TRANG 340# 1
> Chương 678: Tình điên Đại Thánh 9
>
>
>
>
>
>
> Đường Tam Tạng thất vọng tiếp tục nhìn chằm chằm vào màn hình di động, nỗi chờ mong của hắn với Linh Sơn, nãy lại giảm bớt thêm một tầng nữa rồi ai ~
>
> Trong tình tiết kế tiếp, Đường Tam Tạng một đường quét ngang, toàn thân dính máu đánh thẳng vào Đại Lôi Âm Tự, các Phật Đà đổ xô chạy tới cứu giá.
>
> Đường Tam Tạng chung quy cũng chỉ là một phàm nhân, không lâu sau hắn đã bị các Phật Dà cướp lấy gậy Kim Cô, quay trở về một phàm nhân tay không tấc sắt.
>
> Đường Tam Tạng tùy tay nhặt lấy một cây gậy sắt vẫn kiên trì xông về phía Nhạc Mỹ Diễm, bỗng nhiên một tiếng bốp vang lên, một Kim Thân La Hán vung gậy đánh gãy một cái chân của Đường Tam Tạng, Đường Tam Tạng kêu thảm thiết té nhào xuống đất.
>
> Đường Tam Tạng gắng gượng đứng dậy, lết từng bước về phía trước, ngay sau đó lại một tiếng bốp vang lên, một Kim Thân La Hán khác đã đánh gãy một chân còn lại của Đường Tam Tạng.
>
> Đường Tam Tạng hét lên một tiếng đầy thảm thiết, ngay sau đó hắn té mạnh xuống đất, máu tưới từ hai chân hắn chảy ra lênh láng, không ít người xem trước di động đều bật khóc, quá tàn nhẫn!
>
> Trong khách điếm trên đường Tây Du, Đường Tam Tạng cũng chấp hai tay tạo thành hình chữ thập, cúi đầu không ngừng niệm: "A di đà phật, A di đà phật, A di đà phật..." Cũng nhanh chóng lau đi vệt nước mắt lăn dài trên má mình.
>
> Bên trong Dao Trì, Vương Mẫu cũng vô cùng khó chịu nói: "Đám hoà thượng trọc đầu đó thì biết cái gì là tình yêu chứ? Rõ ràng bảo Đường Tam Tạng cứ dẫn theo Nhạc Mỹ Diễm tới Thiên Đình chúng ta đi, chỉ cần Đường Tam Tạng khôi phục lại tu vi thì đã không tính là làm trái thiên quy rồi."
>
> Ngọc Đế buồn cười nói: "Cẩn thận Như Lai nổi điên đấy."
>
> Vương Mẫu vô cùng khí phách nói: "Có giỏi thì cứ bảo hắn tới đây xem? !"
>
> Cảnh tiếp theo, đã hoàn toàn chọc cười mọi người, Như Lai đang vô cùng đắc ý, bị Tôn Ngộ Không vòng ra đằng sau, đập một viên hạt dẻ lên cái đầu bóng lưỡng, chỉ nghe Tôn Ngộ Không nói: "Mau thả hắn ra!"
>
> Như Lai vội vàng quay đầu quát hỏi: "Ai đó!?"
>
> Một tiếng keng vang lên, thanh chuỷ thủ sáng như tuyết xuất hiện ngay dưới cổ Như Lai, Như Lai theo bản năng vội vàng giơ hai tay lên.
>
> Người xem trước di động, hai mắt chợt hiện lên ý cười nhoè trong những giọt nước mắt, cuối cùng Tôn Ngộ Không cũng ra tay rồi, trong lòng thật sảng khoái.
>
> Trong khách điếm trên đường Tây Du, Tôn Ngộ Không bật cười ha hả: "Từ lâu ta đã muốn làm thế này! Rất sảng khoái! Rất sảng khoái!"
>
> Đường Tam Tạng gượng kéo khoé miệng, lộ ra một nụ cười không biết là đang khóc hay cười, trong lòng hắn rất phức tạp, sao hắn lại thấy hơi bị thích cảnh này nhỉ?
>
> Tình tiết kế tiếp, Đường Tam Tạng được sự cổ vũ của Tôn Ngộ Không, gian nan bò lết về phía Nhạc Mỹ Diễm, kéo thành một đường máu trên nền gạch đá sạch sẽ thánh khiết của Đại Lôi Âm Tự, nhìn cực kì châm chọc, Nhạc Mỹ Diễm bị xích sắt quấn dây gai trói trên đài cao nhìn Đường Tam Tạng bò về phía mình phát ra tiếng khóc đầy đau đớn, người xem cũng lặng người nhìn cảnh này, im lặng không nói một lời!
