TRANG 337# 2
> Chương 673: Tình điên Đại Thánh 4
>
>
>
>
>
>
> Thành Trường An, trong một kiến trúc khổng lồ nằm trong chiến địa, có một loạt những thiếu niên ăn mặc xiêm y giống hệt nhau trong rất chỉnh thể đi qua đi đi lại.
>
> Trong phòng làm việc của hiệu trưởng ở tầng cao nhất kiến trúc, có mấy người đang ngồi trên sô pha cùng xem bộ phim tình điên Đại Thánh.
>
> Khi nhìn thấy thiết bị bay chở Đường Tam Tạng và Nhạc Mỹ Diễm, một vị lão giả ngồi ở chủ vị nghiền ngẫm nói: "Đây cơ quan thuật có thể chở phàm nhân bay lượn trên không mà thần quân đã nói với chúng ta đó à?"
>
> Một người đàn ông trung niên nói với giọng đầy ngạc nhiên: "Thoạt nhìn thì thứ có thể phun ra ngọn lửa kia mới là quan trọng nhất, không biết đó là thần hoả gì?"
>
> Một lão giả vuốt râu mép nhíu mày nói: "Không đúng lắm! Dựa theo thiết kế này thì nó không cách nào giữ được sự cân bằng để bay lên cả."
>
> Lão giả ngồi ở chủ vị nói: "Đó chỉ là một khái niệm, nó còn cần các người đi ưu hoá nó."
>
> Mấy người còn lại đồng thời đáp: "Vâng!"
>
> Lão giả ngồi trên chủ vị: "Chiếc xe bay làm quà cho thần quân đã chuẩn bị xong chưa?"
>
> Một người tuổi còn trẻ lập tức nói: "Sắp xong rồi ạ! Dựa theo những gì thần quân yêu cầu, phần mui thuyền rộng rãi, tốc độ bay cao, có thể trôi nổi và quan trọng nhất là phải đặc sắc, đây chắc chắn là một chiếc xe bay tốt nhất đẹp nhất chúng ta từng làm."
>
> Lão giả ngồi trên chủ vị, vừa lòng nói: "Tài liệu tốt nhất, trận pháp tốt nhất, có gì cần thì cứ nói thẳng với ta, quà đưa tặng cho thần quân chắc chắn không được qua loa."
>
> Người trẻ tuổi nọ cung kính đáp một tiếng: "Vâng!"
>
> Sau đó mọi người họ tiếp tục nhìn về màn hình.
>
> Bên trong màn hình, hai người Đường Tam Tạng lái một thứ thiết bị bay, bay xuyên qua tầng tầng lớp lớp may, sau khi xuyên qua một con đường tròn kì quái, họ đi vào một không gian hoàn toàn khép kín, trên không trung có vô số tảng đá trôi nỗi, đằng xa có một luồng ánh sáng rực rỡ, trong luồng ánh sáng đó có một cánh cửa đứng giữa hư không, trên cửa viết hai chữ to, Linh Sơn!
>
> Đại Lôi Âm Tự trên Linh Sơn, Như Lai thấy cảnh này, thì thào tự nói: "Bổn tọa có một cảm giác không hay cho lắm!"
>
> Bên trong phim, Đường Tam Tạng và Nhạc Mỹ Diễm cưỡi cái thiết bị bay đầy kì lạ bay tới trước lối vào Linh Sơn, quái dị phi hành khí, đi vào Linh Sơn môn hộ trước, gần gũi nhìn Linh Sơn, xinh đẹp thâm thúy, giống như mộng ảo.
>
> Nhạc Mỹ Diễm mơ mơ màng màng đi vào trong, Đường Tam Tạng cũng vội vàng theo đi.
>
> Hai người đi đến trước cửa vào Linh Sơn, sau đó trực tiếp đáp xuống trên lá sen của một hồ nước xinh đẹp, toàn bộ hồ nước rộng tới khó tưởng tượng, có một đám hoa sen cao ngất nở rộ che lấp cả mặt trời, hai người Đường Tam Tạng như trở thành hai người tí hon, đi dạo trong một đất nước khổng lồ.
>
> Nhạc Mỹ Diễm ngẩng đầu nhìn ngắm chung quanh cảm thán nói: "Oa ~ đẹp quá đi mất!"
>
> Đường Tam Tạng cầm gậy Kim Cô sốt ruột ngăn cản: "Ngay từ đầu ta đã dặn ngươi không được chạy lung tung rồi mà."
>
> "Đường Tam Tạng!"
