Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 659: Mục 660

TRANG 330# 2

> Chương 659: Kết thúc quay phim

>

>

>

>

>

>

> Trương Minh Hiên vỗ vai Xà Minh, cười nói: “Diễn khá lắm, hãy tiếp tục cố gắng, ngươi sẽ trở thành một diễn viên tốt.”

>

> Xà Minh kích động nói: “Vâng!”

>

> Trương Minh Hiên nói: “Chờ chút nữa thêm số TT của ta, sau này quay điện ảnh mới ta sẽ liên lạc với ngươi.”

>

> Xà Minh hưng phấn reo lên: "Đa tạ thần quân."

>

> Cảm giác mất mát vì đã quay phim xong chớp mắt tan biến.

>

> Trương Minh Hiên ngoắc tay về phía xa.

>

> Dung Mẫu bước tới, cung kính chào: "Thiếu gia!"

>

> Trương Minh Hiên nói: “Ta về cắt nối biên tập phim ảnh trước, ngươi sắp xếp người dọn dẹp thế giới nhỏ sau đó trả lại cho ta.”

>

> Dung Mẫu cung kính đáp: “Vâng!”

>

> Trương Minh Hiên thuận miệng hỏi: “Phải rồi, Lý Thừa Càn làm việc thế nào? Hắn còn quá yếu, ngươi tạm giúp đỡ hắn trước.”

>

> Vẻ mặt Dung Mẫu hoang mang hỏi: “Lý Thừa Càn là ai vậy thiếu gia? Thái tử Đại Đường hả? Ta chưa gặp hắn bao giờ.”

>

> Tim Trương Minh Hiên rớt cái bịch, hắn nói: “Lý Thừa Càn là thái tử Đại Đường, nhưng giờ hắn trong thân quỷ hồn, ta kêu hắn đi tìm ngươi, về sau phụ trách quản lý chợ.”

>

> Dung Mẫu mờ mịt nói: “Nhưng ta chưa gặp hắn bao giờ.”

>

> Trương Minh Hiên thầm lo âu la lên: “Tiêu rồi, chắc không phải bị yêu quái không biết tốt xấu đi ngang qua ăn mất rồi chứ?”

>

> Nếu đúng là thế thì hắn trải qua vô vàn cực nhọc cứu người để rồi cuối cùng bị yêu quái trong chợ ăn thì rất buồn cười, không biết hoàng hậu và Tấn Dương sẽ đau buồn đến mức nào.

>

> Trương Minh Hiên ra khỏi thế giới, đứng trên đỉnh núi nhỏ, thần niệm bàng bạc quét qua kinh động nhiều đại yêu trong chợ. Chúng thầm suy đoán người xui xẻo nào lại chọc vào thần quân?

>

> Trương Minh Hiên thở phào nhẹ nhõm, tìm được rồi, may mắn, không ngờ còn sống, xem hồn thể bọn họ cũng cô đọng nhiều.

>

> Trương Minh Hiên lắc người xuất hiện trước mặt mấy người Lý Thừa Càn, mặt đen thui.

>

> Mấy người Lý Thừa Càn vui mừng reo lên: "Thần quân!"

>

> Trương Minh Hiên sắc mặt âm trầm nói: “Ta kêu các ngươi đi tìm Dung Mẫu mà sao còn ở chỗ này? Nơi đây không phải Trường An, không phải chỗ cho các ngươi làm càn!”

>

> Lý Thừa Càn cười khổ nói: “Nhưng thần quân không nói cho chúng ta biết Dung Mẫu ở đâu.”

>

> Trương Minh Hiên nghi hoặc hỏi: "Ta chưa nói?”

>

> Mấy người gật đầu lia lịa, tội nghiệp muốn chết.

>

> Trương Minh Hiên ho khan, bớt giận nhiều: “Ta không nói chẳng lẽ các ngươi không biết hỏi?”

>

> Đỗ Hà nhỏ giọng nói: “Bọn họ đều rất đáng sợ, khí huyết cuồn cuộn như lò lửa, chúng ta không dám đến gần.”

>

> Trương Minh Hiên vờ như không nghe thấy, hắn không thừa nhận là lỗi của mình.

>

> Trương Minh Hiên hừ mũi: “Lần này cho qua, lần sau còn dám chạy lung tung sẽ không bỏ qua dễ dàng!”

>

> Mấy người cùng chắp tay thi lễ đáp: “Vâng!”

>

> Trương Minh Hiên thấy thoải mái hơn, thái độ nhận sai khá tốt.

>

> Hắn đánh giá mấy người, nhíu mày nói: "Các ngươi tu luyện công pháp."

>

> Lý Thừa Càn thành thật trả lời: “Đúng rồi, khoảng nửa tháng trước chúng ta gặp một hòa thượng, xảy ra chút chuyện, có lẽ chúng ta đã nói lung tung.”

>

> Trong giọng nói của Lý Thừa Càn chất chứa bất an, hiện giờ ăn nhờ ở đậu, sợ gây rắc rối cho Trương Minh Hiên.

>

> Trương Minh Hiên cau mày: “Các ngươi đi theo ta.”

>

> Trương Minh Hiên vung tay thu mấy người vào, hắn bay lên đỉnh đầu pho tượng mới thả họ ra.

>

> Hắn thi triển một kết gới, sau đó hỏi: “Nói đi, xảy ra chuyện gì?”

>

> Lý Thừa Càn kể lại chuyện gặp Địa Tạng Vương, sau đó lấy ngọc phù ra: “Đây là công pháp mà hắn đưa cho chúng ta.”

>

> Trương Minh Hiên kinh ngạc hỏi: “Một hòa thượng muốn tạo phản? Thật không vậy?”

