Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 663: Mục 664

TRANG 332# 2

> Chương 663: Lý Thanh Nhã ngộ đạo

>

>

>

>

>

>

> Lý Thanh Tuyền hoảng loạn nói: "Tỷ tỷ của ta làm sao vậy? Xảy ra chuyện gì? Ta muốn tìm tỷ của ta!”

>

> Lý Thanh Tuyền muốn xông lên đảo Huyền Không.

>

> Trương Minh Hiên ôm Nha Nha, nghiêm túc nhìn đảo Huyền Không, túm cổ áo Lý Thanh Tuyền kéo lại: “Đừng nhúc nhích!”

>

> Lý Thanh Tuyền vùng vẫy khóc la: “Buông ta ra, ta phải đi tìm tỷ tỷ! Chắc chắn tỷ tỷ xảy ra chuyện rồi!”

>

> Trương Minh Hiên ấn tay lên cổ Lý Thanh Tuyền, nàng cứng ngắc tại chỗ, huơ tay múa chân.

>

> Tấn Dương đứng trên đám mây nhìn đảo Huyền Không đóng băng lại ngó Trương Minh Hiên, lo lắng nói nhỏ: “Cô cô còn chưa đi ra.”

>

> Hoàng hậu ôm Tấn Dương, lo lắng nhìn đảo Huyền Không. Đã xảy ra chuyện gì? Tại sao biến thành thế này?

>

> Răng rắc!

>

> Lấy phòng nhỏ thư điếm làm trung tâm khuếch tán sóng triều huyền băng ra bốn phía, vài giây đã đóng băng đảo Huyền Không. Từng luồng hơi thở huyền ảo xuất hiện trên đảo Huyền Không, Lý Thanh Nhã ngồi xếp bằng giữa huyền băng, ánh mắt bình tĩnh.

>

> Yêu ma trong chợ phía dưới cũng phát hiện đảo Huyền Không khác lạ, các yêu ma quỷ quái ra khỏi phòng, ngước đầu chỉ trỏ đảo Huyền Không.

>

> “Đảo Huyền Không bị đóng băng."

>

> “Bị kẻ địch đánh lén à?”

>

> “Đã xảy ra chuyện gì?”

>

> “Mau nhìn kìa, đó là thần quân! Có thần quân thì không sao đâu.”

>

> Tiếng bàn tán ồn ào rộ lên.

>

> Trương Minh Hiên cầm di động, nhấn mở nick TT của Vô Đương Thánh Mẫu, phát lời mời webchat, điện thoại reo chuông.

>

> Trương Minh Hiên nôn nóng lẩm bẩm: “Mau nhận đi, mau nhận đi!”

>

> Ring!

>

> Màn hình sáng, Vô Đương Thánh Mẫu xuất hiện trong màn hình, cười hỏi: “Có chuyện gì không sư đệ?”

>

> Trương Minh Hiên vội chĩa màn hình di động về phía đảo Huyền Không, hỏi: “Sư tỷ mau nhìn xem chuyện này là sao? Thanh Nhã tỷ bị gì?”

>

> Vô Đương Thánh Mẫu kinh ngạc kêu lên: “Ngộ đạo! Sao có thể?”

>

> Trương Minh Hiên nôn nóng hỏi: “Ngộ đạo là gì hả sư tỷ? Ta có thể làm cái gì? Có nguy hiểm gì không?”

>

> Vô Đương Thánh Mẫu nghiêm túc nói: “Ngươi không làm được gì, ngộ đạo là then chốt từ Đại La hậu kỳ đi hướng Chuẩn Thánh, hiểu ra đạo của mình, đón nhận pháp tắc thiên địa giáng lâm, pháp tắc vào người, do đó bước lên con đường đại đạo. Quá trình này chỉ có thể dựa vào bản thân nàng ta.”

>

> Trương Minh Hiên vui vẻ reo lên: “Ý của sư tỷ là Thanh Nhã tỷ đang tiếp dẫn pháp tắc giáng lâm chứ không phải tẩu hỏa nhập ma?"

>

> Vô Đương Thánh Mẫu trợn trắng mắt: "Tẩu hỏa nhập ma? Mệt ngươi nghĩ ra được."

>

> Trương Minh Hiên cười ngây ngô, bộ dáng rất đắc ý: “Nghĩa là đây là chuyện tốt, Thanh Nhã tỷ của ta quả nhiên là thiên tài!”

>

> Vô Đương Thánh Mẫu nhìn đảo Huyền Không đóng băng, nói: “Chuyện tốt? Có lẽ.”

>

> Tim Trương Minh Hiên rớt cái bịch, hỏi dồn: “Ý sư tỷ là sao?”

>

> Vô Đương Thánh Mẫu nghiêm túc nói: “Ngộ đạo đã khó càng khó hơn, trong hồng hoang có nhiều Đại La Kim Tiên nhưng rất hiếm hoi ngộ đạo thành công bước lên Chuẩn Thánh, ngươi có biết tại sao không?”

>

> Trương Minh Hiên mờ mịt lắc đầu, ta chỉ là Thái Ất Kim Tiên, ngươi kể chuyện Chuẩn Thánh với ta thì hơi cao cấp.

