TRANG 337# 1
> Chương 672: Tình điên Đại Thánh 3
>
>
>
>
>
>
> Trên đường đi Tây Du, trong một khách điếm, Trư Bát Giới nhìn Tôn Ngộ Không với ánh mắt đầy ngạc nhiên, mở miệng hỏi thử: "Hầu Ca, gậy Kim Cô của huynh thật sự dùng như vậy à?"
>
> Tôn Ngộ Không lộ ra vẻ mặt trời giáng.
>
> Sa Hòa Thượng cũng nói chen vào: "Đại sư huynh, có phải mỗi lần huynh đều lặng lẽ nói yêu ngươi một vạn nguyên với gậy Kim Cô không?"
>
> Đường Tam Tạng cũng vui vẻ la lên: "Vậy chẳng phải có nghĩa là bần tăng cũng có thể dùng gậy Kim Cô được à? Rồi cũng có thể hàng yêu trừ ma luôn? Ngộ Không mau lấy ra thử xem."
>
> Trư Bát Giới cũng giựt giây hối hắn: "Lấy ra, mau lấy ra đi, để Lão Trư xem thử nào."
>
> Sa Ngộ Tịnh cũng nhìn Tôn Ngộ Không đầy chờ mong.
>
> Bạch Long Mã cũng khịt mũi hai cái nhìn Tôn Ngộ Không, trong đôi mắt to của nó toát ra vẻ thất vọng, hoàn toàn không có cảnh diễn của nó, đúng là đau lòng quá đi mất T_T
>
> Tôn Ngộ Không lập tức phản bác: "Nói bậy! Làm gì có chuyện đó."
>
> Đường Tam Tạng thấy vậy tiếp tục giục: "Vậy mau lấy ra cho sư phụ xem thử đi! Con cần gì phải chột dạ chứ?"
>
> "Ai... Ai chột dạ chứ."
>
> Tôn Ngộ Không cứ chần chừ không chịu lấy gậy Kim Cô lấy ra, bởi vì trong lòng hắn cũng rất lo lắng, có khi nào gậy Kim Cô của hắn cũng có cái cách sử dụng cực kì mất mặt này không? Hắn chưa từng thử lần nào! Chẳng lẽ bấy nhiêu năm nay Lão Tôn này đã sử dụng sai gậy Kim Cô rồi à? Ta tuyệt đối không hô cái khẩu hiệu mất mặt cực kì đó đâu!
>
> Tôn Ngộ Không lo lắng như vậy không phải là không có lý do, lúc trước hầu hết mọi người đều nghĩ rằng cây Khổ Tình không hề tồn tại, chỉ có những người và yêu đang lâm vào nỗi tuyệt vọng khi lâm vào tình yêu tiên phàm, nên mới phải đau khổ kiếm tìm cơ hội tin tưởng vào nó thôi. Nhưng kết quả thì sao? Toàn thể những ai không tin đều bị vả mặt hết đó! Cho nên bây giờ ai nấy đều cho rằng tác phẩm của Tiêu Dao thần quần chắc chắn đều là sự thật.
>
> Tôn Ngộ Không vẫy tay một cái, gậy Kim Cô đột nhiên xuất hiện rồi biến to dùng, nó đập một cái rầm xuống đất, đâm xuyên qua sàn nhà mới dừng lại.
>
> Khoé mắt Đường Tam Tạng nảy lên vài cái, trong lòng sinh ra cảm giác vô cùng đau lòng, con khỉ xấu tính này không biết nhẹ nhàng chút à? Lại phải đền tiền nữa rồi.
>
> Ngay sau đó Đường Tam Tạng lộ ra ánh mắt đầy chờ mong xoa xoa hai tay, trên mặt là nụ cười đáng khinh, hắn bước lại gậy, vuốt ve thân gậy Kim Cô, nói đầy thâm tình: "Yêu. . . Yêu ngươi một vạn nguyên!"
>
> Gậy Kim Cô không chút sứt mẻ.
>
> Tôn Ngộ Không đứng bên cạnh, trong lòng thầm thở phào một tiếng, may quá, tiết tháo của hắn vẫn còn giữ được nguyên vẹn.
>
> Nhưng Đường Tam Tạng vẫn không cam lòng, hắn tiếp tục la lên: "Yêu ngươi một vạn nguyên! Yêu ngươi một vạn nguyên!"
>
> Gậy Kim Cô vẫn không có chút phản ứng gì.
>
> Đường Tam Tạng thất vọng thả cây gậy Kim Cô ra, nhìn Nhạc Mỹ Diễm cực kì xấu xí trong phim nói một câu: "Yêu ngươi một vạn nguyên!"