>

> Lý Thừa Càn cười khổ nói: “Chắc là thật, khi hắn lấy công pháp này ra thì ta mới nhận ra thân phận của hắn không đơn giản, có lẽ ta đã gây ra chuyện lớn.”

>

> Trương Minh Hiên hỏi: “Tên của hắn là gì?”

>

> Lý Thừa Càn bất đắc dĩ nói: “Tên dài quá nên không nhớ.”

>

> Đỗ Hà tiếp lời: “Tên là Khất Xoa Để Sa.”

>

> Trương Minh Hiên thì thào: “Khất Xoa Để Sa? Là hắn!

>

> Sắc mặt Trương Minh Hiên thay đổi nhiều lần, hắn nhớ đã thấy cái tên này trên mạng hồi kiếp trước ở Trái Đất. Nếu hắn không nhớ nhầm thì đây là tên tục gia của Địa Tạng Vương, tên kia thật sự muốn tạo phản?

>

> Lý Thừa Càn nhìn sắc mặt Trương Minh Hiên thay đổi, kinh ngạc hỏi: "Thần quân biết hắn?"

>

> Trương Minh Hiên nói: "Đương nhiên ta biết, chuyện này không liên quan đến các ngươi, đừng lo.”

>

> Lý Thừa Càn thở phào nhẹ nhõm: “Vậy thì tốt rồi, tốt rồi.”

>

> Mấy người khác cũng nhẹ lòng.

>

> Trương Minh Hiên nói: "Ta đi trước, các ngươi xuống chợ tìm tiệm di động Tình Bội, kêu các ngươi cung cấp di động rồi mang các ngươi đi tìm Dung Mẫu.”

>

> Phòng Di Ái hưng phấn nói: “Ta biết tiệm di động Tình Bội! Lúc trước chúng ta có đi qua.”

>

> Trương Minh Hiên đánh giá gã: “Ngươi là Phòng Di Ái đúng không? Ta có gặp lúc ở Trường An.”

>

> Phòng Di Ái gật đầu lia: “Là ta, là ta”

>

> Trương Minh Hiên nghi hoặc hỏi: “Thê tử Cao Dương của ngươi đâu?”

>

> Cao Dương? Thê tử của ta?

>

> Phòng Di Ái thộn mặt ra.

>

> Lý Thừa Càn khó chịu hỏi: “Sao bỗng nhiên thần quân ô miệt danh dự của hoàng muội ta?”

>

> Phòng Di Ái khủng hoảng nói: "Hạ thần có tài đức gì sánh đôi được với Cao Dương công chúa."

>

> Cao Dương công chúa chưa phải thê tử của Phòng Di Ái? Cũng đúng, Lý Thừa Càn tạo phản sớm hơn lịch sử nhiều năm, có lẽ bây giờ họ chưa thành thân.

>

> Trương Minh Hiên vỗ vai Phòng Di Ái: “Không biết gì là phúc, chúc mừng ngươi.”

>

> Nói xong hắn bay đi mất.

>

> Vẻ mặt Phòng Di Ái mờ mịt hỏi: “Thần quân nói vậy là sao?”

>

> Mấy người khác cũng khó hiểu.

>

> Qua một lúc Lý Nguyên Xương nhìn xuống dưới cao mấy trăm thước, nuốt nước miếng hỏi: “Nhảy không?”

>

> Lý Thừa Càn nhớ cảnh trôi nổi đợt trước, cảm giác tứ chi tê dại, nhức óc.

>

> Những người khác cùng nhìn Lý Thừa Càn.

>

> Lý Thừa Càn trợn trắng mắt: "Các ngươi nhìn ta làm gì?"

>

> Lý Nguyên Xương nhìn Lý Thừa Càn: “Nếu ngươi nhảy thì ta sẽ nhảy.”

>

> “Vậy nhảy đi!”

>

> Mấy người đứng bên mép pho tượng, biểu cảm kiên quyết, có tình cảm khảng khái gió thổi hiu hiu nước sông lạnh lẽo, tráng sĩ đi không bao giờ trở về.

>

> Lý Thừa Càn nói: "Tay cầm tay cùng nhảy!”

>

> Mọi người nắm tay nhau đứng thành một hàng.

>

> Lý Thừa Càn hét to: “Nhảy!”

>

> Bánh xe lăn, phong cảnh nơi này thật đẹp, trời đẹp, đất đẹp, còn có đồng bạn cùng nhau vui vẻ.

>

> Trương Minh Hiên bay về đảo Huyền Không, đi trên đường mòn của vườn hoa, từ xa thấy Tấn Dương ngồi trên xích đu cô đơn đung đưa.

>

> Trương Minh Hiên bước tới đẩy xích đu, cười hỏi: “Sao không tìm Thanh Tuyền chơi?”

>

> Tấn Dương chu môi nhỏ: “Trong lòng ai gia đang khó chịu.”

>

> Trương Minh Hiên cười to bảo: “Con mà cũng xưng ai gia? Nói đi, sao vậy?”

>

> Tấn Dương nhăn mặt nói: “Hiệu trưởng Cảnh Đức sắp trở lại.”

>

> Trương Minh Hiên đã hiểu, kiếp trước hắn thấy nhiều tình huống này rồi: “Con không muốn đi học phải không?"

>

> Tấn Dương gật đầu sau đó lắc đầu nguầy nguậy: “Không! Là con không nỡ xa hoàng thúc!”

>

> Cô bé tội nghiệp ngước nhìn Trương Minh Hiên.

>

> Tin ngươi mới lạ, còn nhỏ đã biết nói dối, giả bộ giống như thật.

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!