Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 671: Mục 672

TRANG 336# 2

> Chương 671: Tình điên Đại Thánh 2

>

>

>

>

>

>

> Trên đường Tây Du, Tôn Ngộ Không vò đầu bứt tóc, tức tối kêu la: "Phế vật, phế vật, ai là người diễn vai Lão Tôn thế hả? Chỉ một thụ yêu thôi mà cũng không đánh thắng được, đúng là huỷ hoại anh anh cả đời của Lão Tôn ta."

>

> Trư Bát Giới đúng lúc lên tiếng nhắc nhở hắn: "Sư huynh, bộ phim này là do đảo chủ Tiêu Dao yêu cầu quay như vậy đó."

>

> "Sư đệ? !" Tôn Ngộ Không sốt ruột la oai oái: "Lão Tôn ta đây là nhân vật chính, sao có thể bị bắt như vậy được chứ? Đằng sau chắc chắn sẽ có thay đổi gì đó."

>

> Trư Bát Giới lại tỏ ra không mấy quan tâm, nói thẳng: "Được rồi! Sư huynh bình tĩnh chút đi! Lão Trư đệ không phải cũng bị bắt rồi à? Có gì quá đáng lắm đâu, quen rồi thì sẽ thấy bình thường thôi ấy mà."

>

> Sa Ngộ Tịnh cũng nói đầy thành khẩn: "Đại sư huynh, đệ thấy nhân vật chính của bộ phim này hình như không phải huynh đâu, mà là sư phụ đó!"

>

> Đường Tam Tạng đang đứng một bên thì vô cùng vui sướng, ba đồ đệ đều đã bị bắt, nhân vật chính trong phim chắc chắn là bần tăng rồi, ai yo~ Trương công tử sao mà khách khí quá đi, không nói không rằng đã để bần tăng làm nhân vật chính luôn rồi, phần sau phim chắc chắn là bần tăng lĩnh được thiên kinh sau đó dùng thiên kinh để cảm hoá yêu ma, từ đó cứu vớt chúng sinh thiên hạ, sao càng nghĩ càng thấy hơi ngại ngại nhỉ? ! Hì hì hi ~

>

> Trên Thiên Đình, Ngọc Đế sửng sốt tự hỏi: "Nhân vật chính của bộ phim này hình như không phải là Tôn Ngộ Không thì phải! Sao lại dễ dàng bị đánh thắng như vậy chứ."

>

> Trong mắt Vương Mẫu hiện lên ý cười, nghiền ngẫm nói: "Hình như là kể về tình kiếp của Đường Tam Tạng thì phải! Khá là thú vị đấy chứ."

>

> Hằng Nga đứng bên cạnh thấy vậy cũng cười hì hì hỏi: "Nương nương, người nghĩ đây sẽ là một câu chuyện thế nào?"

>

> Vương Mẫu cười khẽ nói trả lời: "Bổn cung đoán không ra đâu! Tác phẩm của Tiêu Dao xưa nay đều rất khó đoán, luôn có thể làm người ta bất ngờ."

>

> Ngọc Đế cũng mỉm cười nói: "Xem tiếp thì sẽ biết ngay thôi."

>

> Bên trong màn hình, lúc này Đường Tam Tạng bị trói cứng ngắc trên gậy Kim Cô, bay xuyên qua muôn trùng mây, rồi đâm bụp một cái xuống bờ sông, bị yêu quái sống bên bờ sông bắt về trong động phủ của mình.

>

> Tới lục chạng vạng, Đường Tam Tạng cắm gậy Kim Cô nằm dài trên mặt đất, bên cạnh là một đống lửa trại bập bùng, chung quanh là một đống yêu quái.

>

> "Hôm nay đã xử lý được một gã ngu ngốc nữa."

>

> Một nữ yêu quái nghe vậy nói: "Đó không phải là gã ngu ngốc gì đâu, đó chính là Đại Thánh Tôn Ngộ Không tình si kiêm tình thánh đấy."

>

> "Làm sao ngươi biết?"

>

> "Ngươi không thấy trên người hắn có cầm cây gậy Kim Cô đó à? Chỉ là ta không ngờ con khỉ đó lại non mềm dễ đánh ngã như vậy đấy."

>

> "Ồ? Chẳng lẽ hắn chính là cái người năm trăm nước có … với Tử Hà tiên tử à. . ."

>

> Nữ yêu lòng đầy si mê nói chen vào: "Là tình thánh!"

>

> "Quào ~" Cách nữ yêu quái vây chung nghe vậy la lên đầy hưng phấn.