>
> Gậy Kim Cô loé sáng lên một cái, tất cả binh tôm tướng cua đều kêu thảm một tiếng rồi ngã rào rạt ra sau, tiếp theo nó hoá thành một con thuyền kì dị chạy băng băng trên mặt biển.
>
> Đường Tam Tạng nhìn Tôn Ngộ Không đầy thất vọng hỏi thử: "Ngộ Không, cái gậy Kim Cô này của con chắc không phải là hàng giả đó chứ?"
>
> Tôn Ngộ Không vươn tay nắm gậy Kim Cô lên, gậy Kim Cô vào tay hắn lập tức thu nhỏ lại, cuối cùng bị hắn nhét vào trong lỗ tai, làm xong, hắn mới quay sang trả lời Đường Tam Tạng: "Cây gậy Kim Cô này của Lão Tôn ta đây mới là gậy Kim Cô thật sự, trong phim chỉ là hàng giả mà thôi."
>
> Đường Tam Tạng không tin nói thầm: "Hàng giả vẫn tốt hơn!"
>
> Trư Bát Giới cười ha hả bỗng nhiên chen miệng nói: "Sư phụ, với một nữ chính xinh đẹp như Nhạc Mỹ Diễm, thầy có ý tưởng gì không?"
>
> "Hí ~ hí ~" Bạch Long Mã đứng cạnh kêu lên hai tiếng đầy vui sướng, chân thì mài xuống đất, dùng ánh mắt chế nhạo nhìn Đường Tam Tạng.
>
> Đường Tam Tạng tỏ ra rất bình tĩnh đáp: "Ngộ Tịnh, ngựa mà còn không nghe lời thì dắt nó xuống chuồng ngựa đi."
>
> Sa Ngộ Tịnh lập tức đáp: "Vâng, sư phụ!"
>
> Bạch Long Mã lập tức cúi đầu, ngoan ngoãn không nói tiếng nào.
>
> Đường Tam Tạng lúc này mới thấm thía giảng giải cho các đồ đệ nghe: "Pháp thân vô tượng, ứng thúy trúc dĩ thành hình. Bàn nhược vô tri, đối hoàng hoa nhi hiển tương. Phi bỉ hoàng hoa thúy trúc, nhi hữu bàn nhược pháp thân dã. Cố kinh vân: phật chân pháp thân, do nhược hư không; ứng vật hiện hình, như thủy trung nguyệt. Hoàng hoa nhược thị bàn nhược, bàn nhược tức đồng vô tình; thúy trúc nhược thị pháp thân, thúy trúc hoàn năng ứng dụng."
>
> Có ý gì thế? Ba người Tôn Ngộ Không mờ mịt lắc đầu, hòa thượng này đang nói cái gì vậy?
>
> Đường Tam Tạng treo lên nụ cười đầy thiện ý, giải thích: "Hồng nhan bạch cốt gì đó đều là những thứ vô căn cứ, thân trúc xanh tươi mới là pháp thân, cúc vàng xinh tươi ai nói không phải là tri tuệ. Nếu tất cả đều là vô căn cứ, vậy cần gì phải rối rắm? !"
>
> Sa Ngộ Tịnh thật lòng khen một câu: "Sư phụ nói Phật hiệu cao thâm quá!"
>
> Tôn Ngộ Không "hừ" một tiếng, tập trung nhìn vào màn hình, hòa thượng này đúng là thú vị thật đấy.
>
> Đường Tam Tạng cũng nhìn về phía màn hình, trong lòng khóc dài không thôi, bần tăng cũng muốn có một nữ chính xinh đẹp mà! Cho dù là vô căn cắn, bần tăng cũng mong đó là hoa trong gương, trăng trong nước, ít ra thì cũng cảnh đẹp ý vui, ai bảo Trương công tử không chịu chiều lòng bần tăng chứ? Bần tăng còn biết làm gì đây?
>
> Bên trong màn hình, Đường Tam Tạng đang cùng Nhạc Mỹ Diễm ngồi trên một chiếc thuyền màu vàng hình thù kì dị, thuyền trôi trên một dòng sông xanh.
>
> Nhạc Mỹ Diễm dùng tay hoa khua mặt nước, làm điệu bộ vô cùng xinh đẹp: "Sao vậy? Chúng ta đang chạy trốn đấy, ít nhất cũng phải có phản ứng gì đó chứ?"
>
> Đường Tam Tạng bụm mặt, khóc lóc la làng: "Sao khi khổng khi không lại phải chạy thục mạng thế này?" Không khác gì một tiểu thụ bị ức hiếp.
>
> Trên đường đi Tây Du, Đường Tam Tạng nhìn cảnh này khoé miệng run rẩy vài cái, hình tượng của bần tăng nay còn đâu!
