TRANG 340# 2
> Chương 679: Tình điên Đại Thánh kết thúc
>
>
>
>
>
>
> Ngọc Đế cực kì sảng khoái, Như Lai Phật Tổ ở trong Đại Lôi Âm Tự trên Linh Sơn thì tức tới mức đỏ cả mắt, trong lòng đầy uất ức nhưng không có chỗ để trút hết, sao lại ức hiếp người ta tới như vậy chứ!
>
> Đột nhiên không gian trước mặt Như Lai nổi lên gợn sóng, Quan Âm từ trong gợn sóng bước ra.
>
> Như Lai vội vàng thu lại hết mọi cảm xúc của mình, quay trở về dáng vẻ cao tăng không lo không nghĩ gì như bình thường, mày hơi nhăn lại, Quan Âm sao lại không lễ phép gì hết vậy, không chào hỏi đã trực tiếp xong vào, lỡ đâu nhìn thấy chuyện gì xấu hổ thì biết làm sao chứ?
>
> Như Lai mỉm cười nói: "Quan Thế Âm Bồ Tát, ngươi vội vàng chạy tới đây có chuyện gì quan trọng không?"
>
> Quan Âm hơi khom người hành lễ, sắc mặt cực kì khó coi, nói ra suy nghĩ của mình: "Khởi bẩm Phật Tổ, bần tăng có chuyện muốn nói, bần tăng nghĩ đã tới lúc Đại Lôi Âm chúng ta nên phản kích rồi."
>
> Như Lai trầm ngâm một lúc lâu, mới trả lời: "Bổn toạ vốn định nhẫn nhịn cho qua trong thời gian này, chờ khi Đường Tam Tạng đi lấy kinh xong, mới quay ra so do với Trương Minh Hiên, giờ xem ra không thể đợi được nữa rồi! Trương Minh Hiên đúng là khinh người quá đáng. Không biết Bồ Tát có kế sách gì không?"
>
> Trong mắt Quan Âm hiện rõ vẻ tức giận, nàng nghiến răng nói: "Đầu tiên, chúng ta cần phải xây dựng một tổ quay phim riêng của mình, để quay các bộ phim tuyên truyền hình tượng của Linh Sơn chúng ta."
>
> Như Lai gật đầu, chuyện này nên làm, còn phải tranh thủ làm càng sớm càng tốt.
>
> "Tiếp theo đó. . ." Trong mắt Quan Âm hiện lên một tia sáng lạnh căm, nàng buông lời tàn nhẫn, nói: "Đánh thẳng vào yếu hại, Linh Sơn ta cũng phải lợi dụng sức mạnh tín ngưỡng, luyện chế thần khí di động thuộc về riêng Linh Sơn ta, trực tiếp rút củi dưới đáy nồi, tiêu diệt căn cơ của Trương Minh Hiên."
>
> Hai hàng chân mày của Như Lai cau chặt lại, nghiền ngẫm nói: "Bổn tọa sẽ cùng thương lượng lại chuyện này với Phật Mẫu, ngươi trở về chờ tin tức của bổn toạ đi."
>
> Quan Âm chấp hai tay thành hình chữ thập, khom người thở dài nói một tiếng: "Vâng!" Nói rồi chung quanh người nàng nổi lên gợn sóng, ngay sau đó nàng biến mất khỏi đại điện.
>
> Cùng lúc này trong Đại Lôi Âm Tự ở Ma Giới, Vô Thiên phát ra tiếng cười đầy vui sướng, nhìn một Như Lai vô năng yếu đuối trong phim, trong lòng hắn vô cùng sảng khoái, cũng triệt để yên tâm, quả nhiên Trương Minh Hiên không hề sợ hãi Như Lai.
>
> Vô số người xem trước di động nhìn thấy cảnh này, trong lòng cũng dâng lên cảm giác tự hào khó nói thành lời, đây chính là Thiên Đế phương đông của chúng ta, mạnh hơn Phật Đà của phương Tây nhiều lắm.
>
> Bên trong phim, hình ảnh lại thay đổi, cảnh tưởng chuyển về một sa mạc, có một con ngựa trắng đang chạy dọc theo sườn đồi cát, nó chạy một mạch tới bên cạnh Đường Tam Tạng đang đứng giữa sa mạc, cọ đầu vào cánh tay hắn.
>
> Đường Tam Tạng trở tay vuốt ve cổ Bạch Long Mã nói: "Ngọc Đế nói lần này chúng ta sẽ phải trải qua chín chín tám mươi mốt đại nạn, mới có thể lấy được thiên kinh. Ngộ Không lúc này đang ở một nơi có tên là Ngũ Chỉ Sơn chờ chúng ta, chúng ta cùng đi tìm hắn nhé!"