>
> Ngay lúc Đường Tam Tạng bò lên được lên đài cao, hắn lại ngã xuống thêm lần nữa, rơi xuống bậc thang của đài cao, mặt va chạm vào góc thềm đá, người xem nhìn cảnh này, ai nấy đều thấy đau lòng!
>
> Bên trong phim, tất cả Phật Đà La Hán đều cúi đầu im lặng không nói được một lời, dường như họ cũng bị hình ảnh này làm rung động.
>
> Đúng lúc này, giữa không trung đột nhiên xuất hiện một luồng ánh sáng chói loà, bên trong thần quang xuất hiện một long ỷ, Ngọc Đế ngồi nghiêm chỉnh bên trên, hai bên đứng hai thần tướng uy nghiêm, chậm rãi trôi xuống.
>
> Tất cả La Hán Phật Đà đều ngẩng đầu nhìn Ngọc Đế được bao phủ trong quầng sáng vừa xuất hiện trên bầu trời, ngay sau đó đồng loạt cung kính quỳ xuống.
>
> Như Lai bị Tôn Ngộ Không dùng chuỷ thủ uy hiếp, chỉ có thể nhỏ giọng la lên một tiếng: "Ngọc Đế!"
>
> Trên Thiên Đình, trong Dao Trì, Ngọc Đế cũng đột nhiên ngồi thẳng dậy, thần quang nở rộ trong mắt, còn có vai diễn của trẫm nửa cơ à? !
>
> Bên trong Chấp Pháp Thần điện, Nhị Lang Thần đang xem phim cũng lộ ra một nụ cười từ tận đáy lòng, nói: "Cữu cữu ra tay rồi kìa!"
>
> Hao Thiên Khuyển ngồi dưới chân hắn, cũng hưng phấn bật cười ha ha: "Ngọc Đế ra tay, Phật Tổ sắp bị xiu xẻo rồi."
>
> Vô số người xem nhìn Ngọc Đế xuất hiện trong thần quang vạn trượng, trong lòng đều sinh ra cảm giác kích động, Ngọc Đế ra tay, vậy Đường Tam Tạng được cứu rồi.
>
> Giọng nói tràn ngập uy nghiêm của Ngọc Đế vang vọng trong Đại Lôi Âm Tự: "Tôn Ngộ Không, ngươi vì lo cho sư phụ mà làm ra hành vi phạm thường, đây là chuyện không nên!"
>
> Tôn Ngộ Không cất chuỷ thủ lại, quỳ xuống đất, cung kính nhận lỗi: "Ngộ Không đã biết lỗi, cầu xin bệ hạ hãy cứu sư phụ ta, Ngộ Không sẽ gánh chịu hết thảy mọi hậu quả."
>
> Ngọc Đế lại nhìn về phía đứng Như Lai đang đứng một bên nói: "Như Lai, hơn một vạn năm trước, trẫm ban Thiên kinh cho ngươi, mong người từ đó lĩnh ngộ được pháp môn. Vậy mà ngươi lại cung phụng thiên kinh, uổng phí nỗi khổ tâm của trẫm, chính vì thế mới gây ra bi kịch như hiện nay."
>
> Như Lai cúi đầu không nói một lời.
>
> Ngọc Đế cúi đầu nhìn về phía Đường Tam Tạng, Đường Tam Tạng được một luồng thần quang nâng lên cao, đến trước mặt Ngọc Đế, toàn thân hắn đều bị bao phủ trong thần quang dịu dàng.
>
> Ngọc Đế hỏi một cách hết sức dịu nhẹ: "Đường Tam Tạng, tại sao ngươi một lòng muốn cứu nữ tử nào?"
>
> Đường Tam Tạng toàn thân đều là máu bị thần quang bao phủ, toàn thân hắn run rẩy, khó khăn lắm mới trả lời được: "Bởi vì ta yêu nàng."
>
> "Nếu trẫm nói cho ngươi biết, duyên phận của các ngươi chỉ có thể kéo dài tới khi mặt trời lặn thì sao?"
>
> Đường Tam Tạng run rẩy gật đầu nói: "Ta. . . Ta đồng ý."
>
> Ngọc Đế cười nói: "Cho nên tình yêu của ngươi chỉ là thứ tình yêu nhỏ, thứ tình yêu nhỏ bé, nó sẽ có giới hạn của mình, tình yêu lớn thì mênh mông khó có điểm dừng. Bên trong thiên kinh có pháp môn về tình yêu vĩ đại này, ngươi có đồng ý đi tìm kiếm không?"
