TRANG 338# 2
> Chương 675: Tình điên Đại Thánh 6
>
>
>
>
>
>
> Bên trong phim, lúc này Đường Tam Tạng rón ra rón rén chạy tới gần gốc cây, rồi trèo dọc theo nhánh cây đi lên trên trùm cái khăn lên che đầu mình lại, rồi cúi đầu nhìn thử bên trong quả trứng nọ qua cái lỗ nằm bên trên, chỉ thấy một nữ tử người mặc trang phục màu bạc trắng kì lạ đang co chân ngồi bên trong quả trứng, chung quanh nàng đầy những điểm sáng lấp lánh, càng tăng thêm vẻ thánh khiết và tôn quý của nàng.
>
> Đường Tam Tạng nhìn thấy nàng ta lập tức đội khăn lên đầu, nói: "Là cô nương à?"
>
> Nữ tử nghiêng đầu sang một bên, nhoẻn miệng cười, chỉ một nụ cười này đã làm muôn hoa lu mờ, trái tim của không ít người xem trước di động đều đập thình thịch, đây chính là tình yêu à? Cho dù là nữ tử cũng không cách nào thoát khỏi được sự mê hoặc của nàng ta.
>
> Đột nhiên một cái nắm đấm dần phóng to trước màn hình, một tiếng bốp ngọt xớt vang lên, Đường Tam Tạng la lên oai oái bụm mũi mình, ngẩng đầu cố tránh đi những mỏm đá, cảnh này làm người xem trước di động đều bật cười sảng khoái, đáng lắm!
>
> Đường Tam Tạng xốc khăn trùm đầu lên, lại một lần nữa thò đầu vào cái lỗ, cười nói: "Là ta a!"
>
> Một tiếng keng vang lên, chỉ chớp mắt một thanh chuỷ thủ đã vắt ngang cổ Đường Tam Tạng, nữ tử từ đang ngồi từ từ đứng lên, nói: "Muốn tiền vẫn là muốn mạng?"
>
> Người xem trước di động đều thấy trong lòng rất ấm áp, họ đều thấy như nữ tử như nữ thần ngày xưa của mình đã sống lại, cảm giác rất quen thuộc.
>
> Đường Tam Tạng vươn tay đẩy chuỷ thủ trên cổ mình ra, không vui nói: "Nói sao thì cũng coi như có quen biết, vậy mà ngươi định cướp của ta cơ à?" Dứt lời hắn gõ hạt dẽ lên đầu nữ tử, một tiếng bốp giòn tan vang lên.
>
> Nữ tử nhíu mày, tức giận nói: "Vậy ngươi còn dám cướp đồ của ta? Mau trả bảo đao lại cho ta!" Nàng ta vươn tay, nhíu mày nhìn chằm chằm Đường Tam Tạng.
>
> Trước di động, một thư sinh nghiến răng tức giận nói: "Hoà thượng chết tiệt, dám gõ đầu nữ thần của ta, không muốn sống nữa à?"
>
> Một con xà yêu đang ngồi trong động phụ của mình xem phim cũng kêu oa oa: "Đường Tam Tạng to gan, dám gõ đầu Bạch Tố Trinh, thật nghĩ xà tộc chúng ta đều ăn chay hết à?"
>
> Rất nhiều người xem nhìn Đường Tam Tạng trong phim đều hận tới nghiến răng nghiến lợi, hai mắt bốc hoả.
>
> Núi Châu Ly ở Nam Chiêm Bộ, Vũ Thần đang ngồi ngoan ngoãn dưới chân một lão phu nhân, làm bạn bà xe bộ phim tình điên Đại Thánh.
>
> Lão phụ nhân mỉm cười từ tốn nói: "Còn có cảnh này nữa à? Tiểu Vũ Thần cũng có lúc bị đấy đấy, ha hả ~ "
>
> Vũ Thần làm nũng nói: "Lão mẫu, tiểu tử xấu xa đó còn quay đi quay lại cảnh này cả đống lần luôn, nói là vẻ mặt của con chưa thích hợp, người nói có đáng giận không kia chứ?"
>
> Lê Sơn Lão Mẫu cười dỗ dành: "Đúng là rất đáng giận, tiểu tử diễn vai Đường Tam Tạng hẳn là người của tộc Hắc Thủy Huyền Xà nhỉ?"
>
> Vũ Thần vội vàng gật đầu khẳng định: "Đúng vậy ạ! Hắn chính là thiếu chủ của tộc Hắc Thủy Huyền Xà."