>

> Một tiếng "Keng!" vang lên, một nam yêu quơ móng vuốt sắc bén của mình, đánh vào cây gậy chống của nữ yêu quái.

>

> Nam yêu nọ nói với giọng điệu đầy khinh thường: "Tình thánh ấy à? Không khác gì một chuyện cười cả."

>

> Nữ yêu thì tức giận phản bác: "Ngươi biết cái gì chứ, nữ nhân bọn ta si mê nhất loại nam nhân thế này đó."

>

> Nói rồi nàng ta cười đầy si mi nhìn về Đường Tam Tạng đọc ra lời kịch kinh điển nhất: "Nếu trời cao lại cho ta thêm một cơ hội nữa, ta sẽ nói với nữ nhân đó ba chữ!" Nói tới đây, nàng ta lắc mông vờ ngượng ngùng nói: "Ta yêu nàng!"

>

> Tiếng thét chói tai lại vang lên lần nữa, có một nữ yêu khác cũng vờ chảy nước mắt nói: "Nếu nhất định phải tại cho tình yêu này một kỳ hạn, ta mong là..."

>

> Tất cả nữ yêu vào lúc này đồng thời hô to: "Một vạn nguyên (đơn vị tính cổ: 1 nguyên = bốn ngàn sáu trăm mười bảy )! Một vạn nguyên! A ~ a ~" tiếng thét hưng phấn vang lên không ngừng.

>

> Trên đường đi Tây Du, Trư Bát Giới đầy hâm mộ nói: "Hầu ca, huynh lời to rồi đó, tình thánh luôn kìa! Còn được không ít nữ yêu yêu thích nữa chứ."

>

> Tôn Ngộ Không thì lại khó chịu đáp trả: "Lão Tôn ta đây là Tề Thiên Đại Thánh không cần cái danh xưng tình thánh gì đó cả, Lão Tôn ta đây cũng chưa bao giờ là tình thánh cả."

>

> Đường Tam Tạng lúc này chỉ biết nhếch miệng cười đầy ngu ngốc, lần này nhân vật chính là hắn chắc rồi, sau một lúc hắn mới thu lại cảm xúc của mình, nghiêm túc nói với Tôn Ngộ Không: "Ngộ Không, chuyện này rõ là con không đúng rồi, Trương Minh Hiên cố ý giúp con gây dựng thanh, sao con có thể cô phụ cho được?"

>

> Tôn Ngộ Không bực dọc trả lời: "Ai thích thì cứ nhận cái danh hiệu đó đi! Lão Tôn ta đây chỉ là Tề Thiên Đại Thánh đấu tranh với trời đất mà thôi!"

>

> Ngay lúc này di động vang lên tiếng reng reng, Tôn Ngộ Không cầm di động ra xem thử, lặng lẽ liếc nhìn chung quanh, rồi mới cúi đầu nhìn vào di động, trên màn hình di động hình đại diện một nữ tử mặc bạch y đang lấp loé liên tục, ghi chú tên của nàng là Bạch Tinh Tinh, hắn vội vàng mở lên xem.

>

> [ Bạch Tinh Tinh: (^_? )☆ không ngờ ngươi còn là tình thánh đây?

>

> Tề Thiên Đại Thánh: Không phải, không phải! Lão Tôn ta đây vẫn luôn chiến đấu, không hề có người thích gì hết, chuyện này toàn là do sư đệ ta đồn bậy mà thôi, ngươi tuyệt đối đừng hiểu lầm đấy.

>

> Bạch Tinh Tinh: (〃 '▽ '〃) Nếu người ta muốn ngươi làm tình thánh thì sao?

>

> Tề Thiên Đại Thánh: Vậy thì ta sẽ là tình thánh của nàng O(∩_∩)O.

>

> Bạch Tinh Tinh: ? ^▽^? ]

>

> Tôn Ngộ Không cất điện thoại di động vào, nghiêm mặt nói: "Mấy chuyện nữ nhi tình trường gì đó không phải thứ mà Lão Tôn ta đây theo đuổi, đấu tranh với trời đất mới là cách thể hiện rõ bản sắc đấng nam nhi, cái danh xưng tình thánh đó đừng bao giờ nhắc tới trước mặt Lão Tôn ta đây nữa."

>

> Ba sư đồ Đường Tam Tạng nghe vậy liên tục gật đầu, không dám tiếp tục trêu chọc Tôn Ngộ Không nữa, sợ con khỉ này rối rắm hoài chuyện này.

>

> Trong phái Thiên Sơn trên núi Thiên Môn, Tề Linh Vân đang ở trong phòng của mình xem phim, nàng cười cười tự nói thầm: "Đây chính là bộ phim mà hắn đã nói là phim tiếp theo của Đại Thoại Tây Du à? Đây hoàn toàn là một câu chuyện khác biệt nhỉ?"

