Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 662: Mục 663

TRANG 332# 1

> Chương 662: Lục Nhĩ vui quá hóa buồn

>

>

>

>

>

>

> Đường Tam Tạng thấm thía nói: "Ngộ Không, ngươi đã đánh chết nghĩa mẫu của Trương công tử, không cho công tử trả thù nho nhỏ sao? Hơn nữa ngươi không mất mát gì.”

>

> Tôn Ngộ Không quay đầu trừng Đường Tam Tạng. Không mất mát? Ngươi đùa à? Sợ là nguyên tam giới bây giờ đều cho rằng lão Tôn này là nữ nhân.

>

> Đường Tam Tạng cười nói: “Bình tĩnh, bình tĩnh! Chỉ là hoạt hình tầm thường, không ai tin là thật.”

>

> Trư Bát Giới ngước đầu lên khuyên: “Đúng rồi, không chừng mặt sau còn có biến chuyển khác. Tiêu Dao Thần quân là sư đệ của ngươi, chắc chắn sẽ không hại ngươi.”

>

> Tôn Ngộ Không do dự một chút, giận dỗi ngồi lại chỗ cũ, trừng mắt nữ yêu quái trong video, ước gì đập cho một gậy thành tro.

>

> Thiên Đình. Nhiều thần tiên thấy cảnh này đều cười bể bụng. Tôn Ngộ Không biến thành nữ yêu, Tiêu Dao Thần quân làm hay lắm! Ngọc Đế cũng cười suốt, biên ảo thật, nhưng ta thích.

>

> Linh sơn, khóe môi Như Lai co giật cố nén cười.

>

> Trên linh sơn. Một con khỉ sáu lỗ tai mặc giáp hưng phấn hú: “Ha ha ha, Tôn Ngộ Không biến thành nữ nhân, không đúng, là khỉ cái! Khẹc khẹc khẹc, làm hay lắm, làm đẹp! Ha ha ha ha ha ha!!!”

>

> Hòa thượng ngồi xếp bằng dưới núi khóe môi co giật, câm nín. Cái . . . này . . . thật hoang đường!

>

> Cung Oa Hoàng.

>

> Nữ Oa nương nương xem video, lẩm bẩm: “Thật ra lúc trước dựng dục một nữ hài tử cũng tốt, nữ hài tử thì tri kỷ.”

>

> Đường Tây Du, Tôn Ngộ Không đang bực bội bỗng rùng mình, ngước nhìn trời, sao thấy hơi lạnh? Tôn Ngộ Không tiếp tục xem video, nghiến răng ken két.

>

> Hắc Hồ bị hù sợ bỏ chạy nhanh như chớp, Bắc Sơn Yêu Đế và công chúa nước Ngự Yêu lại bên nhau, Đồ Sơn trở về bình tĩnh.

>

> Màn ảnh chuyển tới bên ngoài Đồ Sơn, thánh cảnh linh sơn, mây trắng lững lờ trôi. Nữ yêu vừa hù chạy Hắc Hồ đang cưỡi mây đi, Đồ Sơn Dung Dung chậm rãi đi bên dưới.

>

> Nữ yêu hạ thấp áng mây, Đồ Sơn Dung Dung quay đầu nhìn nữ yêu, cười chào: “Lục Nhĩ tỷ!”

>

> Trên một tòa linh sơn, con khỉ Lục Nhĩ hưng phấn nhảy loi choi chợt cứng ngắc đứng yên, há hốc mồm nhìn video. Nó mới nghe cái gì? Lục Nhĩ tỷ? Chắc nghe nhầm.

>

> Lục Nhĩ ngửa đầu rít gào: “A! Trương Minh Hiên, ta muốn giết ngươi, giết ngươi! Cân đẩu vân!”

>

> Hòa thượng ở chân núi lập tức xuất hiện trước mặt Lục Nhĩ, chắp hai tay: "A di đà phật, ngươi còn chưa thể hành động.”

>

> Lục Nhĩ táo bạo hét: “Ta muốn giết hắn, muốn giết hắn! Dám ô miệt ta là cái, ta và hắn không đội trời chung! Kim Cô Phật, ngươi tránh ra cho ta!"

>

> Kim Cô Phật rũ mi mắt xuống, bình tĩnh nói: "Bổn tọa lĩnh pháp chỉ ở đây trông chừng ngươi, sẽ không để ngươi xằng bậy."

>

> Lục Nhĩ sờ kim cô trên đầu, gầm rú, huơ gậy đập sập linh sơn.

>

> Đường Tây Du.

>

> Đường Tam Tạng nói: "Ngộ Không xem này, đó không phải là ngươi.”

>

> Sắc mặt Tôn Ngộ Không dịu lại, may mắn không phải lão Tôn, nếu không thật là không muốn sống nữa. Sư đệ còn chút lương tâm. Nhưng Lục Nhĩ này là ai? Cách ăn mặc rõ ràng là sao chép lão Tôn.

>

> Linh sơn. Mặt Như Lai không còn nụ cười, để Lục Nhĩ xuất hiện ở đây là muốn làm gì? Sao Trương Minh Hiên biết Lục Nhĩ? Không lẽ hắn đã biết kế hoạch của Phật giáo.

>

> Nhiều suy nghĩ nổi lên trong lòng Như Lai.

>

> Không trách Như Lai nghĩ nhiều, đã bị danh hiệu tính toán không sai sót của Trương Minh Hiên hù sợ.

>

> Tình tiết trong màn hình tiếp tục diễn ra. Ngọn núi phía trước đóng băng, Đồ Sơn Nhã Nhã lao ra khỏi núi, ầm vang đáp xuống trước mặt nữ yêu Lục Nhĩ và Đồ Sơn Dung Dung.

