TRANG 331# 1
> Chương 660: Một buổi chiều nhàn nhã
>
>
>
>
>
>
> Trương Minh Hiên đung đưa xích đu: “Ừm, rất cảm động, nhưng hoàng thúc thì nỡ xa con.”
>
> Hắn xoay người đi vào thư điếm.
>
> Tấn Dương ở phía sau la lớn: “Hoàng thúc xấu xa, hoàng thúc đáng ghét, con ghét hoàng thúc!”
>
> Trương Minh Hiên không quay đầu lại, phất tay nói: “Lo chơi đi, không vui được mấy ngày nữa, ha ha ha ha ha ha!”
>
> Tấn Dương ngồi trên xích đu tức giận chu môi.
>
> Trương Minh Hiên đẩy cửa đi vào thư điếm, hiện tại đã không có khách hàng nhưng kệ sách còn đó, ghế quen thuộc còn dựng sau quầy. Mỗi lần đi vào đây là hắn cảm giác như còn ở Trường An.
>
> Trương Minh Hiên đi tới cửa sau, đẩy cửa bước vào. Trong sân nhỏ cây liễu đung đưa, nhóm Lý Thanh Nhã đang ngồi chơi mạt chược dưới bóng cây, tiếng cười đùa rộn ràng.
>
> Trương Minh Hiên hỏi: “Vẫn còn chơi mạt chược? Nha Nha đâu?”
>
> Lý Thanh Nhã trả lời: “Thanh Tuyền ôm ra ngoài rồi.” Cười nhìn Trương Minh Hiên, hỏi: “Đã quay xong?”
>
> Trương Minh Hiên bước tới ngồi xuống cạnh Lý Thanh Nhã, bẻ cổ kêu răng rắc: “Xong rồi, mệt chết mất.”
>
> Tề Linh Vân cười khẽ hỏi: “Khi nào đăng lên? Ta rất mong đợi câu chuyện Chí Tôn Bảo tiếp theo.”
>
> Trương Minh Hiên đính chính: "Lần này không phải Chí Tôn Bảo mà là Đường Tam Tạng. Thanh Nhã tỷ đừng đánh quân đó, đổi cái khác đi.”
>
> Lý Thanh Nhã sửng sốt, nàng cười cười đánh ra quân bài.
>
> Chu Khinh Vân ở dưới tay cười nói: “Thất Bính, hồ! Đa tạ Thanh Nhã tỷ!”
>
> Trương Minh Hiên tiếc nuối nói: “Ta đã bảo là không nên đánh rồi.”
>
> Chu Khinh Vân lườm Trương Minh Hiên: “Xem bài của hai nhà còn lên tiếng nhắc nhở, ta xem thường ngươi!”
>
> Lý Thanh Nhã cười nói: “Chỉ là trò chơi, gian lận thì mất vui.”
>
> Trương Minh Hiên gật gù hùa theo: “Thanh Nhã tỷ nói đúng.”
>
> Chu Khinh Vân liếc qua Tề Linh Vân, thầm thở dài.
>
> Tiếp tục chơi mạt chược, lần này Trương Minh Hiên chỉ ngồi xem.
>
> Hoàng hậu quan tâm hỏi: “Thừa Càn có khỏe không?”
>
> Trương Minh Hiên gật đầu nói: “Khỏe, mấy ngày nay sống rất tốt, ăn ngon uống đã dư mỡ.”
>
> Hoàng hậu cười nói: “Vậy thì tốt.”
>
> Trương Minh Hiên tò mò hỏi: “Hắn đi lâu vậy mà ngài không thấy lo sao?”
>
> Hoàng hậu cười tùy ý: “Được ngươi mang ra ngoài thì ta lo làm gì? Không lẽ ngươi hại bọn họ?”
>
> Trương Minh Hiên cười gượng: “Đúng rồi, chắc chắn ta sẽ không hại bọn họ, đối xử tốt với họ.”
>
> Tề Linh Vân hỏi: “Trương công tử không đi cắt nối biên tập phim ảnh sao?"
>
> Trương Minh Hiên lười biếng nói: “Đợi lát nữa, mệt mỏi nửa tháng, nghỉ ngơi một buổi trưa đã.”
>
> Tề Linh Vân mỉm cười nói: “Đúng là quá mệt mỏi.”
>
> Suốt buổi chiều trôi qua trong khi cả nhóm chơi mạt chược, Trương Minh Hiên cũng xem cả buổi, quá rảnh rỗi.
>
> Đến chạng vạng mới giải tán. Tề Linh Vân, Chu Khinh Vân về phái Thục Sơn. Lý Thanh Nhã và hoàng hậu đi nấu cơm.
>
> Trương Minh Hiên ngồi trong đại sảnh chơi di động, bên ngoài ồn ào, Lý Thanh Tuyền ôm Nha Nha đi vào, cô bé Tấn Dương lon ton theo sau.
>
> Trương Minh Hiên buông di động, hỏi: “Sao về trễ vậy? Đi đâu?”
>
> Hắn bước tới bế Nha Nha từ tay Lý Thanh Tuyền, ngón tay khều mũi bé, cười trêu bé: “Nha Nha ngoan.”
>
> Lý Thanh Tuyền chống nạnh hai tay, lắc lư người: “Mang Tấn Dương chơi mây trên trời.”
>
> Tấn Dương hưng phấn nói: “Con cũng thấy! Trên trời xuất hiện một đoàn mây giống như hoàng cung, rất đẹp.”
>
> Lý Thanh Tuyền đắc ý nói: “Đó là ta tạo ra.”