>
> Trên không trung xuất hiện mười tám cái bóng khổng lồ màu vàng, từ trên cao họ nhìn xuống hai người Đường Tam Tạng.
>
> Một bóng người màu vàng to lớn bước ra nói: "Đường Tam Tạng, ngươi còn dám tới Linh Sơn à?"
>
> Nhạc Mỹ Diễm khó chịu hừ lạnh một tiếng: "Hừ!"
>
> Đường Tam Tạng vội vàng cản Nhạc Mỹ Diễm lại, cúi đầu nhìn nàng, nghiêm túc nói: "Đừng nói gì hết, hãy để ta lo cho."
>
> Đường Tam Tạng ngẩng đầu lên, mặt đầy tươi cười nhìn mười tám bóng người to cao kia, nói: "Đường Tam Tạng tham kiến mười tám vị La Hán, đồ đệ của ta là Tôn Ngộ Không đã xảy ra chuyện, nên ta mới đến để nhờ mười tám vị La Hán giúp đỡ."
>
> Một cái La Hán lạnh giọng đáp trả: "Nếu ta không giúp ngươi, ngươi có phải hay không sẽ giết ta?"
>
> Đường Tam Tạng vội vàng giải thích: "Ngươi biết ta chưa bao giờ đại khai sát giới mà."
>
> "Vậy tại sao trên người của ngươi lại có máu tanh?"
>
> Đường Tam Tạng thuận miệng nói: "Là Quy Thừa tướng. . ." hắn cố ý giảm tông giọng của mình xuống mức thấp hơn: "Là Quy Thừa tướng!"
>
> Một La Hán tức tối nói: "Đường Tam Tạng, chuyện của ngươi đã lan truyền khắp nơi rồi, ngươi liên kết với yêu quái giết chết Quy Thừa tướng của Đông Hải và một số lớn binh tôm tướng cua. Đông Hải Long Vương đã cầm theo ý chỉ của Ngọc Đế đến chất vấn Linh Sơn, lệnh cho chúng ta giao ngươi ra để bắt về quy án!"
>
> Thiên Đình, trong Dao Trì trong, Ngọc Đế bật cười sảng khoái nói: "Thật không hổ danh là sư điệt ngoan của trẫm, thật sự làm sư thúc nở mày nở mặt. Hay! Hay lắm!"
>
> Vương Mẫu cười nói: "Nhìn xem chàng đắc ý tới thế nào kìa."
>
> Ngọc Đế cười nói: "Nàng có biết những bộ phim điện ảnh của Minh Hiên có sức ảnh hưởng rộng thế nào không? Chẳng bao lâu nữa toàn bộ Hồng Hoang này đều sẽ biết ta cao hơn Như Lai kia một bậc, trong Hồng Hoang này Thiên Đình mới là chính thống."
>
> Thái Bạch Kim Tinh cười đáp: "Chuyện này vốn dĩ nên như thế!"
>
> Trên một đỉnh núi ở Linh Sơn, mười sáu La Hán hai mặt nhìn nhau, từ khi Hàng Long ngã xuống, Phục Hổ đã không còn chịu qua lại gì với họ nữa.
>
> Một La Hán nhịn không được nói với giọng đầy bất mãn: "Chúng ta làm gì cần nghe lệnh của Ngọc Đế đâu chứ? !"
>
> Một bát La Hán nâng bình, cười khổ nói: "Vị kia ở núi Thiên Môn đâu thèm để ý tới suy nghĩ của chúng ta đâu chứ, bên trong giang sơn tuyết, hắn còn dám bày vẽ sư phụ của mình, còn dám dùng yêu quái giả dạng thành Thánh Nhân, thì còn gì mà hắn không dám làm nữa đây? Vả lại bên cạnh hắn còn có hai tỷ muội Lý Thanh Nhã, Lý Thanh Tuyền kìa!"
>
> Mười mấy La Hán đều thấy trong lòng buồn bực, vậy đúng là quá được sủng ái rồi đấy! Bối cảnh to thì có thể tuỳ ý ức hiếp người khác như vậy à?
>
> Một La Hán nói với giọng đầy ghen tị: "Trốn ở đằng sau lưng nữ nhân thì tính là bản lĩnh gì cơ chứ?"
>
> Vài vị La Hán trong lòng đồng loạt xuất hiện một suy nghĩ, nếu có thể thì ta cũng muốn trốn sau lưng nữ nhân đấy! Ngay sau đó họ vội vàng lắc đầu để vứt cái suy nghĩ làm tín ngưỡng của mình bị lung lay này đi.
