TRANG 334# 2
> Chương 667: Chuẩn Thánh Lý Thanh Nhã
>
>
>
>
>
>
> Vang tiếng nổ, hai thiên ma đánh nhau, gầm rống đấm đá.
>
> "Ngươi điên thật rồi, lão tử chỉ muốn làm hình thức cho có!”
>
> "Đi chết đi! Chính nghĩa thẩm phán!"
>
> "Ngươi dừng tay cho ta!"
>
> “Hãy xem nắm đấm tình yêu của ta!”
>
> Lý Thanh Nhã lau khô nước mắt, buồn cười nhìn thiên ma đánh nhau. Thú vị thật, đây là thiên ma kiếp kiểu mới? Điểm quan trọng của việc độ kiếp nằm ở đâu?
>
> Lý Thanh Nhã nhìn một lúc thì thẫn thờ, nhớ lại cảnh tượng vừa rồi, dù là giả cũng làm nỗi lòng nàng gợn sóng, không quay về được nữa.
>
> Thật lâu sau hai bóng đen quấn nhau té lăn dưới đất không chịu buông.
>
> Một bóng đen quát lớn: "Lý đại tiểu thư hãy yên tâm, có ta ở đây tuyệt đối không cho hắn tổn thương tiểu thư!”
>
> Bóng đen ngửa đầu hét lên: “Kết thúc tâm ma kiếp, trở về!”
>
> Luồng dao động vô hình bao phủ hai bóng đen cùng nhau biến mất trong khi chưa buông đối phương ra.
>
> Tâm thần của Lý Thanh Nhã trở về bản thể, sợi pháp tắc hoàn toàn phủ lên nàng, nguyên thần hiện ra từng đợt đạo văn.
>
> Ầm ầm ầm ầm ầm!
>
> Vang tiếng sấm nổ, mây đen phủ kín trời, từng tia chớp như rắn linh xuyên qua trong mây đen. Mây cuồn cuộn ngưng tụ thành con mắt lớn tỏa định đảo Huyền Không.
>
> Yêu ma quỷ quái trong chợ ngước đầu nhìn mắt tia chớp trên bầu trời, lòng thầm hoảng sợ, nguyên thần run rẩy, cảm giác tai vạ đến nơi. Nhiều yêu ma sợ hãi nằm sấp dưới đất, tiêu tiểu tại chỗ.
>
> Trương Minh Hiên ngủ gà ngủ gật giật mình đứng bật dậy khỏi ngưỡng cửa mây trắng, ngước mắt nhìn tia chớp xẹt qua đỉnh đầu.
>
> Tề Linh Vân, Lý Thanh Tuyền từ phía dưới bay lên, đến bên cạnh Trương Minh Hiên.
>
> Tề Linh Vân nghiêm túc nói: “Đây là kiếp lôi, phải nhanh chóng sơ tán cư dân trong chợ, nếu không sẽ mất mát nặng nề, tử thương vô số."
>
> Lý Thanh Tuyền ngước mắt nhìn tia chớp to mấy ngàn thước trên trời, trong mắt tràn ngập rầu lo thì thào: “Sẽ không sao đâu, người kia nói tỷ tỷ chắc chắn ổn thôi.”
>
> Trương Minh Hiên nghiêm túc nói: “Vậy hãy thông báo bọn họ sơ tán.”
>
> Một giọng nói vang vọng trên bầu trời: “Không cần!”
>
> Trương Minh Hiên vui vẻ reo lên: “Thanh Nhã tỷ!”
>
> Lý Thanh Tuyền reo vui: “Thanh Nhã tỷ sắp đi ra!”
>
> Huyền băng đông lại đảo Huyền Không như pha lê bị gõ nát, tiếng răng rắc không dứt, chỉ giây lát đã rậm rạp vết nứt.
>
> Lý Thanh Nhã ngồi xếp bằng trong huyền băng chợt mở mắt ra, trán hiện một đạo văn bí ẩn, mắt màu băng lam như nước suối.
>
> Bùm!
>
> Vang tiếng nổ điếc tai, huyền băng đông lại đảo Huyền Không bị nổ tung lơ lửng trên trời phản chiếu ánh nắng bảy sắc.
>
> Lý Thanh Nhã đứng dậy khỏi mặt đất, huyền băng trên trời từ tĩnh đến động, chúng nó tụ thành đài sen huyền băng trên trời. Đài sen màu băng lam rực rỡ xinh đẹp dưới ánh mặt trời.
>
> Lý Thanh Nhã bước tới gần đài sen, một bước đạp ra ngũ khí triêu nguyên, thoáng như thiên địa bao phủ trong năm loại linh khí xanh, đỏ vàng trắng đen, từ trong cỏ cây, nước chảy, đá núi bay ra hạt đủ màu, năm dải sáng dài mấy ngàn thước bao quanh Lý Thanh Nhã.
>
> Lý Thanh Nhã lại đạp một bước trên không, người bay lên, tam hoa tụ đỉnh, đỉnh đầu sinh ra một mảnh khánh văn, ba đóa hoa sen chìm nổi trong khánh vân.
>
> Lý Thanh Nhã bước ra một bước cuối cùng đứng trên đài sen, một trong ba đóa hoa nở rộ, một thanh trường kiếm bắn vào hoa sen nở, đạo vận đan vào.
>
> Lý Thanh Nhã quát khẽ: “Chém!”
>
> Trường kiếm biến mất, một nữ nhân mặc áo xanh nhảy ra khỏi hoa sen, mắt mày rất giống Lý Thanh Nhã nhưng thiếu vẻ lạnh lùng.
>
> Đài sen nâng Lý Thanh Nhã phá không bay đi, mắt tia chớp di chuyển theo.
