TRANG 339# 2
> Chương 677: Tình điên Đại Thánh 8
>
>
>
>
>
>
> Vào lúc này trên không trung đột nhiên chiếu xuống một luồng ánh sáng màu vàng, bên trong luồng ánh sáng là Quan Thế Âm mặt cười như không cười, tay nâng bình Ngọc Tịnh, chân bước trên đài sen đi tới.
>
> Đám người Đường Tam Tạng cũng bước tới trước mặt Quan Âm.
>
> Đường Tam Tạng cung kính hành lễ rồi mới nói: "Tam Tạng cố ý đến để xin tội!"
>
> Quan Âm cười nói: "Tam Tạng vì sao lại nói thế? Cái chết của mười tám vị La Hán chúng ta đã điều tra xong hết rồi, hoàn toàn không dính liếu gì đến ngươi cả."
>
> Đường Tam Tạng vô cùng ngạc nhiên hỏi lại: "Cái gì cơ?"
>
> Hình ảnh xoay chuyển, bên trong Đại Lôi Âm Tự vô cùng nguy nga, Nhạc Mỹ Diễm bị xích sắt quấn dây gai trói chặt trên một cây cột giữa đài cao, toàn thân nàng đều là máu tươi.
>
> Lúc này lời thuyết minh vang lên, nghe như giọng tự thuật của Nhạc Mỹ Diễm: "Lần này ta đến đây là để tự thú, tất cả mọi chuyện đều là do ta làm, Quy Thừa tướng và mười tám vị La Hán đều là do ta giết, không dính líu gì tới Đường Tam Tạng cả."
>
> Núi Lạc Già ở Nam Hải, Quan Âm Bồ Tát nhìn màn hình, tức tới mức mặt biến thành màu xanh, trong lòng thì chỉ muốn khóc rống lên thôi, tại sao lại là ta nữa vậy? Chọn bọn Văn Thù, Phổ Hiền không được à? Ức hiếp một nữ nhân như ta thì vui lắm à? Hu hu hu hu π_π
>
> Nhưng khi nhìn thấy trong phim, Như Lai mặc một thân áo bào trắng đang nằm dài trên giường, tâm trạng của Quan Âm lập tức khá hơn nhiều, bởi vì còn có người thảm hại hơn nàng nhiều.
>
> Trong Dao Trì trên Thiên Đình, Ngọc Đế bật cười ha hả: "Ta biết ngay, biết ngay là Trương Minh Hiên sẽ không tha cho Như Lai đâu mà. Ha ha ha ~ "
>
> Thái Bạch Kim Tinh cười nói: "Không biết bộ phim này sẽ có kết cục thế nào đây nhỉ? Chẳng lẽ là Đường Tam Tạng đại náo Linh Sơn à?"
>
> Ngọc Đế cười đáp: "Cứ xem tiếp đi, mong là Trương Minh Hiên sẽ không làm ta thất vọng."
>
> ...
>
> "Đã từng có một tình yêu chân thành đặt trước mặt ta, nhưng ta chẳng biết quý trọng, chờ đến khi mất đi rồi mới thấy hối hận không thôi, điều đau khổ nhất giữa trần thế này, cùng lắm cũng chỉ như thế mà thôi..."
>
> "Thôi đi... ai mà không biết bài này chứ."
>
> Dưới một tàng cây héo rũ đang treo cao giữa bầu trời, Đường Tam Tạng ngồi đối mặt với Tôn Ngộ Không.
>
> Câu nói này lại làm những người xem trước di động nhớ lại câu chuyện giữa Tôn Ngộ Không và Tử Hà tiên tử trong bộ phim Đại thoại tây du ngày xưa. Lại nghĩ tới câu chuyện giữa Đường Tam Tạng và Nhạc Mỹ Diễm bây giờ, trong lòng ai cũng chua xót không thôi, không ít nữ tử yếu lòng hai mắt đã dẫm lệ.
>
> Tôn Ngộ Không chợt hỏi: "Thầy có biết tại sao ngày nào ta cũng phải lập lại câu nói ấy không? Bởi vì ta hối hận, như khi thầy làm sai gì đó rồi phải tụng kinh sám hối vậy đó."
>
> Đằng xa xa một nữ Bồ Tát dẫn theo một đội La Hán Kim Cương, đột nhiên xuất hiện trước mặt Quan Âm Bồ Tát, nói: "Bồ Tát, Phật Tổ hạ lệnh xử trảm nữ yêu đó."
>
> Nghe người nọ nói vậy, Đường Tam Tạng không giữ nỗi bình tĩnh nữa, Tôn Ngộ Không thì đưa gậy Kim Cô ra trước mặt Đường Tam Tạng.