>

> Đồ Sơn Nhã Nhã bình tĩnh hỏi: “Sao ngươi đến đây? Không lẽ con khỉ thối đó nghĩ ta sẽ thua?”

>

> Lục Nhĩ thay đổi khí thế, cười nịnh nói: “Nhã Nhã tỷ hiểu lầm, tam đệ tuyệt đối tin tưởng thực lực của tỷ cao hơn yêu phụ kia. Kêu ta đến là để xem tình huống thế nào rồi trở về.” Ngại ngùng nói tiếp: “Thuận tiện . . .”

>

> Bùm một tiếng, một đoàn sương khói bốc lên, một đống trái cây rau dưa, nhân sâm thuốc quý xuất hiện trước mặt.

>

> “. . . Bảo ta thuận tiện mang một ít tiên đào, nhân sâm ngàn năm, thánh dược trị thương, đồ bổ bảo vệ sức khỏe gì đó lại đây."

>

> Đường Tây Du.

>

> Khóe mắt Tôn Ngộ Không co giật, còn có tam đệ, hình như là con khỉ, sao cứ thấy lo lo. Ảo giác, chắc chắn là ảo giác, không phải lão Tôn, lão Tôn làm gì có sau đó.

>

> Đám người Đường Tam Tạng, Trư Bát Giới liếc trộm Tôn Ngộ Không trán nổi gân xanh, cùng quyết định trong tình huống này đừng chọc vào y.

>

> Trong hình ảnh.

>

> Đồ Sơn Nhã Nhã khuôn mặt lạnh lùng nói: “Cái này có khác gì biểu thị ta thua? Cũng đúng, tuy ta không thua nhưng cũng không thắng.”

>

> Đảo Huyền Không. Tấn Dương tôn sùng nói: “Nhã Nhã tỷ oách quá, oách quá!”

>

> Lý Thanh Nhã ôm Tấn Dương nhìn màn hình chiếu trong sân, mắt lấp lóe tia sáng khác lạ. Đồ Sơn Nhã Nhã cũng là ta.

>

> Trong màn hình, ba yêu nữ Đồ Sơn Nhã Nhã, Đồ Sơn Tô Tô, Lục Nhĩ cưỡi mây lướt gió bay tới ngọn núi chiến đấu, nhìn kỹ thì ngọn núi bị đóng băng, lòng núi thủng cái lỗ to.

>

> Đồ Sơn Nhã Nhã lạnh nhạt nói: “Ả ta chạy trốn tại đây, khoảnh khắc ta nghĩ đã áp chế ả thì ả biến mất.”

>

> Hang núi phẳng như mặt gương lưu ly.

>

> Màn ảnh chuyển sang chỗ khác, một cái bóng đen ngòm đứng trong khe rỗng, nửa người dưới bị huyền băng đóng băng, khó tin nói: “Thật là kỳ tài ngút trời, chưa từng có yêu nào tu luyện yêu khí loại lạnh đến cảnh giới đáng sợ như vậy. Khoảnh khắc đó ta hoàn toàn không thể di chuyển, dù lúc Đồ Sơn Hồng Hồng còn như mặt trời ban trưa cũng chưa chắc địch lại nàng ta.”

>

> Hình ảnh chiếu lại đoạn ngắn cuộc chiến lúc nãy, từng hành động của Đồ Sơn Nhã Nhã có huyền băng kèm theo, ánh mắt lạnh lẽo đóng băng thiên địa.

>

> Thanh Khâu. Đồ Sơn Nữ Kiều hâm mộ nhìn màn hình, lẩm bẩm: “Khi nào thì Thanh Khâu ta cũng đến trình độ đó? Cường giả tuyệt thế, ngạo thị thiên hạ."

>

> Đồ Sơn Nữ Kiều buồn rầu một lúc chợt nhớ cây Khổ Tình đang khỏe mạnh lớn lên, nỗi lòng kích động. Chờ khi cây lớn lên là ngày Thanh Khâu Đồ Sơn ta vươn lên.

>

> Ý tưởng của phim hoạt hình rất tốt, để đám yêu quái cần nhờ cây Khổ Tình cư ngụ trong Thanh Khâu, vừa chờ kiếp sau tục duyên vừa khiến họ thành trợ lực cho Thanh Khâu. Đúng rồi, cứ làm vậy đi.

>

> Thiên Môn sơn, trên đảo Huyền Không.

>

> Lý Thanh Nhã không xem video nữa, nàng cúi đầu vuốt Nha Nha: “Sau này tên của con là Đồ Sơn Hồng Hồng.”

>

> Nha Nha vươn tay cười khúc khích.

>

> Trương Minh Hiên ngồi bên cạnh giơ ngón cái khen: “Tên hay, Thanh Nhã tỷ thật biết đặt tên!”

>

> Lý Thanh Nhã mỉm cười đưa Nha Nha cho Trương Minh Hiên: “Mang họ đi đi.”

>

> A?

>

> Trương Minh Hiên khó hiểu ôm Nha Nha.

>

> Quanh Lý Thanh Nhã lấp lánh từng viên băng lơ lửng trong không khí, trong tiểu viện cũng kết lớp sương lạnh.

>

> Nha Nha ôm cánh tay nhìn Lý Thanh Nhã: “Lạnh quá cô cô!”

>

> Lý Thanh Nhã mở miệng nói: “Đi!”

>

> Trương Minh Hiên không do dự nữa, pháp lực ôm mấy người Lý Thanh Tuyền bay ra đảo Huyền Không, lơ lửng trên trời.

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!