>
> Trương Minh Hiên nói: “Các người canh giữ ở đây, ta đi xem!”
>
> Trương Minh Hiên vội đuổi theo mắt tia chớp.
>
> Lý Thanh Tuyền bất mãn càu nhàu: “Muốn bỏ ta lại? Ta cũng muốn đi!”
>
> Tề Linh Vân cười nói: “Nếu ngươi đi xem thì thứ ngươi chuẩn bị sẽ không kịp.”
>
> Phải rồi!
>
> Lý Thanh Tuyền rối rắm một lúc rồi bay xuống.
>
> Chân trời xa vang tiếng nổ inh ỏi, từng đợt lôi long nối trời gắn đất, khiến người sợ hãi tột độ.
>
> Một lúc lâu sau Lý Thanh Nhã không dính hạt bụi trần và Trương Minh Hiên cười toe hưng phấn cưỡi may bay về, đáp xuống đảo Huyền Không.
>
> Hai người vừa về đảo Huyền Không thấy Tấn Dương từ xa chạy lại.
>
> Cô bé ôm chân thon dài của Lý Thanh Nhã reo lên: “Thanh Nhã cô cô về rồi, tốt quá!”
>
> Lý Thanh Nhã vuốt đầu Tấn Dương, cười hỏi: “Tấn Dương có nhớ cô cô không?”
>
> Tấn Dương gật đầu lia: “Có! Có!”
>
> Trương Minh Hiên cười đâm dao: “Thanh Nhã tỷ thành công độ kiếp, con có thể đi học.”
>
> Tấn Dương cứng người, nụ cười đông trên mặt, nhìn trân trân.
>
> Hoàng hậu ôm Nha Nha bước tới, cười hỏi: “Mấy người đứng đây làm gì? Không mau về, Thanh Tuyền đã chuẩn bị thứ tốt.”
>
> Mấy người cười nói đi vào sân. Mọi thứ trên đảo Huyền Không như cũ, hoa cỏ không rụng một cọng. Đẩy cửa thư điếm đi vào, mùi lạ xông vào mũi.
>
> Trương Minh Hiên hít mũi hỏi: “Cái gì vậy?”
>
> Hoàng hậu cười bí hiểm: “Đi vào sẽ biết.”
>
> Mấy người vào sân sau, thấy trên bàn đặt một cái bồn sành, Lý Thanh Tuyền tràn đầy mong đợi ngồi cạnh bàn.
>
> Thấy nhóm Lý Thanh Nhã đi vào, Lý Thanh Tuyền đứng bật dậy kêu lên: “Tỷ mau lại đây, nhìn canh ta làm cho tỷ này!”
>
> Lý Thanh Nhã sửng sốt, mắt lóe tia ngạc nhiên, cảm động dâng trào.
>
> Lý Thanh Nhã đến gần bàn, cười nói: “Thanh Tuyền nhà chúng ta đã lớn, biết nấu canh.”
>
> Lý Thanh Tuyền cười khờ.
>
> Trương Minh Hiên hít mũi ngửi nửa ngày không ngửi ra là canh gì.
>
> Lý Thanh Nhã ngồi xuống cạnh bàn, mở nắp bồn ra, khói trắng nồng nặc bốc lên, bên trong nằm thứ có màu kỳ lạ, canh màu xanh đen.
>
> Khóe môi Lý Thanh Nhã co giật cầm muỗng khuấy nước canh đen, mắt thường thấy các loại thịt kỳ lạ, có rau dưa, đồ hoang dã.
>
> Trương Minh Hiên xoe tròn mắt nhìn cái gọi là canh, nếu hắn không nhìn lầm thì cái bụng phồng là nguyên con ếch? Còn có một con cá đen thui, đó là chim chưa vặc lông?”
>
> Lý Thanh Tuyền đắc ý nói: “Đây là ta thu thập các loại nguyên liệu phẩm chất cao trong chợ, có mang Tiểu Kim Thiềm huyết mạch Tam Túc Kim Thiềm. Ma Quỷ Long Ngư mua từ tiệm hải sản long cung. Dị thú Đan Cước Quạ, Quỷ Diện Ma Cô, yêu hóa Tử Trúc Duẫn, các loại ăn ngon. Mua thần cốt vạn năm từ chỗ Bạch Tinh, nấu hết tất cả thành canh. Tỷ tỷ thích ăn mặn nên ta bỏ nhiều muối vào, ta cảm thấy ngọt càng ngon nên lại bỏ nhiều đường, Trương Minh Hiên thích ăn cay nên ta bỏ nhiều tiêu núi, hừ, coi như ngươi may mắn, lát nữa chừa cho một bát. Vậy là canh này có thể thỏa mãn khẩu vị của tất cả chúng ta.
>
> Khóe môi Trương Minh Hiên co giật nói: “Thôi đừng chừa cho ta, ta không hưởng nổi.”
>
> Lý Thanh Tuyền hầm hừ, mắt long lanh giục Lý Thanh Nhã: “Tỷ mau ăn vào, lần này đột phá chắc mệt lắm phải không? Ta bồi bổ cho tỷ.”
>
> Lý Thanh Nhã ngồi thẳng người, nói: “Muội đã nếm chưa?”
>
> Lý Thanh Tuyền lắc đầu nói: “Không, nấu cho tỷ tỷ ăn thì sao ta có thể ăn vụng.” Cười tủm tỉm mời: “Tỷ tỷ mau ăn đi.”
>
> Lý Thanh Nhã cười nói: “Ta còn chưa đói, chờ khi nào đói sẽ ăn.”
>
> Lý Thanh Tuyền thất vọng nói: "Được rồi!"
>
> Lý Thanh Nhã đứng dậy, ôm Nha Nha về phòng.
>
>
>
>