>
> "Cái gì vậy? !"
>
> Đường Tam Tạng thấy hơi lo lắng nói: "Khoan đã~ chúng ta đã sắp thành Phật rồi, không thể làm như vậy được đâu." Nói rồi hắn đẩy gậy Kim Cô ra, nói: "Ta sẽ đi nói rõ ràng đạo lý với Phật Tổ."
>
> Tôn Ngộ Không thất vọng nhắm chặt hai mắt.
>
> Đường Tam Tạng đứng lên bước ra ngoài, lúc đi ngang qua Quan Âm, Quan Âm vươn tay cản Đường Tam Tạng lại, nàng ta cười như không cười nói: "Nói cái gì đạo lý gì cơ chứ? Nếu đã có người giúp ngươi gánh tội lỗi, thì ngươi cứ mở một mắt nhắm một mắt cho qua đi, sao cứ nhất quyết phải làm rõ ràng mọi chuyện chứ? Nữ yêu giống nàng ta, một năm có thể chết mấy vạn đấy."
>
> Trước di động, một phú thương dáng vẻ mập mạp vô cùng tức tối la lên: "Con mẹ nó, nói như vậy cũng được à? Rốt cuộc có phải là Phật không thế?"
>
> Lão quản gia đứng bên cạnh thấy vậy, vội vàng khuyên can: "Lão gia, cẩn thần thần phật tức giận, có câu hoạ từ miệng mà ra đó."
>
> Phú thương há miệng thở dốc, trong lòng bực tức nhưng không nói được một câu nào, hai mắt thì rõ ràng hiện lên vẻ không phục và tức giận.
>
> Không ít người xem trước di động nhìn thấy cảnh này trong lòng đều vô cùng buồn bực, đây là thứ gọi là Phật đó sao?
>
> Các yêu quái không hề lo sợ gì cả, ai nấy cũng lớn tiếng mắng chửi, đặc biệt là các yêu quái sinh sống ở núi Thiên Môn, tiếng mắng của họ lớn tới mức Trương Minh Hiên ở trên đảo Huyền Không cũng có thể nghe được, dù sao Quan Âm cũng từng gây ra không ít chuyện trên núi Thiên Môn.
>
> Trên đảo Huyền Không, Lý Thanh Nhã cười nói với Trương Minh Hiên: "Đệ đấy~ thật đúng là mang thù, thể nào Quan Âm cũng bị tức chết cho mà xem."
>
> Quan Âm lấy từ bi nổi tiếng không hề tức giận, ngược lại có không ít hoà thượng trong các chùa miếu đã bị chọc cho tức muốn chết, thậm chí có không ít hoà thượng còn tức tới học cả nửa thăng máu, trong mắt ngập tràn lửa giận.
>
> Trương Minh Hiên cười ha hả giải thích: "Lúc trước nàng ta dẫn them cả một đám Phật Đà La Hán chạy lên núi Thiên Môn đánh ta, ta còn nhớ rất rõ đấy! Nếu không có Vương Mẫu, Xi Vưu, Thanh Loan, Minh Hà đồng loạt ra tay cứu ta, nói không chừng Thanh Nhã tỷ sẽ không còn nhìn thấy ra được nữa luôn."
>
> Lý Thanh Nhã trợn mắt đầy khinh thường, rồi cười khẽ nói: "Không thấy cũng hay mà, khỏi phải phiền lòng."
>
> Trương Minh Hiên tỏ vẻ mình đã bị thương tổn, la lên: "Không thể nào! Thanh Nhã tỷ, chẳng lẽ tỷ tuyệt tình tới như vậy à?"
>
> Lý Thanh Nhã mặt đầy ý cười, chăm chú nhìn vào màn hình, không thèm đáp trả Trương Minh Hiên.
>
> Bên trong phim, Đường Tam Tạng run rẩy vươn tay ra, Tôn Ngộ Không hiểu ý đặt gậy Kim Cô vào trong tay Đường Tam Tạng.
>
> Một tiếng bốp giòn tan vang lên, Đường Tam Tạng cầm gậy Kim Cô đập thẳng một cái vào ngay trán Quan Âm, Quan Âm hét lên một tiếng ngã gục ra sau.
>
> Đằng xa xa, Trư Bát Giới, Sa Ngộ Tịnh quơ tay khen ngợi: "Làm tuyệt lắm!"
>
> Trước di động, vô số người xem cũng hưng phấn la to: "Đường Tam Tạng, làm hay lắm! Mau đánh gãy răng hắn đi!"