>
> Đường Tam Tạng nằm bên trong thần quang, cố gắng quay đầu nhìn Nhạc Mỹ Diễm, nhớ lại những hồi ức khi ở bên cạnh nàng, khẽ đáp: "Ta đồng ý!"
>
> Như Lai vẫn không cam lòng nói: "Ngọc Đế, hắn..."
>
> Ngọc Đế ngắt ngang lời Như Lại nói, trực tiếp phán quyết "Một nguyên (bốn ngàn sáu trăm mười bảy năm) đã bắt đầu, thì phải làm tới nơi tới chốn, sau khi kết thúc trọn vẹn một nguyên, cũng tức là lúc thiên kinh đã không còn duyên phận gì với ngươi. Như Lai, mong rằng ngươi sẽ quý trọng thời gian còn lại."
>
> Ngọc Đế lại nhìn về phía Nhạc Mỹ Diễm nói: "Đường Tam Tạng có tấm lòng hiểu được tình yêu nhỏ, nhưng lại không có tình yêu lớn đủ để phổ độ chúng sinh, cho nên hắn không cách nào tu thành chính quả được cả, mọi thứ đều phải bắt đầu lại từ đầu. Ngươi có hiểu không?"
>
> Nhạc Mỹ Diễm chảy nước mắt đầy mặt gật đầu.
>
> Ngọc Đế đứng bên trong thần quan uy nghiêm nói: "Lần này ngươi phạm vào thiên quy, tội chết có thể miễn nhưng tội sống khó tha, ngươi có đồng ý nhận phạt hay không?"
>
> Nhạc Mỹ Diễm chảy nước mắt đầy mặt, mỉm cười gật đầu.
>
> Trong thành Trường An, một ăn diện khá trẻ tuổi, nhìn vào màn hình hưng phấn kêu lên: "Thật không hổ là Thiên Đế của phương Đông chúng ta, đè cho Phật Đà phương Tây không thể ngẩng đầu lên nổi luôn, đúng là quá tuyệt vời!"
>
> Quốc vương nước Ô Kê cũng đang ngồi trong hoàng cung xem phim, thấy cảnh này hưng phấn nói: "Quả nhiên, trẫm bỏ lại Phật gia nhập Đạo giáo là một quyết định chính xác, nào là cô nhi viện, viện dưỡng lão rồi viện phúc lợi giúp đỡ dân chúng, thì bản thân Thiên Đế cũng mạnh hơn Phật Tổ nhiều lắm. Không được, ngày mai trẫm phải cho người xây dựng một miếu Thiên Đế thật to, hàng năm tổ chức hiến tế các thứ. Đường Tam Tạng đúng là người tốt mà!"
>
> Trong Dao Trì trên Thiên Đình, Ngọc Đế cười vô cùng thoải mái: "Phải thưởng! Thái Bạch một lát nữa ngươi đi lấy ba ngàn quả bàn đào, ngàn cân quỳnh tương ngọc dịch, long can phượng tủy mang đến ban thưởng cho hắn đi."
>
> Thái Bạch Kim Tinh cười đáp: "Tuân lệnh!"
>
> Vương Mẫu cười trách cứ Ngọc Đế: "Dám dùng đồ của ta để tặng cho người khác, ra tay đúng là hào phóng thật nhỉ."
>
> Ngọc Đế bật cười đầy sảng khoái: "Dù sao bàn đào tích trữ mấy trăm ngàn năm qua cũng còn dư lại rất nhiều, tăng bớt đi xem như thanh lý hàng cũ ấy mà. Ha ha ha "
>
> Khoé mắt Vương Mẫu cũng hiện lên ý cười, tỏ rõ nàng cũng vô cùng vừa ý với tình tiết trong phim.
>
> Hằng Nga cười hì hì nói: "Từ nay về sau, tên tuổi của bệ hạ giữa tam giớ sẽ hoàn toàn vượt qua Phật Tổ, chỉ sợ sau này những người khác quay phim có liên quan tới bệ hạ và Phật Tổ cũng sẽ dùng bộ phim này để tham chiếu! Dù sao phim do Tiêu Dao thần quân quây, chính là hình mẫu cố định, vô cùng chân thật và đáng tin!"
>
> Ngọc Đế cười ha ha nói: "Đúng vậy! Đúng vậy! Sau này hình tượng của Như Lai ở nhân gian cũng đã bị cố định rồi, lại còn là kẻ vô dụng bị Tôn Ngộ Không dùng chuỷ thủ uy hiếp nữa chứ! Rất sảng khoái."
>
>
>
>