Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 666: Mục 667

TRANG 334# 1

> Chương 666: Thiên Ma Kiếp

>

>

>

>

>

>

> Các bóng ma đi tới trước ngai vàng của Thiên Ma Vương, giọng nói mờ ảo cùng vang lên: “Bái kiến Thiên Ma Vương!”

>

> Thiên Ma Vương giơ tay nói: “Các ngươi cũng phát hiện đúng không?”

>

> "Đúng vậy!"

>

> “Có người sắp đột phá Chuẩn Thánh, thiên đạo mở cánh cửa tiếp dẫn cho chúng ta.”

>

> “Chúng ta sẽ làm tâm ma kiếp đi qua đó.”

>

> “Là một nữ tu sĩ.”

>

> Thiên Ma Vương cười to bảo: “Tâm ma kiếp của Chuẩn Thánh, nếu dụ dỗ nàng thất bại thì ma tộc chúng ta sẽ có thêm một cao thủ đẳng cấp Chuẩn Thánh.”

>

> Một bóng đen đứng ra nói: "Bệ hạ, ngô nguyện đi!”

>

> Người bóng đen dâng trào khói đen hóa thành các đầu quỷ hung dữ.

>

> Bóng đen khác nói: “Để ta đi cho, ta rành điểm yếu của nữ nhân lắm, sẽ cho nàng dục tiên dục tử trong tâm ma kiếp, khục khục khục!”

>

> Lại một bóng đen dao động kịch liệt la lên: “Ta đi! Ta có kinh nghiệm dụ dỗ Chuẩn Thánh nhập ma!”

>

> "Ta đi!"

>

> "Ta!”

>

> “Để ta!”

>

> Tất cả bóng đen thiên ma giành nhau lên tiếng. Có thể chiếm cứ thân thể của Chuẩn Thánh là đột phá một bước lên trời cho chúng, thiên ma không có thực thể dù cảnh giới cao đến đâu cũng khó phát huy sức chiến đấu trong tam giới, đương nhiên trừ Thiên Ma Vương ra.

>

> Thiên Ma Vương gõ tay vịn ngai vàng: “Đừng giành nữa, lần này bổn tọa tự mình ra tay.”

>

> Bóng đen bên dưới vặn vẹo phát ra dao động không cam lòng, cuối cùng dùng giọng nói mờ ảo: “Vâng!”

>

> Thiên Ma Vương lộ tia hưng phấn, nữ Chuẩn Thánh rất hiếm thấy, lần này có thể chơi vui đây.

>

> Thiên Ma Vương động ý niệm, đường hầm thiên đạo tiếp dẫn, một cánh cửa xoay tròn xuất hiện bên trên đám thiên ma. Thấy rõ đảo Huyền Không ở Thiên Môn sơn bên kia cánh cửa, Lý Thanh Nhã ngồi xếp bằng bình tĩnh trong huyền băng, khuôn mặt như ngọc lấp lánh thần quang, không hề hay biết mình bị đám thiên ma nhìn chằm chằm.

>

> Thiên Ma Vương trợn to mắt. Bà nội nó, là nàng ta? Chẳng phải nàng mới đến Kim Tiên sao? Làm sao lên Chuẩn Thánh nhanh vậy?

>

> Thiên Ma Vương không hiểu thuật luyện đan không biết có câu ‘mạ vàng’.

>

> Thiên Ma Vương rùng mình, ho khan: “Bỗng thấy chóng mặt quá, thôi các ngươi đi đi, bổn tọa không tranh với các ngươi.”

>

> Thiên ma đứng bên dưới ngó nhau. Trong ma giới khan hiếm di động nhưng những đại nhân vật thiên ma đều có, chúng biết rõ người bên kia đường hầm là ai, Thiên Ma Vương làm như chúng không có bằng hữu trong tam giới, dễ bị lừa.

>

> Lý Thanh Nhã Thiên Môn sơn, nữ nhi của Thái Thượng Thánh Nhân, điệt nữ của Thông Thiên Thánh Nhân, Nguyên Thủy Thánh Nhân. Đếm lên nữa có sư công là Hợp Đạo Hồng Quân, gia gia là Bàn Cổ mở trời, là đời thứ hai đẳng cấp cao nhất hồng hoang. Dù bọn chúng ra ma giới, đánh chiếm Thiên Đình thì Thiên Môn sơn là cấm địa, không ai dám vào đó quậy.

>

> Một giọng nói u ám hỏi: “Mới rồi ai nói biết rành về nữ nhân thì để tên đó đi đi.”

>

> Một thiên ma giậm chân kêu lên: “He he, ngại quá, ta xạo đấy. Mới rồi có người nói mình đã thành công một lần, có kinh nghiệm, chuyện quan trọng này hãy để người có kinh nghiệm đi.”

>

> Một bóng ma thiên ma khiêm tốn nói: "Ta đã thành công một lần, tức là ta có thân thể đẳng cấp Chuẩn Thánh rồi, nên không giành với các ngươi. Các ngươi tranh với nhau đi.”

>

> "Ngươi đi đi!"

>

> “Thôi ngươi hãy đi.”

>

> “Đại ca lớn tuổi hơn ta, đại ca đi thôi.”

>

> “Ma giới không dùng tuổi luận anh hùng, năng lực của ngươi mạnh hơn ta, đương nhiên do ngươi đi.”

>

> “Huynh đài này anh tuấn tiêu sái, nếu ra tay có thể thành công thuận lợi.”

