không nói Dung Lão ở đâu.”

>

> Một đám quỷ lặng im.

>

> Phòng Di Ái lên tiếng: “Hay chúng ta đi hỏi thử?”

>

> Tập thể quay đầu nhìn Phòng Di Ái.

>

> Phòng Di Ái sợ hãi lùi một bước: “Các ngươi muốn làm gì?”

>

> Lý Nguyên Xương cười tươi vỗ vai Phòng Di Ái: "Phòng công tử quả nhiên có đại trí tuệ, nghĩ ra được cách hay như vậy, thế thì nhiệm vụ hỏi đường giao cho công tử.”

>

> Phòng Di Ái nhìn yêu quái toát ra hơi thở hung tàn khủng bố đi bên ngoài, lắc đầu nguầy nguậy: "Thần quân không nói cho chúng ta biết tất nhiên có lý do, chúng ta tự tìm đi, đừng phụ ý sâu xa của thần quân.”

>

> Mấy người treo tim treo gan cẩn thận di chuyển dọc góc tường, bắt đầu hành trình mạo hiểm trong chợ Thiên Môn sơn.

>

> Ngày thứ hai, Trương Minh Hiên đinh ninh bọn họ đã tìm đến Dung Mẫu và thuận lợi dàn xếp nên không hỏi nhiều, lo quay phim Tình Điên Đại Thánh. Đều là người lớn có thể tạo phản rồi, không cần quan tâm từng miếng ăn thức uống.

>

> Địa Tạng Vương xem quay phim nửa tháng thì hết ngồi yên, quay phim không có gì mới mẻ, rất giả.

>

> Địa Tạng Vương phất tay với Trương Minh Hiên: “Ngươi quay phim tiếp đi, bần tăng đi dạo.”

>

> Trương Minh Hiên nhìn chằm chằm chỗ quay, phất tay: “Tùy ngài. Vũ Thần tỷ, phải diễn tính cách nam tính hơn nữa, đừng yếu đuối vậy.”

>

> Vũ Thần đang diễn, miệng ngậm thuốc lá vung tay: “Biết!”

>

> Tiếp tục quay phim.

>

> Địa Tạng Vương mỉm cười đi trên phố, mắt nhìn bốn phía. Ưm, cơ bắp này được đấy, sau khi độ hóa có thể làm Kim Cương.

>

> Ô, vị nữ thí chủ này có tuệ căn, sau khi độ hóa có cơ hội trở thành Bồ Tát.

>

> Vị này cũng không tệ, bề ngoài xấu chút nhưng chất lượng tốt, mặt mũi có thể sửa.

>

> Vị này thì . . . Ưm . . .

>

> Địa Tạng Vương ngạc nhiên thấy nhóm người Lý Thừa Càn đi dọc theo bờ tường. Đó chẳng phải là thái tử Đại Đường Lý Thừa Càn sao? Tại sao ở đây? Chẳng phải đã được Trương Minh Hiên thu đi rồi ư? Cũng đúng, chỗ này là Thiên Môn sơn, Lý Thừa Càn có mặt ở đây không lạ.

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!