TRANG 339# 1
> Chương 676: Tình điên Đại Thánh 7
>
>
>
>
>
>
> Theo tình tiết phát triển, Nhạc Mỹ Diễm phát hiện ra việc Đường Tam Tạng hẹn hò với Mỹ Diễm công chúa, mà còn hiểu lầm rằng mẫu thân mình đã bị giết.
>
> Lúc Mỹ Diễm công chúa ra tay càng khiến mọi người phải ngạc nhiên, món trang sức kỳ quái của nàng ta có thể sử dụng sức mạnh của thời không? Món trang sức đeo trên cổ tay đó, xem chừng rất thần bí!
>
> Trong phim, vào lúc này đám yêu ma quỷ quái cũng đã nhận ra chuyện này, chúng cầm vũ khí lên, gào rú chen chúc tiến lại gần.
>
> Con yêu quái cầm đầu cả đám lớn tiếng quát hỏi: "Chuyện gì đã xảy ra vậy?"
>
> Nhạc Mỹ Diễm chỉ vào Mỹ Diễm công chúa la to: "Là nàng ta, nàng ta muốn dẫn Đường Tam Tạng đi, mọi người mau giết nàng ta đi."
>
> Cả đám yêu quái đồng thời nhìn về phía Mỹ Diễm công chúa đầy xa lạ.
>
> "Ra tay nào ~ "
>
> "Giết nàng ta!"
>
> "Giết!" Cả đám yêu quái kêu to, đồng loạt lao về phía Mỹ Diễm công chúa.
>
> Lúc này một tiếng nổ ầm rầm rung trời vang lên, tầng mây giữa không trung đột nhiên quay cuồng, tất cả yêu quái đều quay lại theo bản năng, hoảng hốt ngẩng đầu nhìn lên trời.
>
> Sau khi tầng bây trên không trung quay cuồng được một lúc thì nó bắt đầu loé ra những tia sáng chí mắt, vô cùng rực rỡ.
>
> Mỹ Diễm công chúa vỗ vai Đường Tam Tạng, ra hiệu cho hắn ngẩng đầu nhìn lên trời: "Ngươi xem đi!"
>
> Người xem trước di động cũng nhìn chằm chằm vào đám mây đang toả ánh sáng, người ở thế giới bên ngoài định đến đây à? Họ trong sẽ thế nào đây?
>
> Dưới ánh nhìn chăm chú mọi người trong phim lẫn ngoài phim, một vật thể bay hình nón lấp loé ánh sáng chói mắt bay ra khỏi vùng cực quang, toàn bộ bề mặt vật thể bay đều được vẽ những hình mẫu kì lạ, trông rất đẹp đẽ và bí ẩn.
>
> Sau khi đáp xuống đất, vật thể bay hình nón mở ra, để lộ phần bên trong, ánh sáng chói mắt loá lên, phân thân của vật thể phi hành tách ra, xoay tròn trên trời như một tấm gỗ ráp thuyền, ngay sau đó một loạt vật thể bay kỳ lạ nhỏ hơn bay ra khỏi đó, như muôn sao ôm lấy trăng bao vây lấy vật thể bay hình nón, toàn bộ vật thể bay bắt đầu rực sáng, như một viên ngọc rực rỡ đang toả sáng giữa bầu trời, những hình mẫu được vẽ trên bề mặt càng tăng thêm sắc thái huyền ảo cho nó.
>
> Bên trong một đạo quan, một lão đạo sĩ nhìn hình ảnh trong phim, bàn tay đang vuốt ve chòm rau chợt run lên, giựt đứt mấy sợi rau của lão, lão trợn mắt há mồm tự nhủ: "Đây tàu cao tốc của giống loài bên ngoài thế giới à? Thật đúng là nhìn rất rung động!"
>
> Trong lòng lão thử lấy vật thể bay này so sánh với cái tàu cao tốc nhỏ xíu trong nhà mình, chỉ riêng cái ngoại hình thôi mà đã kém xa nhau rồi! Hoàn toàn không thể so sánh được, sự thật quá mức đau lòng!
>
> Ở sâu trong một ngọn núi nào đó, có một toà thành cơ quan đang tọa lạc, nó như một con thú khổng lồ nằm sấp giữa núi rừng hoang dã, bên trong đó có một đám tu sĩ Mặc gia đang đi qua đi lại.
>
> Trong phủ thành chủ của thành Cơ Quan, Mặc Tử ngồi trên chủ vị nhìn chằm chằm màn hình điện thoại, hai mắt sáng rỡ, hưng phấn nói: "Đây mới là ta thành cơ quan mà ta muốn, thành cơ quan này nhất định phải xây lại!"