>
> Một La Hán đứng tựa vào hưu thở dài nói: "Mười tám vị La Hán nay còn đâu nữa chứ."
>
> Đám La Han còn lại nghe vậy cũng im lặng không nói gì nữa.
>
> ...
>
> Hình ảnh trong phim lúc này quay về phía Nhạc Mỹ Diễm, chỉ thấy nàng la lên một câu: "Yêu ngươi một vạn nguyên!"
>
> Lần thứ hai Nhạc Mỹ Diễm dùng gậy Kim Cô đã giết gần như sạch sẽ mười tám vị La Hán, máu tươi nhiễm đỏ cả hoa sen, cách chiến đấu thiên biến vạn hoá của gậy Kim Cô lại một lần nữa làm hai mắt người xem rực sáng.
>
> Trong khách điếm trên đường đi Tây Du, Đường Tam Tạng nhìn Tôn Ngộ Không đầy đau khổ, nói thầm trong miệng: "Tại sao gậy của con không làm được mấy chuyện này chứ? Chắc là hàng giả đúng không? Nhìn xem, gậy của người ta lợi hại biết bao nhiêu kìa? !"
>
> Tôn Ngộ Không thì buồn bực đáp trả: "Hòa thượng, đủ rồi đó! Còn chưa thôi đi à."
>
> "Lại hung dữ với ta, nói chuyện đàng hoàng bộ không được hả!" Đường Tam Tạng tiếp tục thì thầm trong miệng.
>
> Sau đó tiếp tục nhìn về phía màn hình.
>
> Tình tiết tiếp theo là về tình cảm gút mắt giữa Đường Tam Tạng và Nhạc Mỹ Diễm, sau vài lần dây dưa không dứt, cuối cùng họ cũng chia tay nhau, Đường Tam Tạng cầm gậy Kim Cô bỏ đi.
>
> Một mình Đường Tam Tạng cứ thế đi giữa núi rừng hoang vắng, ngay lúc hắn đói tới đầu choáng mắt hoa, đột nhiên nghe được danh hào của “ngũ đại xã đoàn”, nên tò mò đi vào xem thử.
>
> Từ xa có một đám yêu quái đi tới bao vây Nhạc Mỹ Diễm, một con yêu quái mặc đồ màu đỏ cúi đầu nhìn Nhạc Mỹ Diễm nói: "Nè! Bây giờ bọn ta muốn ăn ngươi, ngươi ít nhiều gì cũng có phản ứng đi chứ?"
>
> Nhạc Mỹ Diễm thì chỉ lười biếng nói: "Các người thích ăn thì cứ ăn đi, ta không sợ đâu."
>
> Tiếp sau đó là cảnh Đường Tam Tạng xuất hiện, chịu nỗi nục dưới khố của Hồng Hài Nhi cứu được Nhạc Mỹ Diễm.
>
> Tên tầng cao nhất của quán bar Tiểu Hỏa Ngưu, Hồng Hài Nhi nằm dài trong sô pha, chân bắt chéo gác trên bàn trà, nhìn bộ phim trên màn hình, hừ một tiếng nói: "Cho dù ngươi là nhân vật chính thì đã sao chứ, còn chẳng phải cúi đầu ngửi rắm thối của ta à? !"
>
> Trên động Ba Tiêu ở núi Thuý Vân, công chúa Thiết Phiến vừa xem vừa mở miệng nói: "Lão Ngưu, nhi tử nhà ngươi trưởng thành rồi à?"
>
> Động Ma Vân bên trong núi Tích Lôi, chợt vang lên một giọng nói: "Lão Ngưu, nhi tử nhà ngươi trưởng thành rồi à?"
>
> Ngưu Ma Vương vội vàng thoát khỏi vòng tay người đẹp mình đang ôm.
>
> Ngọc Diện công chúa mặc một bộ xiêm y làm từ lụa mỏng từ đằng sau ôm lấy Ngưu Ma Vương, ậm ừ hai tiếng nói: "Đại tỷ truyền âm đến động Ma Vân của thiếp rồi kìa! Có phải hai chúng ta đều đang bị tỷ ấy giám thị không vậy?"
>
> Ngưu Ma Vương cười ha hả giải thích cho Ngọc Diện công chúa hiểu: "Nàng đừng để ý làm gì! Nàng ấy không nổi giận, tức là nàng ấy đã nhận nàng rồi đấy."
>
> Ngọc Diện công chúa ngẫm nghĩ một chút, hai mắt lập tức sáng rỡ, hình như là thế thật thì phải!
>
>
>
>