TRANG 341# 1
> Chương 680: Kế hoạch của Hồng Hài Nhi
>
>
>
>
>
>
> Đến tận sáng ngày hôm sau, dù là trên mạng hay ngoài đời thật đều đang bàn tán xôn xao về bộ phim Tình Điên Đại Thánh đó, có kẻ thì bản về thế giới bên ngoài trong phim, có kẻ thì bàn về tình yêu giữa Đường Tam Tạng và Nhạc Mỹ Diễm, nhưng càng nhiều là tò mò và sùng bái Ngọc Đế vô cùng khí phách.
>
> Trên đảo Huyền Không, Trương Minh Hiên thoải mái nằm dài trên ghế, cầm ly nước trái cây đặt trên ngực, híp mắt hút.
>
> Chợt tiếng bước chân dồn dập vang lên, Hồng Hài Nhi từ đằng xa chạy tới, dừng lại ngay bên cạnh Trương Minh Hiên, rồi ngồi xuống đấm chân cho hắn, sau đó mới cười hì hì chào hỏi: "Tiểu sư thúc!"
>
> Trương Minh Hiên nhả ống hút ra, híp mắt nói: "Nói đi! Vô sự xum xoe phi gian tức đạo."
>
> Hồng Hài Nhi vẫn cười hì hì đáp: "Sư thúc, con không phải loại người như vậy đâu mà."
>
> Trương Minh Hiên hừ khẽ một tiếng không trả lời.
>
> Hồng Hài Nhi chớp mắt, cười nói: "Sư thúc, nghe nói lần này thúc quay phim kiếm lời được không ít tiền nhỉ?"
>
> Trương Minh Hiên tùy ý nói đáp: "Không nhiều lắm, cũng chỉ có vài tỷ thôi!"
>
> Nghe vậy, hai mắt Hồng Hài Nhi lập tức sáng lên, toả ra ánh sáng chói mắt, vài tỷ đó! Quay phim kiếm tiền nhiều tới vậy cơ à?
>
> Thế là Hồng Hài Nhi lập tức cười hỏi tiếp: "Sư thúc, thức thấy con đóng phim có được không?"
>
> "Ngươi? !" Trương Minh Hiên quay đầu nhìn vào đôi mắt đầy chờ mong của Hồng Hài Nhi, bĩu môi nói rằng: "Ngươi đương nhiên là không được rồi! Ta chắc cả thần mắt ngươi cũng không biết sử dụng nữa là!"
>
> Lúc này chợt có tiếng di động đinh linh leng keng truyền tới.
>
> Hồng Hài Nhi lấy di động ra, tức tối hỏi: "Không biết ta đang ở chỗ sư thúc hay sao còn gọi?"
>
> Tiểu yêu ở đầu bên kia di động hoảng sợ la lên: "Đại vương, Đại Đại Vương và nãi nãi đến."
>
> Hồng Hài Nhi thì thầm trong miệng: "Phụ vương và mẫu hậu tới à." Sau đó lại nói với tiểu yêu bên kia di động động: "Ngươi chiêu đãi cho cẩn thận trước đi, ta sẽ về ngay."
>
> Sau đó nó cúp điện thoại, cười hì hì chào tạm biệt Trương Minh Hiên: "Sư thúc, con đi về trước nhé."
>
> Trương Minh Hiên cũng ngồi dậy nói: "Ngưu đại ca và tẩu tử đến à! Vậy ngươi về đi, nói với Ngưu đại ca một tiếng, tối nay ta mời họ ăn cơm nhé."
>
> Hồng Hài Nhi vui vẻ la lên: "Đã biết!"
>
> Rồi quay đầu chạy một mạch ra ngoài, vừa chạy còn vừa nghĩ, ý sư thúc tức là chỉ cần học được cách quay thần nhãn thì có thể quay phim được rồi à?
>
> Trong lòng Hồng Hài Nhi thầm quyết tâm trở về sẽ nghiêm túc học dùng thần nhãn, để sau đó tự mình đi quay phim, kiếm đống tiền lớn về!
>
> Hồng Hài Nhi chạy về quán bar Tiểu Hoả Ngưu, vẫn chạy thẳng tới tầng cao nhất, mở cửa văn phòng ra, chỉ thấy trong văn phòng rộng rãi tiểu, Thiết Phiến công chúa đang ngồi trên ghế sa lông uống rượu, thưởng thức đàn cá đang bơi lội trong bể cá lớn đặt ở góc tường.
>
> Hồng Hài Nhi vui vẻ nhào vào lòng Thiết Phiến công chúa, kêu lên: "Mẫu hậu, sao người lại tới đây?"