>
> Người xem trước di động đều cười vô cùng sảng khoái, các hoà thượng đều là thế này à? Hình như hơi bị yếu đuối thì phải.
>
> Trong đầm Bích Ba, một nhà của công chúa Vạn Thánh đang tụ tập trong đại điện, ngồi ghế dựa quây quần bên nhau cùng xem phim.
>
> Cửu Đầu Trùng cười sảng khoái nói: "Tiểu biểu đệ, không nghĩ ngờ cũng có lúc đệ như thế này đấy."
>
> Mặt Xà Minh hơi ửng đỏ, hắn vội nhỏ giọng giải thích: "Chuyện này là do thần quân yêu cầu."
>
> Cửu Đầu Trùng gật đầu đáp: "Huynh biết chứ! Lúc quay phim thần quân rất nghiêm túc, nói một không hai. Nhưng đệ thế này thật sự rất đáng yêu đấy ~ "
>
> Lão Long vương bật cười ha ha nói: "Thật không ngờ Đầm Bích Ba chúng ta lại ra hai danh nhân thế này, giờ xem như chúng ta cũng có tí quan hệ với núi Thiên Môn rồi, nếu người Tây Hải tìm tới cửa, chúng ta ít nhất vẫn còn đường cứu vãn."
>
> Công chúa Vạn Thánh cười nói: "Nghe nói thần quân không thích Phật Giáo, chi bằng chúng ta đưa viên xá lợi tử đó cho thần quân làm dạ minh châu đi! Không phải lần trước Thanh Tuyền còn muốn dùng nó để nấu canh à?"
>
> "Không được!" Cửu Đầu Trùng lắc đầu nói: "Làm vậy sợ là thần quân sẽ nghi ngờ chúng ta đang định bày mưu hại hắn, chuyện này không hay cho lắm."
>
> Xà Minh cũng gật đầu lia lịa, tỏ vẻ đồng ý.
>
> Công chúa Vạn Thánh thấy vậy cười nói: "Vậy thì chúng ta tự giữ lại cho mình vậy."
>
> Cả đám họ lại tiếp tục xem video, thường thường còn cười liếc sang nhìn Xà Minh một cái, thật không ngờ thiếu chủ của bộ tộc Hắc Thủy Huyền Xà lại có một mặt đáng yêu như vậy, đúng là thật hiếm thấy đó.
>
> Bên trong phim, Đường Tam Tạng mặt đầy nước mắt nghiêm túc nói: "Mẫu thân ta sao lại khó tìm như vậy chứ!" Sau đó hắn vươn tay lau nước mắt, cắn răng nói: "Hết cách rồi, chỉ còn cách chạy tới Đại Lôi m Tự tìm viện binh mà thôi."
>
> Nhạc Mỹ Diễm la lên đầy ngạc nhiên: "Ồ~ ngươi định chạy đi tìm lão đại tự thú à?"
>
> Đường Tam Tạng lau nước mắt trên mặt, nhìn Nhạc Mỹ Diễm nói: "Đường Tam Tạng đi ngang về dọc làm chuyện gì phải xấu hổ, phân rõ trắng đen, ta khác hẳn các người, ta sợ cái gì chứ?"
>
> Nhạc Mỹ Diễm cười gật đầu tỏ vẻ đồng ý: "Được, đủ ác độc, vậy ta sẽ đi cùng ngươi."
>
> Đường Tam Tạng cảnh cáo nàng ta một câu: "Đến Đại Lôi m Tự rồi, ngươi tuyệt đối không được lắm miệng đấy, mọi chuyện cứ để ta nói là được."
>
> Nhạc Mỹ Diễm xoay người ôm lấy thân thuyền màu vàng, vuốt ve nó, thì thầm: "Lần này chúng ta cần phải đi tới tận Linh Sơn nhưng ta không biết đường, ngươi có thể dẫn chúng ta đi được không?"
>
> Thân chiếc thuyền được biến ra từ gậy Kim Cô bắt đầu thay đổi, từ hai bên vươn ra hai cái cánh, mũi thuyền trở nên nhọn hơn, phần dưới hơi cong cong, phần thân thì kéo dài ra trong như một cây cột trụ to đùng, sau đó lại có thiêm vài đoạn cây uống khúc nữa, cố định cả hai người, cuối cùng phần đuôi gậy phun ra một ngọn lửa màu xanh biếc, bay vút lên trời.
>
> Đường Tam Tạng lập tức hoảng sợ la lên oai oái: "Á á!".
>
> Nhạc Mỹ Diễm cười ha ha nhạo báng hắn: "Đừng có vô dụng như vậy chứ! ┗|`O′|┛ Oa ~~~~ "
>
>
>
>