>
> Trên núi Lạc Già ở Nam Hải, Quan Âm Bồ Tát tuyệt vọng nhắm chặt mắt, thanh danh của bần tăng xem như xong rồi, ngay sau đó nàng mở choàng mắt ra, trong mắt hiện lên lửa giận bừng bừng.
>
> Đường Tam Tạng cầm gậy Kim Cô trong tay, đứng giữa gió bão, dáng vẻ uy phong vô cùng, hắn nhìn thẳng vào đám La Hán Kim Cương đang đứng một loạt trước mặt mình, chất vấn: "Đám Phật bao trùm trên cả tam giới các người, rốt cuộc có hiểu cái gì là tình yêu không?"
>
> Hắn vươn tay tháo cái mũ trên đầu mình xuống, tuỳ tay ném sang một bên, mở miệng nói: "Năm trăm năm trước Tôn Ngộ Không đại náo thiên cung, hôm nay đến phiên Đường Tam Tạng ta đại náo Linh Sơn."
>
> Đường Tam tạng cầm lấy gậy Kim Cô lao vào giữa đám La Hán Kim Cương đại khai sát giới, tiếng rồng, hổ gầm gừ vang vạng, tiếng gậy Kim Cô đập xuống vang lên liên hồi! Bốp, binh, cốp,... sau những tiếng này là cảnh đám La Hán Kim cương kêu la thảm thiết bị đánh bay ra xa.
>
> Tôn Ngộ Không đứng đằng xa, thì thào tự nhủ: "Năm đó là Lão Tôn ta đây không hiểu chuyện đại náo thiên cung, hiện giờ Lão Tôn ta đây đã hiểu chuyện, cho nên ta giúp sư phụ đại náo Linh Sơn, sư phụ làm tuyệt hơn ta nhiều lắm!"
>
> Trong khách điếm trên đường Tây Du, Tôn Ngộ Không nhìn Đường Tam Tạng tay cầm gậy Kim Cô đại khai sát giới trên Linh Sơn, vô cùng uy vũ. Trong lòng hưng phấn tới vò đầu bứt tai, hận không không thể tự mình nhảy vào đánh một trận như vậy, lại quay sang nhìn Đường Tam Tạng đang ngẩn người ngồi kế bên mình, hắn tuyệt vọng hít sau một hơi, vẫn là sư phụ nhà người khác tương đối đẹp trai hơn.
>
> Trư Bát Giới bật cười vô cùng sáng khoái, khen ngợi: "Sư phụ, làm tuyệt lắm!"
>
> Đường Tam Tạng cười đầy miễn cưỡng, mở miệng hỏi: "Tây Thiên thật sự là như thế này à?"
>
> "À... ừm ~" Cả ba người Tôn Ngộ Không đều ngớ người nhìn nhau, tình tiết rõ ràng là nhìn cái là biết chuyện bịa, vậy mà hoà thượng này không nhìn ra được à? Cũng đúng, hắn chưa từng đi qua Linh Sơn, vả lại trải qua chuyện của Văn Thù và Quan Âm, suy nghĩ của hắn ít nhiều cũng dã bị thay đổi, khó trách tới giờ trong lòng hắn vẫn còn nghi ngờ.
>
> Tôn Ngộ Không chớp mắt, gãi đầu khì khì đáp: "Đám hoà thượng trên Linh Sơn vốn đã là một đám nguỵ quân tử rồi, đặc biệt là thủ lĩnh của bọn họ, cực kì giả dối, xảo quyệt, một kẻ lừa đảo không hơn không kém."
>
> Trong lòng Tôn Ngộ Không nhớ lại chuyện Như Lai lừa mình nhảy vào Phật quốc trong lòng bàn tay, hận tới nghiến răng nghiến lợi, đúng vậy, chuyện này hắn không hề nói bừa.
>
> Trư Bát Giới và Sa Ngộ Tịnh đều trừng to hai mắt, há hốc mồm nhìn Tôn Ngộ Không, đại sư huynh dám nói xấu cả Thánh Nhân à?
>
> Đường Tam Tạng hỏi lại một cách đầy nghi ngờ: "Thật sự là thế à?"
>
> Trư Bát Giới thì không có gan lớn như Tôn Ngộ Không, chỉ dám gượng cười nói đỡ: "Thật ra cũng không tệ vậy đâu! Ít nhất không tệ như những gì đại sư huynh đã nói đâu."
>
> Đường Tam Tạng nhìn về phía Sa Ngộ Tịnh, trong số ba đồ đệ của hắn Sa Ngộ Tịnh là người thành thật nhất.
>
>
>
>