>
> Trên Thiên Đình, Ngọc Đế cũng chau mày nghiêm túc nhìn màn hình, thật sự có một thế giới khác à? Vậy họ ở nơi nào, những vật thể bay này trong mắt hắn chỉ có hơi đẹp một tí mà thôi, nhưng còn chưa đủ để hắn giơ tay ra đập một phát, nhưng thiết kế và tạo hình độc đáo này kết hợp với bố cục rất hợp lý kia, còn cả những chi tiết nhỏ trên các vật thể bay nhỏ hơn đó, thật sự là minh chứng cho dấu vết của một nền văn minh khác, chứ không phải chỉ là tuỳ ý tổ hợp thành.
>
> Chẳng những Ngọc Đế phát hiện chuyện này, các đại lão như Chư Thiên Thánh Nhân, Như Lai, Trấn Nguyên Tử cũng phát hiện ra chuyện này, những vật thể bay khác thường chưa từng xuất hiện ở Hồng Hoang này chắc chắn đến từ một nền văn minh khác, thậm chí có người hận không thể ngay lúc này kéo Trương Minh Hiên ra ngoài xét hỏi, nhưng người có thể trở thành lão đại một phương, thường thường đều là những người có đạo tâm rất củng cố, chỉ nháy mắt họ đã trấn áp được tạp niệm trong lòng mình.
>
> Tiếp theo là cảnh các tướng quân dẫn theo binh sĩ của mình bước xuống vật thể bay, họ dễ dàng trấn áp cả đám yêu ma, đón Mỹ Diễm công chúa trở về, mà còn ở trước mặt đám yêu ma lộ ra chuyện Nhạc Mỹ Diễm đã lừa gạt Đường Tam Tạng, trong cơn nóng giận Đường Tam Tạng cầm gậy Kim Cô bỏ đi.
>
> Trên Thiên Đình, Ngọc Đế nhìn thấy cảnh này trong lòng rất khó chịu, yêu ma trong Hồng Hoang bị người đến từ thế giới khác ức hiếp, làm người đứng đầu tam giới, hắn cũng thấy mặt mũi của mình mất hết.
>
> Trên đường Tây Du, đám người Đường Tam Tạng nhìn thấy một mình Nhạc Mỹ Diễm quỳ rạp dưới đất cất tiếng khóc rống, ai nấy cũng im lặng không nói được lời nào.
>
> Trư Bát Giới cảm thán nói: "Có lẽ là Đường Tam Tạng cũng yêu Nhạc Mỹ Diễm nhỉ? !"
>
> Đường Tam Tạng trừng mắt liếc xéo Trư Bát Giới liếc mắt một cái, miệng giật giật nhưng lại không biết nói gì, bởi vì trước mắt sự thật đã quá rõ ràng, hắn chỉ có thể khô cằn nói: "Đó chỉ là phim, không phải là sự thật."
>
> Tôn Ngộ Không thì cười hì hì nói: "Cô công chúa đến từ thế giới bên ngoài đó cũng tên là Nhạc Mỹ Diễm, thật đúng là trùng hợp nhỉ, có khi nào Nhạc Mỹ Diễm này chính là phân thân của cô công chúa Mỹ Diễm đó không nhỉ?"
>
> Sa Hòa Thượng cảm thấy suy nghĩ này khá đúng, thế là gật đầu nói: "Rất có thể là vậy! Đệ thấy chuyện này có thể lắm đấy chứ."
>
> Người xem trước di động nhìn thấy cảnh này cũng đau lòng thay Nhạc Mỹ Diễm, người yêu bỏ đi, mẫu thân báo cho nàng biết nàng không phải nữ nhi thân sinh mình, nỗi đau liên tiếp chồng chất đề lên người nàng.
>
> Trong gian nhà tranh, Nhạc Mỹ Diễm mở một cái hộp điêu khắc tinh tế xinh đẹp ra, bên trong có một cái đồng hồ hình dạng không khác gì cái đồng hồ độc nhất vô nhị của Mỹ Diễm công chúa.
>
> Trước di động, một lão nhân hai mắt sáng rực, nỉ non: "Nàng ta cũng không phải là người Hồng Hoang à? Đã xuất hiện cơ hội mới rồi!"