>
> Thiết Phiến công chúa quan sát Hồng Hài Nhi từ trên xuống dưới, trong mắt hơi loé lên vẻ thất vọng, nói: "Ta thấy trong phim con đã trưởng thành, cho nên mới ghé thăm con thử, nhân tiện cũng xem con sống thế nào."
>
> Hồng Hài Nhi cười hì hì lắc đầu nói: "Lúc đóng phim có dùng thuật biến hoá. Con sống rất tốt! Mẫu thân xem, cả cái quán bar này đều là của con hết đó, đẹp chưa? Con còn một quán KTV ở một con phố khác nữa đó."
>
> Thiết Phiến công chúa cười khen ngợi: "Con ta giỏi quá."
>
> Hồng Hài Nhi vui vẻ bật cười, rồi lại hỏi: "À đúng rồi, phụ vương đâu? Sao con không nhìn thấy phụ phương?"
>
> Sắc mặt Thiết Phiến công chúa lập tức thay đổi, cực kì khó coi, nàng gằn giọng nói: "Đừng nhắc tới con trâu điên kia nữa, vừa tới đây là đã bỏ chạy đi nhậu nhẹt rồi." Nhớ tới cảnh nhìn thấy dấu son trên khắp mặt con trâu đó (thật ra chỉ có một cái), nàng lại không nhịn nổi cơn giận.
>
> Hồng Hài Nhi chớp mắt, cười hì hì nói: "Mẫu thân, người ngồi đây một lát đi nhé, con đi xem thử xem sao, con có việc muốn thương lượng thử với phụ vương nữa."
>
> Thiết Phiến công chúa gật đầu đồng ý: "Vậy con đi đi!"
>
> Hồng Hài Nhi nhảy xuống khỏi sô pha, quay đầu chạy xuống dưới lầu.
>
> Vừa chạy xuống dưới, Hồng Hài Nhi đã đảo mắt một vòng nhìn thấy Ngưu Ma Vương đang ngồi trên quầy bar, nói chuyện với một nữ yêu quyến rũ, nữ yêu còn đang vươn tay vuốt ve sừng trâu của Ngưu Ma Vương, Ngưu Ma Vương đắc ý cúi đầu nói gì đó với nàng ta.
>
> Hồng Hài Nhi chạy tới, khó chịu gọi: "Lão Ngưu, làm gì vậy?"
>
> Ngưu Ma Vương hoảng sợ, quay đầu nhìn thoáng qua, mới cười hì hì nói: "Con ngoan của ta, con đến rồi à!"
>
> Nữ yêu cũng nhìn thấy Hồng Hài Nhi, cười đầy yểu điệu nói: "Ồ ~ đây chẳng phải là ông chủ nhỏ đó à?"
>
> Hồng Hài Nhi trừng mắt liếc nhìn nữ yêu một cái, rồi khó chịu quay sang nói với Ngưu Ma Vương: "Mau đi theo con!"
>
> Ngưu Ma Vương trợn tròn đôi mắt trâu của mình lên, mắng: "Không lớn không nhỏ, con nói chuyện với phụ vương mình như vậy đó hở?"
>
> "Mẫu hậu tìm phụ vương đó!"
>
> Ngưu Ma Vương lập tức đứng dậy, lòng đầy tiếc nuối chào tạm biệt nữ yêu: "Lần sau ta lại tới tìm nàng chơi nhé."
>
> Nữ yêu lắc mông bước lại, ôm lấy đầu Ngưu Ma Vương, hôn một cái chóc lên cặp sừng trâu của hắn, in lại một cái dấu hôn đỏ chói, mới cười quyến rũ nói: "Cứng quá đi!"
>
> Ngưu Ma Vương cười ha ha, vuốt sừng trâu, ngửa đầu ưỡn ngực đi trước ra ngoài, Hồng Hài Nhi thì theo ở đằng sau.
>
> Vừa đi ra ngoài đóng cửa lại, khí thế trên người Ngưu Ma Vương lập tức quéo lại, hắn vội vã bước nhanh về trước.
>
> Khi đi tới tầng cao nhất, hắn đẩy cửa ra một cái rầm, chạy tới bên cạnh Thiết Phiến công chúa, khom người cười gượng hỏi: "Phu nhân, phu nhân có chuyện gì cần căn dặn ta vậy?"
>
> Thiết Phiến công chúa vừa liếc thấy Ngưu Ma Vương, lại ngay lúc lúc Ngưu Ma Vương đưa hai cái sừng của mình tới trước mặt Thiết Phiến công chúa, làm Thiết Phiến công chúa vô tình nhìn thấy dấu son môi trên sừng trâu của hắn, trong lòng lập tức toát lên lửa giận, nàng vung tay, đập một quyền lên đầu Ngưu Ma Vương.