>
> Lê Sơn Lão Mẫu lại nói tiếp: "Hắc Thủy Huyền Xà cũng coi như một bộ tộc lớn truyền thừa từ thời viễn cổ của Hồng Hoang, họ còn từng tham dự vào đại kiếp Long Phượng, tiếc là bây giờ cũng xuống dốc hết rồi."
>
> Vũ Thần bật cười nói: "Chỉ sợ trong mắt nương nương thì hầu hết các thế lực ở Hồng Hoang, ngoại trừ Phật Đạo Thiên Đình và Địa Phủ, thì những thế lực khác ít nhiều đều đã xuống cả rồi đúng không? Tầm mắt của người cao lắm đó."
>
> Lê Sơn Lão Mẫu chỉ cười cười, rồi nói sang chuyện khác: "Nữ tử con diễn là thế nào vậy? Các ăn diện thật kì quái."
>
> Vũ Thần cười hì hì đáp: "Người xem tiếp là sẽ biết ngay ấy mà, chắc chắn sẽ vượt xa những gì người tượng tưởng đấy!"
>
> Lê Sơn Lão Mẫu cười trách cứ một câu: "Còn dám chơi trò lấp lửng với ta à."
>
> Vũ Thần vội vàng giải thích: "Con nào dám chứ! Nhưng mà nói ra thì đâu còn ý nghĩa gì nữa."
>
> Lê Sơn Lão Mẫu gật đầu xem như đồng ý, rồi lại tiếp tục cúi đầu xem phim tiếp.
>
> Sau khi nữ tử lấy lại được cây chuỷ thủ của mình, nàng trở tay cho Đường Tam Tạng một cái tát ngay.
>
> Đường Tam Tạng bị tát cũng chỉ lạnh lùng nói một câu: "Bản tính của yêu quái vẫn không cách nào thay đổi." Rồi xoay người trèo xuống cây.
>
> Nữ tử đứng đằng sau cười cười nói: "Ngươi mới là yêu quái đấy! Ta là người, chúng ta là những người lữ hành tới từ thế giới khác, lần này phi thuyền của chúng ta đang di chuyển trong đường hầm thời không thì gặp phải trục trặc, cho nên mới rơi xuống nơi này."
>
> Người xem trước di động chỉ thấy đầu óc xoay mòng mòng, chẳng hiểu ra sao, thế giới khác cơ à? Là xuyên qua à?
>
> Dưới sự hun đúc của Thư Thành, mọi người đã không còn xa lạ gì với chuyện xuyên qua thời không, nhưng sự hiểu biết của họ vẫn còn dừng lại ở thế giới ma pháp đấu khí đầy lạc hậu, họ vẫn không hiểu được những người từ thế giới khác đến đây bằng cách nào?
>
> Vốn là không thèm để ý chư vị thánh nhân cũng nhất thời giữ vững tinh thần, hết sức chăm chú nhìn di động màn hình, thật sự có mặt khác thế giới sao? Mặt khác thế giới lại là bộ dạng thế nào?
>
> Đường Tam Tạng tuỳ ý ngồi xuống một nhánh cây, mở miệng hỏi, nhưng rõ ràng là không quá quan tâm: "Thế giới khác? Ngươi đúng là biết nói giỡn đấy!"
>
> Nữ tử thấy Đường Tam Tạng không tin, từ trong trứng chui ra, nhảy lên một nhánh cây, vừa đi vừa kể cho Đường Tam Tạng nghe: "Chuyện này thì có gì lạ đâu chứ, ngày trước chúng ta còn đi qua một nơi gọi là núi Bất Chu, lúc đi bọn ta còn để lại một thiết bị truyền phát tín hiệu ở đó, nhưng lần này trở về bọn ta lại không tìm được thiết bị đó nữa."
>
> Người xem trước di động đều lộ ra vẻ mặt chẳng hiểu gì, núi Bất Chu là cái gì thế?
>
> Không ít tu sĩ biết chuyện đều chỉ nhoẻn miệng cười, núi Bất Chu từ lâu đã bị Cộng Công đụng ngã, làm gì còn thiết bị truyền phát tín hiệu gì đó chứ. Nhưng ngay sau đó mọi người lấy nhíu mày nghiêm túc suy nghĩ, nghe nàng ta nói năng hùng hồn chắc chắn như vậy, chẳng lẽ có người từ bên ngoài từng đến Hồng Hoang này thật sao? Vậy họ tới đây làm gì?