>

> Không biết nhìn đoàn bóng ma thế nào mà phán là anh tuấn tiêu sái.

>

> Bóng ma kia bỗng lùn một khúc: “Nói sai rồi, tuy ta đẹp trai hơn ngươi một chút nhưng không cao bằng ngươi, dáng người không tốt hơn ngươi, nên ngươi hãy đi đi.”

>

> "Ngươi đi!"

>

> "Ngươi đi!"

>

> "Ngươi đi!"

>

> Các thiên ma thân thiện khiêm nhượng, không khí rất hòa hợp.

>

> Thiên Ma Vương gõ ngai vàng: “Không giành nữa, ngươi đi.”

>

> Thiên Ma Vương tùy tay chộp một bóng đen ra khỏi đàn thiên ma, trong tiếng hét thảm bị ném vào đường hầm.

>

> Thiên ma vây xem thầm mừng, vui sướng khi người gặp họa. Tam giới có câu nói như thế nào nhỉ? Thà đạo hữu chết còn hơn bần đạo tiêu đời, nói rất có lý.

>

> Chợt một thiên ma hét lên: “Nguy rồi!”

>

> Thiên Ma Vương lên tiếng: “Sao vậy?”

>

> Thiên ma mới lên tiếng lo lắng nói: “Vương, nếu thiên ma mới bị ngài ném vào thật sự thành công dụ dỗ Lý đại tiểu thư rơi vào ma đạo thì ma giới chúng ta gặp rắc rối to.”

>

> Một thiên ma rùng mình lắp bắp nói: “Có khi nào bốn kiếm Tru Tiên xé rách không gian giáng lâm ma giới không?”

>

> “Rất có thể là Thái Cực đồ diệt âm dương, trọng định địa hỏa thủy phong."

>

> "Cũng có thể là Bàn Cổ phiên, một đạo phủ khí, quay về hỗn độn.”

>

> Có thiên ma tuyệt vọng nói: “Rất có thể tất cả cùng đến. Lý đại tiểu thư là hậu duệ ruột thịt của hai trong Tam Thanh, khác với những đệ tử khác.”

>

> Thiên Ma Vương đứng bật dậy chộp lấy thiên ma ban đầu nhắc nhở, vừa kinh vừa giận quát: “Ngăn hắn lại cho bổn tọa!”

>

> Thiên Ma Vương tùy tay ném thiên ma vào đường hầm.

>

> “A!!!”

>

> Tiếng hét quanh quẩn trong không gian thiên ma.

>

> Không khí nặng nề lấp đầy không gian, tất cả thiên ma im lặng, lòng thầm kinh hoàng. Nếu thật sự xảy ra chuyện, Tam Thanh giáng lâm thì Ma Tổ cũng sẽ lùi bước đúng không?

>

> Thiên Môn sơn.

>

> Trương Minh Hiên ngồi trên ngưỡng cửa mây trắng lẩm bẩm: “Hình như ta nghe có tiếng hét, hai thanh âm khác nhau.” Lại tự cười: “Mà không quan trọng, mấy chuyện đó không đáng quan tâm, Thanh Nhã tỷ mau ra đi”

>

> Hắn nhìn chằm chằm đảo Huyền Không đóng băng.

>

> Trên đảo Huyền Không.

>

> Nguyên thần của Lý Thanh Nhã mơ hồ, trong tâm thần xuất hiện một cái sân nhỏ, hàng rào vây quanh, một phụ nhân mỉm cười bện chiếu trong sân, một cô bé chạy chơi.”

>

> Một nam nhân trung niên cõng giỏ cá đi vào sân, nhìn cô bé thì cười kêu: "Nhã Nhã!”

>

> Cô bé vui vẻ chạy lại gần nam nhân trung niên, kêu lên: “Phụ thân!”

>

> Tim Lý Thanh Nhã rung lên, không kiềm được cũng kêu: “Phụ thân!”

>

> Lệ ướt khóe mắt, đã bao nhiêu năm rồi nàng gần như quên mất hình dáng của y.

>

> Nam nhân trung niên khom người mỉm cười bế cô bé lên: "Nhã Nhã lại cao hơn, sau này sẽ là đại cô nương xinh đẹp.”

>

> Cô bé cười khúc khích.

>

> Mắt Lý Thanh Nhã ướt lệ nhìn cảnh này, thật tốt, thật tốt.

>

> Đột nhiên một sao băng rơi xuống kèm theo tiếng rống: “Quả nhiên ngươi muốn hại chúng ta! Chết đi!”

>

> Vang tiếng nổ điếc tai, bóng đen từ trên trời giáng xuống đập nam nhân trung niên lún xuống đất. Nền đất bốc lên từng đợt khói đen, sân nhỏ biến mất, phụ nhân biến mất, cô bé cười tươi cũng mất.

>

> Giọt lệ còn treo trên mặt Lý Thanh Nhã.

>

> Một bóng đen lao ra khỏi lòng đất, rít gào: “Ngươi làm cái gì vậy!?”

>

> Bóng đen lúc này nghiêm nghị nói: “Thiên ma tà ác, bổn tọa vâng theo tình yêu và chính nghĩa hôm nay đến tiêu diệt ngươi!”

>

> Bóng đen lao ra từ mặt đất tức giận quát: “Ngươi bị điên hả? Nếu ta là tà ác thì ngươi là cái gì?”

>

> Bóng đen nói: “Ta là hóa thân của chính nghĩa, sứ giả tình yêu. Đi chết đi thiên ma tà ác!”

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!