>
> Người xem trước di động nhìn thấy Nhạc Mỹ Diễm, mang lên cái đồng hồ khoa học kỹ thuật viễn tượng nọ, đột nhiên kêu lên một tiếng thảm thiết, trong ánh sáng chói loá, một thiếu nữ xinh đẹp xoè đôi cánh trên lưng mình ra, bay vút lên không trung, trong lòng họ cũng cảm thấy mừng thay cho nàng.
>
> Trên một ngọn núi thật cao, có những căn nhà trải dài liên miên.
>
> Trong một gian phòng nào đó, một thiếu nữ mở miệng thật to nhìn chằm chằm màn hình, nàng không dám tin bật thốt: "Không thể nào? Chẳng lẽ Nhạc Mỹ Diễm đó là người của Dực Tộc chúng ta? Chẳng lẽ tộc của chúng ta là hậu duệ của những người đến từ thế giới bên ngoài?"
>
> Thiếu nữ bắt đầu sinh ra cảm giác nghi ngờ về nguồn gốc chủng tộc của mình.
>
> Về mặt khác Đường Tam Tạng được Mỹ Diễm công chúa trợ giúp bắt đầu đánh nhau với Thụ Yêu, một trận chiến kịch liệt diễn ra, quân đội đến từ thế giới bên ngoài không hoàn toàn vượt mặt yêu tộc ở Hồng Hoang như mọi người tưởng tượng, ngược lại bị Thụ Yêu tấn công gây ra tổn thất nặng nề.
>
> Thông Thiên giáo chủ nhìn màn hình, thì thầm tự nhủ: "Hình như binh lính đến từ thế giới bên ngoài đó không có tu vi gì cả, chỉ biết ỷ vào sức mạnh và vũ khí mạnh mẽ của mình, đó rốt cuộc là một thế giới thế nào? Họ hoàn toàn không có tu vi, sao có thể xuyên qua giữa các thế giới được?"
>
> Nhìn thấy Đường Tam Tạng bị Nhạc Mỹ Diễm cứu thoát khỏi miệng yêu quái, lại còn được người ta ôm trong lòng bay lên không trung.
>
> Trên đường đi Tây Du, Trư Bát Giới hâm mộ la to: "Sư phụ, đây rõ là anh hùng cứu mỹ nhân mà! Hâm mộ thầy quá đi, thật là quá lãng mạn!"
>
> Đường Tam Tạng ho khan một tiếng nói: "Đừng có nói bậy như vậy!" Sau đó hắn nhìn màn hình thở dài, bần tăng rốt cuộc có phải là nhân vật chính không thế này? Sao không để cho bần tăng trảm yêu trừ ma một cách xinh đẹp nhất có thể chứ? Được nữ nhân cứu rất mắc cỡ đấy!
>
> Tình tiết thôi động, Nhạc Mỹ Diễm xông vào trong cơ thể Thụ Tinh cứu đám người Tôn Ngộ Không, sau đó dùng bom tận thế nổ chết Thụ Tinh, Mỹ Diễm công chúa một mình lái phi thuyền nhảy vào đường hầm thời không biến mất tăm, ba sư đồ Đường Tam Tạng lại một lần nữa bước trên con đường lấy kinh.
>
> Hình ảnh cắt chuyển, bốn sư đồ Đường Tam Tạng gian nan cực khổ lội qua sa mạc trong cơn bão cát nguy hiểm.
>
> Trong phần lời thuyết minh, Đường Tam Tạng nói: "Ngộ Không, chờ lát nữa tới Linh sơn, thầy sẽ nói với Phật Tổ chuyện giết La Hán không liên quan gì tới các con cả, chuyện này cứ để một mình thấy gánh vác."
>
> Một tiếng keng vang lên, Đường Tam Tạng xuyên qua một lớp lá chắn, bên trong lớp lá chắn gió cát biến mất, hắn toàn thân thoải mái rảo bước đi xa, sau đó ba người Tôn Ngộ Không cũng cố sức bước theo.
>
> Sa Hòa Thượng quay đầu nhìn thoáng qua nơi xa, chỉ thấy bên ngoài vẫn còn một nhóm sư đồ Đường Tam Tạng đang cố sức đi về trước giữa gió cát bão bùng.
>
> Tôn Ngộ Không đi đến bên cạnh Sa Hòa Thượng, nói: "Những thứ đó chỉ là tội nghiệt kiếp trước của chúng ta, giờ nó cũng đã bị cuốn về nơi xa theo cơn gió này." Nói rồi hắn vỗ vai Sa Ngộ Tịnh ý gọi sư đệ mình nên đi tiếp: "Đi thôi!"
>
>
>
>