>
> Ngưu Ma Vương kêu lên một tiếng thảm thiết bay ra ngoài, một loạt tiếng vang bùm bùm lách cách vang lên, cái bàn bồn hoa vỡ nát đầy đất, còn Ngưu Ma Vương thì đầu bị cắm hẳn vào trong vách tường.
>
> Hồng Hài Nhi từ ngoài đi vào, lòng đau như cắt, la lên: "Mẫu thân những thứ này đều là tiền hết đó!"
>
> Ngưu Ma Vương có rút cái đầu mình ra khỏi vách tường, lắc lắc đầu, phủi đi tro bụi dính bên trên, nói: "Đúng vậy! Phu nhân, chỗ tốt thế này đừng đập phá như vậy chứ."
>
> Thiết Phiến công chúa cả giận quát to: "Mau cút lại đây!"
>
> Ngưu Ma Vương ngại ngùng bước lại gần Thiết Phiến công chúa, nhỏ giọng nói: "Hài tử còn đứng đó kìa! Chừa cho vi phu chút mặt mũi đi."
>
> Thiết Phiến công chúa nhìn Hồng Hài Nhi đang đứng bên cạnh nói cười vui vẻ, chỉ đành quay sang liếc xéo Ngưu Ma Vương một cái tỏ vẻ thu sau tính sổ, rồi hừ một tiếng không nói gì nữa, chỉ bắt chéo chân ngồi trên sô pha, một thân áo đỏ cực kì chói mắt.
>
> Ngưu Ma Vương ho khan hai tiếng, ngồi lõm vào trong sô pha, nhìn Hồng Hài Nhi, mặt đầy nghiêm túc hỏi: "Con tìm phụ vương có chuyện gì không?"
>
> Hồng Hài Nhi vội chạy đến bên cạnh Ngưu Ma Vương ngồi xuống nói: "Phụ vương, người có biết bộ phim điện ảnh này của sư thúc kiếm được bao nhiêu tiền không thế?"
>
> Ngưu Ma Vương chỉ tuỳ ý khoác tay nói: "Sao ta biết được? Ta có bao giờ hỏi tới mấy chuyện này đâu."
>
> Hai mắt Hồng Hài Nhi toả sáng rực rỡ, kích động la lên: "Mấy tỷ lận đó! Thu vào tới tận mấy tỷ luôn đấy!"
>
> Ngưu Ma Vương ngạc nhiên hỏi lại: "Nhiều tiền tới vậy luôn à?"
>
> Hồng Hài Nhi vội vàng gật đầu, vui vẻ la lên: "Nhiều tiền vậy luôn đó, chúng ta cũng làm phim đi, một tháng quay chừng hai ba bộ, vậy thì chúng ta phát tài to luôn rồi!"
>
> Ngưu Ma Vương ngẫm nghĩ một lúc lâu, mới nói: "Có lý lắm!"
>
> Thiết Phiến công chúa tỏ ra vừa lòng nhìn Hồng Hài Nhi đang nói cười đầy khí phách, con trẻ trưởng thành rồi! Nhưng bộ đồ này khó coi quá, trang sức vàng óng ánh cũng khó nhìn chết được.
>
> Hồng Hài Nhi mặc sức tưởng tượng ra viễn cảnh tương lại tốt đẹp, kể ra chí hướng của mình: "Con có thể làm nhân vật chính, một bên kiếm tiền một bên nổi tiếng, để cả Hồng Hoang này đều biết danh tiếng của Hồng Hài Nhi con."
>
> "Con muốn thì cứ đi quay đi!"
>
> Hồng Hài Nhi cười hì hì nói: "Có cơ hội kiếm tiền, con lập tức nghĩ ngay tới phụ vương đấy thôi!"
>
> "Phụ vương con không thiếu tiền!"
>
> Hồng Hài Nhi sửng sốt, lát sau mới khinh bỉ nói: "Sau này con mà kiếm tiền được, phụ vương đừng có mở miệng trách sao con không dẫn người theo đấy!"
>
> Ba người ở trong phòng mặc sức tưởng tượng ra viễn cảnh tương lai đầy tốt đẹp.
>
> Trên đảo Huyền Không Núi Thiên Môn, Trương Minh Hiên nằm dài trên ghế, nhắm mắt dưỡng thần
>
> Hoàn cảnh chung quanh người hắn đột nhiên uốn éo vặn vẹo, ngay sau đó Trương Minh Hiên biến mất tại chỗ, trên ghế nằm không còn một bóng người.
>
>
>
>