>
> Trương Minh Hiên giơ ngón tay cái lên: “Rất biết chơi!”
>
> Hoàng hậu ra khỏi nhà bếp, mỉm cười nói: "Ăn cơm!"
>
> Tấn Dương lớn tiếng nói: “Rửa tay ăn cơm nào!”
>
> Cô bé nhảy nhót chạy tới gần cái giếng.
>
> Thức ăn được bưng lên bàn, mọi người quây quần ngồi trước cái bàn bắt đầu ăn cơm chiều.
>
> Trương Minh Hiên nhìn hoàng hậu, hỏi ý: “Hay cho Thừa Càn lên đây ở?”
>
> Hoàng hậu lắc đầu nói: "Không cần, trên này đều là nữ quyền, nó không tiện ở.”
>
> Trương Minh Hiên hơi sửng sốt, đều là nữ quyến? Sao nghe kỳ kỳ.
>
> Một lúc sau Tấn Dương đặt bát đũa xuống: “Ăn xong rồi!”
>
> Trương Minh Hiên thấm thía khuyên: “Con ăn cơm như vậy là không đúng, phải nhai kỹ nuốt chậm thì mới dưỡng sinh sống lâu.”
>
> Tấn Dương nghi hoặc hỏi: “Nhưng lão sư bảo chăm chỉ tu luyện thì mới trường sinh.”
>
> A, quên mất nơi này là giới tu luyện.
>
> Trương Minh Hiên cúi đầu ăn cơm, sau đó đẩy bát cơm ra: “Đi rửa chén.”
>
> Tấn Dương nhảy xuống ghế, vui vẻ nói: “Vâng!”
>
> Cô bé chồng bát đũa trên bàn.
>
> Lý Thanh Tuyền xem thường lườm Trương Minh Hiên.
>
> Trương Minh Hiên trừng lại: “Nhìn gì? Muội cũng rửa chén.”
>
> Lý Thanh Tuyền hừ một tiếng hỏi: "Dựa vào cái gì?"
>
> Trương Minh Hiên uy hiếp: “Có tin là đêm nay không chiếu Hồ Yêu Tiểu Hồng Nương không?”
>
> Lý Thanh Tuyền hậm hực nhảy xuống ghế, dọn bát đũa.
>
> Lý Thanh Nhã, hoàng hậu cười nhìn Trương Minh Hiên ra oai.
>
> Lát sau Tấn Dương hai tay ướt nước chạy tới: “Rửa xong rồi!”
>
> Lý Thanh Tuyền theo sau, lườm Trương Minh Hiên một cái.
>
> Trương Minh Hiên khích lệ Tấn Dương: “Ngoan quá.”
>
> Tấn Dương mong đợi hỏi: “Có thể chiếu hai tập không?”
>
> Trương Minh Hiên cười tủm tỉm tàn nhẫn từ chối: “Không thể!”
>
> Hic hic!
>
> Tấn Dương rên rỉ.
>
> Mấy người ngồi trong sân tán dóc.
>
> Trương Minh Hiên thuận miệng hỏi: “Hồ Yêu Tiểu Hồng Nương chiếu đến khúc nào rồi?”
>
> Tấn Dương hưng phấn kể: “Chiếu đến khúc một đám người xấu tấn công Thanh Khâu, có một người rất lợi hại. Một đại thúc tên Bắc Sơn Yêu Đế siêu lợi hại, có thể ném núi, nhưng vẫn bị Nguyệt Sơ ca ca và Tô Tô muội muội đánh bại. Nhã Nhã tỷ cũng rất lợi hại!
>
> Trương Minh Hiên lẩm bẩm: “Bắc Sơn Yêu Đế, hình như là tập Nguyệt Hồng.”
>
> Lý Thanh Tuyền đang cúi đầu chơi di động bỗng ngước lên nói: “Tới giờ rồi.”
>
> Trương Minh Hiên cầm di động nhìn thoáng qua, vừa đến giờ, rất chính xác. Hắn không thói quen xem giờ kiểu cổ đại, kiểu hai mươi bốn tiếng tốt hơn.
>
> Trương Minh Hiên nhủ thầm: “Bắt đầu đi Tiểu Phàm.”
>
> “Biết!”
>
> Các người xem canh trước di động đều mở ra xem.
>
> Tập trước chiếu tới khúc công chúa nước Ngự Yêu bị ám toán ngã vào lòng A Khoan. Mọi người thấy trái tim như bị bóp chặt, tội nghiệp cho nhân vật, mong đợi tình tiết tiếp theo.
>
> Khúc dạo đầu tập bốn mươi là công chúa nước Ngự Yêu mặc áo cưới nằm trong ngực A Khoan, khóc nói: “Bây giờ nếu ngươi giải phù chú cho họ, cứu yêu quái của quốc gia này thì họ chắc chắn sẽ tôn ngươi lên.”
>
> Hình ảnh đổi góc nhìn khác, đám yêu quái vây quanh A Khoan ở phía xa đều quỳ xuống.
>
> A Khoan ôm công chúa nước Ngự Yêu, người run run, mắt mờ mịt.
>
> Công chúa nước Ngự Yêu nói tiếp: “A Khoan, từ hôm nay ngươi là Bắc Sơn Yêu Đế, biệt hiệu là Hủy Diệt thiên quân.”
>
> “Thạch Khoan làm vua!”
>
> “Thạch Khoan làm vua!”
>
> Yêu quái vây quanh bọn họ giơ cao vũ khí, lớn tiếng hò reo.
>
>
>
>