>
> Nguyên Thủy Thiên Tôn đang mở di động xem phim, tới đoạn này cũng nghiêm túc lên, thật sự có người của thế giới bên ngoài vào Hồng Hoang mà chúng ta không hề biết gì à? Chẳng lẽ là họ tới đây cả trước khi chúng ta thành Thánh? Hay là tu vi của họ đã vượt xa khỏi tượng tượng của mọi người rồi?
>
> Về phần Trương Minh Hiên có nói dối không, trong đầu Nguyên Thủy Thiên Tôn dần hiện lên mấy suy nghĩ, rất có thể toàn bộ chuyện này chỉ là do hắn bịa ra mà thôi, thế nhưng lỡ đâu có thật thì sao?
>
> Chợt có một giọng nói vang lên bên trong Ngọc Hư cung: "Trên đỉnh núi Bất Chu thật sự có thiết bị truyền phát tín hiệu gì đó à?"
>
> Nguyên Thủy Thiên Tôn giật nảy mình, là đại huynh à? ! Hắn vội vàng trả lời: "Đệ không biết."
>
> Từ giọng nói nọ có thể nghe rõ được sự lo lắng, nói: "Một nửa ngọn núi Bất Chu không phải bị đệ thu đi rồi à? Sao đệ lại không biết được chứ?"
>
> Nguyên Thủy Thiên Tôn bất đắc dĩ trả lời: "Nó đã bị đệ luyện thành Phiên Thiên Ấn, trao cho Quảng Thành Tử rồi."
>
> Giọng nói nọ lập tức biến mất.
>
> Ngay sau đó là một giọng nói mềm nhẹ vang lên: "Sư huynh, sư huynh có phát hiện được gì trên núi Bất Chu đó không?"
>
> Nguyên Thủy Thiên Tôn mặt đầy tươi cười trả lời: "Là Nữ Oa sư muội à! Sư huynh lúc ấy không kiểm tra kỹ càng núi Bất Chu đó làm gì, mà trực tiếp luyện hoá nó thành Phiên Thiên Ấn luôn rồi."
>
> Một giọng nói đầy tiếc nuối vang lên: "Thật tiếc quá!"
>
> Sắc mặt Nguyên Thủy Thiên Tôn cứng lại, lời này là có ý gì đây? Cái gì mà đáng tiếc chứ?
>
> Tiếp đó là Chuẩn Đề tới hỏi, Ngọc Đế, Trấn Nguyên Tử, Minh Hà, Hậu Tổ, cả Tứ Linh cũng gửi tin tức tới hỏi thăm, vẫn là cùng một câu hỏi, Nguyên Thủy lần lượt trả lời cho từng người một.
>
> "Trên đỉnh núi Bất Chu thật sự có thiết bị phóng tín hiệu gì đó à?" Một giọng nói nữa lại truyền tới.
>
> Nguyên Thủy Thiên Tôn tức tối quát lại một tiếng: "Không biết! Ta làm sao biết? Mau cút đi ~ "
>
> Giọng nói già nua nọ cứng lại, một lúc sau bất đắc dĩ nói: "Con thật sự phiền chán vi sư tới như vậy à? Vi sư đã biết rồi!" Ngay sau đó giọng nói nọ biến mất tăm.
>
> Nguyên Thủy Thiên Tôn trợn tròn mắt, vội vàng đứng dậy khỏi bồ đoàn, ngẩng đầu kêu to: "Sư phụ, sư phụ con không biết đó là ngài! Ngài đừng đi, con biết sai rồi! Sư phụ… sự phụ..."
>
> "Á! Trương Minh Hiên ~~" Nguyên Thủy Thiên Tôn quát to một tiếng đầy tức giận, trên bầu trời Thanh Vi, mây đen cuồn cuộn, sấm gió rền vang, toàn bộ vùng trời đều run lên vì tiếng quát giận của Nguyên Thủy Thiên Tôn, vô số đạo sĩ đạo đồng loạt quỳ xuống đất, sao Trương Minh Hiên lại chọc giận sư phụ tới nhường này? Chẳng lẽ hắn cả gan làm gì động chạm tới sư phụ rồi? Bầu không khí áp lực lan tràn ra khắp Thanh Vi Thiên.
>
> Trên núi Thiên Môn, Trương Minh Hiên hoàn toàn không biết lại có thêm một đại lão nhảy vào trong cái hố mình đào, còn tự mình lấp đất lại xong còn đạp đạp vài cái, giúp hắn tăng thêm không ít danh vọng.
>
> Lúc này hắn vẫn còn đang ngồi xem phim chung với đám người Lý Thanh Nhã.
>
>
>
>