TRANG 333# 2
> Chương 665: Chụp mũ đen lên đầu Phật Chủ
>
>
>
>
>
>
> Tây Thiên, Đại Lôi Âm Tự.
>
> Như Lai ngồi trên hoa sen vàng, mặt mày xanh mét, tức giận run người.
>
> Các La Hán, Bồ Tát ngồi xếp bằng bên dưới cụp mắt xuống không nhìn quanh quất, trong lòng có đại tự tại.
>
> Quan Âm đứng bên tay trái mở miệng nói: “Phật Tổ, đã giải thích giúp ngài trong tiêu điểm bàn chuyện rồi.”
>
> Trong lòng Như Lai thầm chửi, ai muốn ngươi thanh minh giúp ta! Ngươi không thanh minh thì chỉ là nói đùa trong Linh sơn, ngươi lên tiếng một cái tam giới lục đạo đều biết, người ta cố ý dẫn đường khiến nói đùa thành sự thật. Càng đừng nói mấy phe đối thủ cố ý phát tán, bổn tọa có nhảy vào ao công đức cũng không rửa sạch được.
>
> Nhưng nói trả thù thì không thể trút lên tiêu điểm bàn chuyện, chúng sinh bên ngoài chỉ thấy chương trình này có lòng tốt.
>
> Như Lai trầm ngâm giây lát, giọng hùng hồn quanh quẩn trong Đại Lôi Âm Tự: "Phật pháp tế thế tất nhiên sẽ bị tà ma cản trở, làm nhục phật, bôi xấu phật, che mắt chúng sinh. Các ngươi phải giữ lòng cảnh giác, phật sinh ra từ tâm, ma thì khác, phật ma đối lập, là kẻ địch sống chết.”
>
> Lời ngầm là gặp ai lén nói bậy bạ thì diệt kẻ đó cho Phật gia.
>
> Đám Bồ Tát La Hán chắp hai tay cúi đầu niệm: "A di đà phật! Cẩn tuân pháp chỉ của Thế Tôn!”
>
> Như Lai chậm rãi nói: “Lui ra đi.”
>
> Mọi người đứng dậy, chậm rãi đi ra Đại Lôi Âm Tự.
>
> Chờ các La Hán Bồ Tát đi hết, Như Lai sắc mặt khó xem kêu: "Già Diệp!"
>
> Một hòa thượng mặc áo tăng bước tới, chắp hai tay cúi đầu nói: "Bái kiến Phật Tổ!”
>
> Mắt Như Lai rực cháy lửa giận quát: “Điều tra cho bổn tọa! Là ai đang ô miệt bổn tọa?"
>
> Lời đồn này độc ác đến nỗi Thế Tôn Như Lai bị ép dâng lên lòng oán hận.
>
> Địa phủ, Âm sơn, trong thần điện của miếu Địa Tạng Vương, Địa Tạng Vương che miệng cười trộm nhìn màn hình di động, Lý Thừa Càn đúng là không lừa ta.
>
> Sau tiêu điểm bàn chuyện, trên mạng hay trong hiện thực đều ồn ào, mọi người không quan tâm chuyện khác chứ về chuyện tình cảm của Như Lai thì trên đến chư thiên thần phật, dưới tới dân chúng bình dân đều tràn đầy tò mò, hỏi thăm nhau, nhiệt tình thảo luận, thường có tiếng cười xấu xa rộ lên.
>
> Hòa thượng trong nhiều chùa miếu mặt đen như ăn trúng đồ thiu.
>
> Trong chợ Thiên Môn sơn, các yêu ma tụm năm tụm ba bàn tán, biên câu chuyện tình cảm của Như Lai và Định Quang Hoan Hỉ Phật.
>
> Trương Minh Hiên ngồi trên trời có thể nghe vài tin đồn bên dưới.
>
> “Ta nói cho các ngươi biết nhé, ta đoán Như Lai Phật Tổ chắc chắn bị Định Quang Hoan Hỉ Phật cưỡng ép.”
>
> “Tại sao?”
>
> “Nói mau lên!”
>
> Giọng nói đắc ý bảo: “Vì Như Lai Phật nợ tiền của Định Quang Hoan Hỉ Phật.”
>
> Bên kia có nữ yêu nói: “Ta nói cho các ngươi biết, Như Lai và Định Quang Hoan Hỉ Phật khó khăn lắm mới bên nhau. Lúc trước Như Lai còn vì Định Quang Hoan Hỉ Phật mà đại náo Linh sơn, một người một kiếm đè ép nguyên Linh sơn cúi đầu, buộc nhiều cổ phật Linh sơn thừa nhận, rất bá khí, rất tuyệt! Sau khi Như Lai trở thành chủ Linh sơn càng hạ lệnh cấm không cho đệ tử Phật môn thành thân là vì trả thù lúc trước bị Cổ Phật cản trở, trút giận cho Định Quang Hoan Hỉ Phật.”
>
> Một điểu yêu nữ mắt sáng rực ôm ngực si mê nói: “Oa, Như Lai Phật Tổ thật bá đạo, thích quá!”
>
> Một thụ yêu thắc mắc hỏi: “Sao ngươi biết?”
>
> Nữ yêu lúc đầu đắc ý nói: “Suy luận từ điều kiện hữu hạn, nhưng ta nói chắc chắn là sự thật.”
>
> Một dương yêu thắc mắc hỏi: “Suy luận? Ngươi làm nghề gì?”
>
> “Ta là tác giả kênh nữ trong Thư Thành!”
