TRANG 331# 2
> Chương 661: Ngạo Lai Vụ, Hoa Quả Hương
>
>
>
>
>
>
> Công chúa nước Ngự Yêu nằm trong ngực Thạch Khoan, đau đớn khẽ rên.
>
> Thạch Khoan khóc ròng: “Ta không muốn làm Bắc Sơn Yêu Đế gì đó, chỉ muốn quên tất cả cùng nàng cao bay xa chạy.”
>
> Nhiều khán giả cảm tính đều khóc theo.
>
> Trư Bát Giới ngồi bên đống lửa thút thít nói: “Từ xưa đa tình không dư hận, nỗi hận kéo dài không dứt.”
>
> Sa Hòa Thượng nói: “Nhị sư huynh, bọn họ có cây Khổ Tình tục duyên.”
>
> Trư Bát Giới bực bội nói: “Ta biết! Nhưng không thể chế tạo không khí chút được sao?”
>
> Phim chiếu tiếp, kết thúc hồi ức, quay về hiện thực.
>
> Bắc Sơn Yêu Đế quỳ dưới đất, một tay chống đất, hai hàng lệ rơi.
>
> Bạch Nguyệt Sơ lên tiếng: “Ha, xem ra đã nhớ ra.”
>
> Đồ Sơn Tô Tô nhảy nhót, hưng phấn nói: “Một lần, đạo cụ của ta có tác dụng, ha ha ha ha ha ha!”
>
> Hắc Hồ cầm quạt bước tới, cười khẩy nói:
>
> “Các ngươi nghĩ làm như vậy có thể khiến hắn đứng về phía các ngươi sao? Vậy thì sai rồi.”
>
> Sau lưng Hắc Hồ phát ra ánh sáng không may: “Thật ra dù các ngươi đánh thức ký ức của hắn cũng vô ích, Thiên Quân đại nhân chủ động bị ta gieo Mộng Yểm Chi Hồ, pháp lực của ngươi chắc đã tiêu hao hết phải không?”
>
> Bộp!
>
> Cây quạt khép lại, Hắc Hồ giang hai tay, một hắc hồ pháp tướng khổng lồ xuất hiện sau lưng, vạt áo bay bay, tóc dài bay rối.
>
> Trường An, trong một khuê phòng.
>
> Điệp Doanh tức giận la lên: “Hắc Hồ thật xấu xa, họ Hắc toàn là kẻ xấu!”
>
> Thiên Đình. Trong Chấp Pháp Thần Điện màu đen là chính, Hao Thiên Khuyển liên tục nhảy mũi, vuốt mũi lẩm bẩm: “Hình như có cô nương đang nghĩ đến ta, sẽ là ai đây? Tốt nhất là tất cả đều nhớ ta, he he he.”
>
> Hao Thiên Khuyển phát ra tiếng cười xấu xa.
>
> Một nữ nhân ở bên cạnh Điệp Doanh siết chặt nắm tay nói: “Yên tâm, có Bạch Nguyệt Sơ và Tô Tô muội muội ở thì sẽ không sao.”
>
> Điệp Doanh lo lắng hỏi: “Nhưng bọn họ đều không có pháp lực!”
>
> Tình tiết tiếp theo làm mọi người trước di động giật mình đờ người ra. Đầu tiên là Đồ Sơn Tô Tô kéo Mộng Yểm Chi Hồ lại, Bạch Nguyệt Sơ trực tiếp ăn pháp tướng Mộng Yểm Chi Hồ.
>
> Trên một tòa linh sơn không biết tên, có con khỉ thấy cảnh đó thì hưng phấn gãi đầu, cười to bảo: “Ăn, không ngờ ăn vào, cái tên Bạch Nguyệt Sơ ham ăn này!”
>
> Chân núi, một hòa thượng đả tọa xem di động khóe môi co giật. Ăn vào thật, hàm răng cứng đến mức nào đây? Có thể ăn Hư Không Chi Lệ, pháp tướng linh lực thuần khiết như Mộng Yểm Chi Hồ mà cũng có thể ăn.
>
> Đường Tây Du, Trư Bát Giới trợn mắt há hốc mồm nhìn hành động đó. Ôi mợ, Bạch Nguyệt Sơ lợi hại hơn lão Trư nhiều, ta phục khẩu vị này của y.
>
> Đảo Huyền Không.
>
> Tấn Dương hưng phấn reo lên: “Nguyệt Sơ ca ca cố lên, lợi hại quá!”
>
> Trương Minh Hiên khẽ thở dài: “Xem tiếp đi.”
>
> Trong màn hình.
>
> Hắc Hồ giật mình liên tục thụt lùi, chỉ vào Thạch Khoan nói: “Thạch Khoan mau đứng lên chặn lại tên điên này, nếu không phục tòng mệnh lệnh của ta thì ngươi vĩnh viễn đừng mong gặp công chúa khi còn sống!”
>
> Một giọng nói dịu dàng cất lên: “A Khoan.”
>
> Mấy người quay đầu nhìn, Đồ Sơn Tô Tô giật mình xoe tròn mắt, hai tay che miệng.
>
> Một nữ nhân mặc áo cưới màu đỏ chậm rãi đi tới, mặt mày kia rõ ràng là công chúa nước Ngự Yêu mấy trăm năm trước.
>
> Trán Hắc Hồ co giật ứa ra hai giọt mồ hôi lạnh: “Không . . . không thể nào!”