>

> Vô Đương Thánh Mẫu nói: “Một là vì lòng trong sáng thấy đạo, huyền diệu khó giải thích. Hai là pháp tắc vào người đã khó càng khó hơn. Dùng thân thể chịu tải pháp tắc thiên địa, sơ sẩy một cái là thân thể tan vỡ, nguyên thần phá diệt. Hiện giờ nàng ta mới ở cảnh giới Kim Tiên mà đạo hạnh đã đến bước này, ta không biết nên khen ngợi đạo tâm của nàng ta lung linh trong suốt hay nên thương hại nàng bước lên con đường chết chắc.”

>

> Trương Minh Hiên ngây người thì thào: “Chết . . . chết chắc? Sao có thể chết được? Ta không muốn Thanh Nhã tỷ chết.”

>

> Trương Minh Hiên sốt ruột nhìn di động, cầu xin: “Cầu xin sư tỷ hãy cứu tỷ ấy, sư tỷ là Chuẩn Thánh chắc chắn có cách phải không?”

>

> Lý Thanh Tuyền bị Trương Minh Hiên đóng đinh tại chỗ cũng đỏ mắt khóc ròng, đau thương tuyệt vọng nhìn đảo Huyền Không đóng băng.

>

> Vô Đương Thánh Mẫu lắc đầu bất đắc dĩ nói: "Ta bất lực, có lẽ sư phụ có cách.”

>

> Trương Minh Hiên hấp tấp nói: "Đúng, đúng rồi! Sư phụ là Thánh Nhân, chắc chắn có cách! Ta nên liên lạc với sư phụ thế nào đây? Kiếm Thanh Bình đâu? Kiếm Thanh Bình đi đâu rồi!?”

>

> Hắn sờ soạng khắp người.

>

> Vô Đương Thánh Mẫu nhìn Trương Minh Hiên đỏ mắt luống cuống tay chân, thầm thở dài, tình kiếp.

>

> Vô Đương Thánh Mẫu nói: “Sư phụ đã chú ý đến nơi này, ngươi cứ nhìn xem.”

>

> Trương Minh Hiên đang tìm Kiếm Thanh Bình nghe vậy khựng lại, đúng rồi, sư phụ thần thông quảng đại sao không biết chuyện ở đây được.

>

> Về bối phận thì Thanh Nhã tỷ là điệt nữ của sư phụ, chắc chắn sư phụ sẽ không khoanh tay đứng nhìn. Còn Thái Thượng Thánh Nhân nữa, chắc chắn bọn họ có cách, bọn họ đều là Thánh Nhân, sẽ không sao đâu!

>

> Trương Minh Hiên ôm chặt Nha Nha, lo lắng bất an nhìn đảo Huyền Không đóng băng. Thanh Nhã tỷ chắc chắn bình an.

>

> Biến đổi trên đảo Huyền Không càng lúc càng lớn, từng hoa văn huyền ảo hiện ra trên không trung, hòn đảo phát ra băng giá thấu xương. Gió lạnh rít gào, tuyết lớn như lông ngỗng bay xuống, giây lát phạm vi vạn dặm Thiên Môn sơn từ mùa hè chuyển sang mùa đông. Nhiệt độ giảm xuống khiến các động vật da lông dày trong núi không hiểu ra sao đứng trong gió lạnh tuyết băng. Ta là ai? Ta đang ở đâu? Chuyện gì xảy ra?

>

> Thiên Đình, trong cung Đâu Suất.

>

> Thái Thượng Lão Quân xuyên qua nhiều tầng ngăn cách giáng lâm Thiên Môn sơn, tay bứt râu. Không uổng là nữ nhi của ta, chậc chậc, còn là đạo hàn băng, đúng là kỳ tài ngút trời. Ngươi lợi hại như vậy làm các đại nhân vật bị kẹt ở Đại La hậu kỳ biết khóc thế nào đây?

>

> Càu nhàu thì càu nhàu, nên lo vẫn phải lo. Thái Thượng Lão Quân ngoắc tay, một cái hồ lô treo trên vách tường bay tới, nắp hồ lô mở ra, các viên Kim Đan bay ra khỏi hồ lô lơ lửng trên cao, mỗi viên kim đan được bao trong dải sáng chín sắc, huyễn lệ như mây sao.

>

> Thái Thượng Lão Quân lẩm bẩm: “Vốn không muốn cho các ngươi tăng lên tu vi nhưng bây giờ đành vậy, lỗi tại ta cho các ngươi kim đan tăng cao căn cốt và ngộ tính, giờ ngộ tính quá cao cũng là bi kịch.”

>

> Tay Thái Thượng Lão Quân rung lên, kim đan trên trời bùm một tiếng nổ thành đoàn sáng ngũ quang thập sắc.

>

> Thái Thượng Lão Quân ấn tay xuống, dải sáng theo đường hầm cố định giáng xuống Thiên Môn sơn, không thèm để ý pháp tắc thiên đạo, chúng nó như hư vô chìm vào huyền băng, chui vào người Lý Thanh Nhã.

>

> Mắt Trương Minh Hiên sáng rực: “Có người ra tay!”

>

> Khí thế của Lý Thanh Nhã bùng nổ, Kim Tiên hậu kỳ, đỉnh, chợt tuôn ra, Thái Ất sơ kỳ, Thái Ất trung kỳ, Thái Ất hậu kỳ, Thái Ất đỉnh. Cảnh giới Đại La cũng không thể ngăn bước chân Lý Thanh Nhã, tu vi tiếp tục tăng tiến Đại La sơ kỳ, Đại La trung kỳ, Đại La hậu kỳ, Đại La đỉnh.

>

> Thân thể cũng cường hóa, làn da sáng bóng lấp lánh thần quang.

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!