>
> Đám đông tụ tập quanh nàng giải tán ngay.
>
> Nữ yêu hấp tấp hét lên: “Này, đừng đi! Ta còn tin tức bên trong càng ghê gớm hơn, Định Quang Hoan Hỉ Phật và Như Lai đã thề hẹn ba đời ba kiếp, Định Quang Hoan Hỉ Phật và Như Lai với tình yêu đau thương khuynh thành, Như Lai vì Định Quang Hoan Hỉ Phật mà lật đổ Linh sơn . . .”
>
> Trương Minh Hiên lắc đầu cảm thán nói: “Đám tác giả này mỗi ngày suy nghĩ cái gì vậy.”
>
> Một áng mây trắng từ trong chợ dâng lên, Tề Linh Vân, hoàng hậu, Lý Thanh Tuyền đứng trên mây.
>
> Mấy người cưỡi mây tới gần Trương Minh Hiên.
>
> Hoàng hậu nói: "Minh Hiên, ngươi trở lại nghỉ ngơi một chút đi, để chúng ta trông chừng cho.”
>
> Trương Minh Hiên lắc đầu nói: "Không cần, với tu vi của ta không cần ngủ, trước kia ngủ vì lười chứ không phải thật sự cần thiết.”
>
> Lý Thanh Tuyền chép miệng: “Rốt cuộc đã nhận rõ bản thân.”
>
> Trương Minh Hiên trợn trắng mắt: “Sao hôm nay không lo lắng nữa, hôm qua khóc đứt ruột lắm mà.”
>
> Lý Thanh Tuyền xấu hổ bực tức hét lên: "Ai khóc? Ai khóc? Nữ tử giỏi là đổ máu không đổ lệ, còn lâu ta mới khóc!”
>
> Hoàng hậu cười nói: “Hôm qua con bé trở về liền chạy vào góc mở video, chắc đã hỏi thăm được tin tức gì.”
>
> Lý Thanh Tuyền kiêu kỳ hừ mũi.
>
> Trương Minh Hiên suy tư nhìn Lý Thanh Tuyền, nàng đã liên lạc với vị kia sao?
>
> Tề Linh Vân lo lắng nhìn đảo Huyền Không đóng băng, hỏi: “Thanh Nhã tỷ không sao chứ?”
>
> Trương Minh Hiên cười nói: “Không sao đâu, chờ Thanh Nhã tỷ đi ra sẽ là Chuẩn Thánh.”
>
> Tề Linh Vân nhìn đảo Huyền Không đóng băng, lòng tuyệt vọng. Chuẩn Thánh? Vậy ta lấy gì tranh với tỷ ấy?
>
> Tề Linh Vân gượng cười, cắn môi dưới trắng bệch.
>
> Trương Minh Hiên không hay biết Tề Linh Vân khác lạ, vẫy tay tùy ý nói: "Các người về hết đi, nơi này có ta được rồi. Tấn Dương và một đám tiểu thỏ tử ở bên dưới khá nguy hiểm.”
>
> Tề Linh Vân gật đầu nói: “Được rồi, nếu mệt quá hãy kêu chúng ta.”
>
> Trương Minh Hiên mỉm cười nói: “Biết.”
>
> Nhóm Tề Linh Vân, hoàng hậu ở lại một lúc mới đi xuống.
>
> Trương Minh Hiên vươn tay chộp, một áng mây phía xa bị kéo tới, pháp lực biến thành bàn tay nhào nặn mây, lát sau một căn phòng nhỏ xuất hiện trên trời.
>
> Trương Minh Hiên dùng pháp lực cố định phòng nhỏ, hắn vào trong phòng cắt nối biên tập phim ảnh. Dù sao chờ đợi không làm gì cũng lãng phí thời gian, chẳng bằng biên tập Tình Điên Đại Thánh cho xong, đợi Thanh Nhã tỷ xuất quan có thể xem, coi như quà tặng. Trương Minh Hiên đắc ý nghĩ.
>
> Thật ra Lý Thanh Nhã vốn không cần ai bảo vệ, pháp tắc băng giá bao quanh đảo Huyền Không là bảo vệ nàng tốt nhất rồi, đẳng cấp Chuẩn Thánh giáng xuống cũng sẽ bị pháp tắc thiên đạo đóng băng. Trương Minh Hiên được Vô Đương Thánh Mẫu chỉ cho điểm này, nên hắn mới yên lòng đi cắt nối biên tập phim ảnh.
>
> Thời gian trôi qua từng ngày, ba ngày, năm ngày, chín ngày, hắn đã biên tập phim xong, bầu trời ngừng đổ tuyết. Trương Minh Hiên ngồi trước cửa phòng mây trắng, thẫn thờ nhìn đảo Huyền Không đóng băng, lớp băng càng dày.
>
> Từng sợi pháp tắc kéo dài trong băng gắn liền với người Lý Thanh Nhã.
>
> Buổi tối ngày thứ chín, Thiên Ma giới ầm vang, một luồng dao động nối với Hư Vô Thâm Uyên.
>
> Đáy vực sâu, Thiên Ma Vương đang ngồi trên vương tọa chợt mở mắt ra, hưng phấn nói: “Địa Tiên giới có người sắp đột phá Chuẩn Thánh!?”
>
> Các bóng ma khổng lồ dâng lên từ Hư Vô Thâm Uyên, khí thế khủng bố tàn phá, vô số thiên ma chạy trối chết.
>
>
>
>