>
> Bắc Phương Yêu Đế tháo mắt kính xuống, không tin được: “Công . . . công chúa!”
>
> Bạch Nguyệt Sơ lẩm bẩm: “Công chúa, chuyện này . . . là sao?”
>
> Đường Tây Du.
>
> Đường Tam Tạng cười nói: “Xuyên thấu bề ngoài nhìn vào bản chất thì đây là Đồ Sơ Dung Dung.”
>
> Trư Bát Giới nghi hoặc hỏi: “Sao sư phụ biết?”
>
> Đường Tam Tạng cười nói: “Đây là lực lượng của Phật pháp, linh đài trong sạch tự nhiên không bị bên ngoài che mắt, mặc cho ngươi biến hóa thế nào bần tăng chỉ giữ tấm lòng son, a di đà phật.”
>
> Sa Ngộ Tịnh kêu lên: “Sư phụ oách quá, sư phụ 666!”
>
> Đường Tam Tạng mỉm cười khiêm tốn, lòng thầm đắc ý. Theo tình tiết thì lúc này chỉ có Đồ Sơn Dung Dung có thể đi ra phá cục.
>
> Theo tình tiết diễn tiễn, công chúa nước Ngự Yêu áo đỏ bị Hắc Hồ uy hiếp, nàng ném hai người cỏ xuống đất, bùm một tiếng biến thành một nam một nữ.
>
> Công chúa nước Ngự Yêu áo đỏ chỉ vào thiếu nữ ở dưới đất: “Nam nhân này chỉ phụng mệnh lệnh của hồ yêu kia mê hoặc ngươi chứ không phải thật sự thích ngươi, tỉnh táo lại đi.”
>
> Nữ nhân nằm dưới đất trừng nam nhân, tức giận hỏi: “Những lời này có thật không?
>
> Nam nhân ở dưới đất hoảng loạn lắp bắp: “Cái . . . cái đó . . .”
>
> Nữ nhân tức giận nhào lên cào mặt nam nhân: “Khốn kiếp, lão nương ghét người nói dối nhất!”
>
> Sau đó là gà bay chó sủa.
>
> Biểu cảm của Hắc Hồ dữ dằn nhìn công chúa nước Ngự Yêu áo đỏ, yêu khí dâng trào sau lưng: “Yêu nghiệt phương nào còn không hiện ra nguyên hình? Ta nhìn xem ai ăn gan hùm mật gấu dám chống đối với ta?”
>
> Khán giả trước di động cùng nhìn công chúa nước Ngự Yêu áo đỏ, chờ mong thân phận của nàng, đa số đoán là Đồ Sơn Dung Dung.
>
> Công chúa nước Ngự Yêu áo đỏ lạnh lùng nói: “Đồ ngốc, trừ chúng ta ra còn ai có thể hóa thành công chúa Ngự Yêu mà Bắc Sơn Yêu Đế cũng không nhìn thấu?”
>
> Biểu cảm của Hắc Hồ giật mình, yêu khí cuồn cuộn tan biến, thái dương ướt mồ hôi lạnh: “Không . . . không lẽ là . . .”
>
> Công chúa nước Ngự Yêu áo đỏ chậm rãi nói: "Ngạo lai vụ, hoa quả hương."
>
> Con ngươi Hắc Hồ nở to tràn ngập sợ hãi thì thào: “Một gậy định biển, vạn yêu triều, trong Thủy Liêm, Tề Thiên so cao tiên khom lưng. Là nàng!”
>
> "Ngươi cảm thấy . . .” Ánh sáng chợt lóe, công chúa nước Ngự Yêu áo đỏ biến thành thiếu nữ anh khí, hăm dọa nói: “Chúng ta cần ăn gan hùm mật gấu không?”
>
> Thiếu nữ lấy một trái đào ra cắn rôm rốp.
>
> Bạch Nguyệt Sơ khó hiểu hỏi: “Mới rồi rõ ràng là hơi thở nhân loại mà sao nháy mắt biến thành yêu quái?”
>
> Đồ Sơn Tô Tô gật đầu lia, miệng ậm ù.
>
> Đường Tây Du. Trường An và Sa Hòa Thượng quay sang nhìn Đường Tam Tạng.
>
> Đường Tam Tạng cười gượng nói: "Phật pháp có khi cũng sẽ bị trục trặc.”
>
> Cả nhóm cùng nhìn Tôn Ngộ Không ngớ người.
>
> Trư Bát Giới chép miệng: "Ngạo lai vụ, hoa quả hương, định gậy định biển, vạn yêu triều, trong Thủy Liêm, Tề Thiên so cao tiên khom lưng. Oách thật, dáng người đẹp, eo mỏng.”
>
> Tôn Ngộ Không lắc người, vang tiếng nổ nhức óc, một tay y nhấn đầu Trư Bát Giới xuống đất.
>
> Tôn Ngộ Không ngửa đầu rít gào: "Sư đệ, hại ta!”
>
> Thanh âm vang vọng núi hoang.
>
> Sa Hòa Thượng nói: “Tiêu Dao Thần quân quá đáng thật, biến đại sư huynh thành nữ nhân.”
>
> Tôn Ngộ Không đứng lên, nổi giận đùng đùng đi ra ngoài.
>
> Đường Tam Tạng vội hỏi: "Ngộ Không, ngươi đi đâu?"
>
> Tôn Ngộ Không tức giận nói: "Tất nhiên là đi tìm hắn hỏi rõ ràng!”
>
>
>
>