>

> Chợt Tề Linh Vân nhớ lại chuyện giữa hai người họ, trong lòng lại thấy buồn bực vô cùng, lý trí nói cho cô biết cô phải quên hắn, đừng giữ lại bất kì vọng tưởng nào, nhưng cô không cách nào quên được, như lời ca trong bài hát Giang sơn tuyết đó vậy: Vung kiếm chém đứt những si mê vô vọng, nhưng lại thua trước cái ngoái đầu nhìn lại của người!

>

> Trong phần nội dung tiếp theo của phim, Đường Tam Tạng bị Nhạc Mỹ Diễm tạm giam, sau đó lại bị Nhạc Mỹ Diễm vừa nói nhiều vừa tử kỵ hành hạ muốn chết.

>

> Người xem trước di động nhìn thấy tình trạng thê thảm của hắn đều bị chọc cười ha hả, trong lòng rất sảng khoái, gã hoà thượng nhiều lời như ngươi cũng có hôm nay rồi, đồng thời họ cũng không cách nào tiếp nhận nổi nhan sắc của Nhạc Mỹ Diễm, sao có thể xấu tới nước này nhỉ? Chắc đây không phải là nữ chính rồi? Chẳng lẽ thẩm mỹ của Tiêu Dao thần quân đã thay đổi à?

>

> Sau đó Đường Tam Tạng phát hiện ra công chúa Nhạc Mỹ Diễm xinh đẹp trong trứng đá, công chúa ngủ say trong ánh sáng, so với Nhạc Mỹ Diễm kia, nàng càng thêm xinh đẹp, làm hai mắt người ta phải toả sáng không thôi.

>

> Tiếp theo là cảnh đám thuộc hạ của thụ yêu tấn công, yêu quái bên ngoài bị thương vong nặng nề, ngọn lửa bốc lên thiêu đốt mọi thứ.

>

> Thuộc hạ của thụ yêu tìm được nơi giam giữ Đường Tam Tạng, Nhạc Mỹ Diễm cầm gậy Kim Cô phản khác, bùm bùm đập xuống, nhưng lực đánh ra rất nhỏ, nếu không phải bọn thuộc hạ của thụ yêu bị sơn động hạn chế, Nhạc Mỹ Diễm và Đường Tam Tạng đã chết từ lâu rồi.

>

> Đường Tam Tạng thấy vậy vội la lên: "Ngươi nói mau yêu ngươi một vạn nguyên đi!"

>

> Nhạc Mỹ Diễm một bên đập gậy Kim Cô, một bên cố sức la to: "Ngươi cái này đúng là đồ vô lại."

>

> "Ta van cầu xin ngươi đó."

>

> Nhạc Mỹ Diễm bị đè xuống đất, lớn tiếng la lên: "Yêu ngươi một vạn nguyên!"

>

> Gậy Kim Cô run lên mãnh liệt, ngay sau đó một luồng ánh sáng toả ra từ cây gậy, bùm một tiếng đánh bay thụ yêu, làm hắn va mạnh vào vách đá.

>

> Gậy Kim Cô dẫn theo Nhạc Mỹ Diễm bay lượn giữa không trung, Nhạc Mỹ Diễm khó chịu la lên: "Dừng lại! Mau dừng lại!"

>

> Đường Tam Tạng từ trong góc phòng đi ra, la lên nói: "Ta không yêu ngươi!"

>

> Gậy Kim Cô không hề có phản ứng gì, tiếp tục bay lượn xoay tròn, Nhạc Mỹ Diễm thì cứ không ngừng gọi nó dừng lại.

>

> Đường Tam Tạng tự hỏi một lúc, kết luận: "Hoá ra chỉ có người cầm gậy nói mới có tác dụng." Bèn vội vàng la lên: "Ta không yêu ngươi! Nói mau lên!"

>

> Nhạc Mỹ Diễm đang bị gậy Kim Cô kéo bay tứ tung, la làng: "Ngươi đúng là đồ không lương tâm. Ta đã nói yêu ngươi thì sẽ không thay đổi, người tà phái chúng ta..."

>

> Đường Tam Tạng bất đắc dĩ giải thích: "Ta biết, ta không bảo ngươi nói với ta, mà là nói với cây gậy Kim Cô kia kìa!"

>

> "Vậy thì còn được, ta không yêu ngươi!"

>

> Gậy Kim Cô đứng khựng lại, Nhạc Mỹ Diễm té một cái bốp xuống đất.

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!