>
> Vừa nói hắn vừa dắt con ngựa trắng đi về phía trước, càng chạy càng xa, lúc này giọng nói hắn lại vang lên, nghe khá là thảm thiết.
>
> "Không cỡi! Đời này ta cũng không cỡi nữa!"
>
> Con ngựa trắng ngã nằm trên đất điên cuồng xoay người.
>
> "Ngươi nằm một đóng dưới đất làm gì? Muốn uy hiếp ta à?"
>
> "Được rồi! Được rồi! Ngươi không đứng dậy sao ta cưỡi được cơ chứ!"
>
> Con ngựa trắng đứng lên đi theo Đường Tam Tạng, Đường Tam Tạng nhỏ giọng nói thầm: "Ngươi đấy! Càng ngày càng dễ giận dỗi."
>
> Con ngựa trắng lại quay đầu bỏ chạy, Đường Tam Tạng vội vàng đuổi theo đằng sau kêu to: "Nào nào! Nào nào! Ta nói cho đã miệng mà thôi!"
>
> Trong khách điếm trên đường Tây Du, ba sư đồ Đường Tam Tạng cùng nhau ngớ người.
>
> Môi Đường Tam Tạng hơi run lên, hắn không biết nên nói gì cho đúng, hắn nhớ mấy hôm nay mình vẫn luôn cưỡi trên lưng Bạch Long Mã, lại thấy người mình nổi hết cả da gà.
>
> Trư Bát Giới cười hì hì nhận xét: "Một kết thúc rất hoàn mỹ!"
>
> Bạch Long Mã lấy lại tinh thần, mở miệng tức tối la lên: "Trương Minh Hiên, ta đã chọc gì tới ngươi cơ chứ? !" Nói xong hắn tung vó muốn chạy ra ngoài.
>
> Sa Ngộ Tịnh vội vàng kéo dây cương của Bạch Long Mã lại, hỏi: "Tiểu Bạch Long, đệ đi đâu vậy?"
>
> "Hí. . . Hí. . . Thả ra, đệ muốn đi liều mạng với hắn." Tiểu Bạch Long ra sức giãy dụa, Sa Ngộ Tịnh vội vàng dùng dây cương khống chế Tiểu Bạch Long.
>
> Đường Tam Tạng thì chảy nước mắt đầy mặt, đau khổ nói: "Ngộ Tịnh đừng cản nó, để nó đi đi!"
>
> Trư Bát Giới vội vàng khuyên nhủ: "Sư phụ! Sư phụ! Thầy đừng quá xúc động."
>
> Đường Tam Tạng khóc thút thít nói: "Sao có thể ức hiếp người ta tới nước này chứ? Mọi người nhìn thấy cảnh này sẽ nghĩ về với bần tăng thế nào đây? Phật Tổ nhìn thấy sẽ nghĩ về bần tăng thế nào chứ? Rồi Phật Định Quang Hoan Hỉ sẽ nghĩ về bần tăng thế nào? Ta còn đi tới Linh Sơn nổi không đây?"
>
> Tôn Ngộ Không khì khì nói: "Hòa thượng! Ngươi không phải thường xuyên nói với Lão Tôn ta đây mấy chuyện này toàn là giả dối không cần quan tâm hay sao?"
>
> Đường Tam Tạng không ngừng khóc nức nở, lúc đó sao ta biết Trương công tử sẽ hãm hại ta như vậy cơ chứ? !
>
> Trong một động phủ bên trên núi Thiên Môn, Du Long và Ngao Bích Đồng, Đà Khiết ngồi ở ghế cùng nhau xem phim, khi nhìn thấy cảnh phim cuối cùng, cả ba người đều tỏ ra hoảng sợ mở to miệng.
>
> Ngao Bích Đồng nhìn Du Long đầy nghi ngơ, thử hỏi: "Chẳng lẽ tam biểu ca là tam biểu tỷ?"
>
> Du Long trợn mắt khinh bỉ, nói: "Làm sao thế được, sao muội không nói hắn là người của Dực tộc luôn đi?"
>
> Ngao Bích Đồng cười gượng hai tướng, xem ra nàng ta đã nghi ngờ hơi quá rồi.
>
> Đà Khiết cũng chậc chậc nói: "Thật không hổ là Tiêu Dao Thần Quân! Cái khả năng bịa chuyện này thật khó ai sánh kịp, lần sau gặp được tam biểu ca, thể nào ta cũng phải trêu ghẹo hắn một chút mới được."
>
> Du Long hừ một tiếng nói: "Lần sau nếu muội gặp được hắn, hắn cũng đã là Bồ Tát trên Linh Sơn, cẩn thận hắn hàng yêu trừ ma đấy."
>
> Đà Khiết cười hì hì, xem ra biểu ca Du Long rất bực bội vì chuyện biểu ca Ngao Liệt chạy đi làm toạ kỵ của kẻ khác, lúc này nàng không nên tranh luận với hắn nữa làm gì.
>
> Trên đảo Huyền Không của núi Thiên Môn, sau khi bộ phim kết thúc.
>
> Hoàng Hậu xoa khoé mắt đã ướt nước mắt nói: "Câu chuyện này thật đúng là quá cả động! May mà nó có một kết cục tương đối viên mãn, đỡ hơn kết cục của Đại Thoại Tây Du nhiều lắm, ít nhất Đường Tam Tạng cũng có thể ở bên cạnh Nhạc Mỹ Diễm."
>
> Lý Thanh Nhã thì tỏ ra bất đắc dĩ nhìn Trương Minh Hiên nói: "Đệ đấy! Không sợ Như Lai Phật Tổ tới tìm đệ liều mạng à."
>
> Trương Minh Hiên cười hì hì nói: "Còn không phải là vì có Thanh Nhã tỷ bảo vệ ta à!"
>
> Lý Thanh Nhã cười khẽ đáp: "Vậy thì sợ là phải làm đệ thất vọng rồi, ta không phải đối thủ của Như Lai Phật Tổ đâu."
>
> Trương Minh Hiên lại khoác lác: "Thế cũng không sao cả, dù gì Ngọc Đế cũng sẽ giúp ta thôi."
>
> Lý Thanh Nhã cười mắng: "Thật không biết Ngọc Đế đã cho đệ thứ tốt gì mà đệ lại giúp hắn tuyên truyền nhiều như vậy."
>
> Trương Minh Hiên cảm khái nói: "Không cần chỗ tốt gì hết, ta chỉ không muốn nhìn thấy hắn biến thành một Ngọc Đế phải trốn chui trốn nhủi dưới bàn mà thôi."
>
> Đám người Lý Thanh Nhã ai nấy đều nhìn Trương Minh Hiên đầy khó hiểu, chui xuống đáy bàn cơ à? Trong Hồng Hoang này ai có thể bức Ngọc Đế đến nước này chứ?
>
> Sáng sớm hôm sau, lúc Đường Tam Tạng vác cặp mắt đen ngòm và dáng vẻ mệt mỏi đi ra khỏi khách điếm, sau đó ba người Tôn Ngộ Không và Bạch Long Mã ủ rũ không sức sống bị dắt theo sau, thì bên ngoài đã đầy những người là người.
>
> Đường Tam Tạng tỏ vẻ hết sức bình tĩnh hỏi: "Ngộ Không, con đã hỏi thử đường tới thủ đô nước Xa Trì chưa?"
>
> Tôn Ngộ Không khì khì cười nói: "Đã hỏi rồi! Hỏi rồi! Sư phụ cứ yên tâm lên ngựa! Đi theo Lão Tôn ta đây là được."
>
> Đường Tam Tạng vẻ mặt rối rắm nhìn về phía Bạch Long Mã, Bạch Long Mã thì bất an dùng chân cào cào đất, sau đó bước ra xa Đường Tam Tạng mấy bước.
>
> Đường Tam Tạng đột nhiên mở miệng nói: "Ngộ Không, bần tăng nghĩ tốt nhất mình vẫn nên ngồi xe ngựa thì hơn! Con mau đi mua một chiếc xe ngựa đi."
>
> Trư Bát Giới vội vàng góp lời: "Sư phụ, có vài con đường rừng, xe ngựa không đi qua được đâu."
>
> Đường Tam Tạng trả lời một cách vô cùng bình tĩnh: "Bần tăng không tin, các con chắc chắn có cách để xe ngựa đi qua được."
>
> Cuối cùng, Bạch Long Mã kéo một chiếc xe ngựa nhỏ đi băng băng trên đường, hành lý gì đó đều đặt hết lên càng xen, Sa Ngộ Tinh tỏ vẻ vô cùng thoải mái.
>
> Trong hư không, có một luồng sức mạnh mang theo tín ngưỡng bay về phía Đường Tam Tạng, nhưng đều bị hắn chắn hết ngoài cơ thể, làm chúng không hề xâm nhập gì được vào cơ thể hắn.
>
>
>
>