Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 681: Mục 682

TRANG 341# 2

> Chương 681: Cuộc trò chuyện ở cung Bích Du

>

>

>

>

>

>

> Cung Bích Du trên Vũ Dư Thiên, Trương Minh Hiên đột nhiên rớt xuống từ giữa không trung, hắn hoảng sợ la lên một tiếng rồi mở mắt ra, ngay sau đó hắn thấy hai chân mình nhẹ nhàng đáp xuống đất, hắn bắt đầu cảnh giác chung quanh đánh giá.

>

> Khi nhìn thấy Thông Thiên giáo chủ đang ngồi trên chủ vị, hắn lập tức yên tâm, vội vàng chạy lên phía trước, quỳ xuống bồ đoàn khom người bái lạy: "Đệ tử Trương Minh Hiên, bái kiến sư tôn!"

>

> Thông Thiên giáo chủ nhìn Trương Minh Hiên, mặt mày ôn hoà, mở miệng nói: "Đứng lên đi!"

>

> Trương Minh Hiên thì cợt nhả ngồi lại trên bồ đoàn nói: "Sư phụ, sao ngài lại rảnh rỗi tìm con đến đây vậy? Có phải ngài nhớ con rồi không?"

>

> Thông Thiên giáo chủ cũng biết tình tình Trương Minh Hiên thế nào, ông lười nghe hắn cợt nhã, thế là trực tiếp chau mày hỏi: "Ta hỏi ngươi, ngươi quay bộ phim Tình điên Đại Thánh kia là muốn làm gì?"

>

> Trương Minh Hiên tỏ ra không hiểu gì hết, mờ mịt hỏi lại: "Là sao ạ? Đệ tử không rõ sư tôn muốn ám chỉ chuyện gì?"

>

> Thông Thiên giáo chủ trầm ngâm một lúc, mới hỏi tiếp: "Thế giới bên ngoài mà trong phim đề cập tới có thật sự tồn tại không? Họ thật sự từng đi vào Hồng Hoang à?"

>

> Trương Minh Hiên cười hì hì trả lời ngay: "Là giả thôi, sao có thể tồn tại được chứ? Những thứ này đều là do con bịa ra thôi!"

>

> Sắc mặt Thông Thiên giáo chủ lập tức trầm xuống, nói: "Đừng có nói linh tinh, một nền văn minh có con đường phát triển khác hẳn với Hồng Hoang như vậy, là thứ mà ngươi có thể tuỳ ý bịa ra được à? Cấu tạo của những con thuyền bay đó rõ ràng mang theo hơi thở của một nền văn minh khác, làm sao có thể dấu được con mắt của chúng Thánh?" Ngừng một lát, ông lại hỏi: "Có phải ngươi đã phát hiện ra tung tích của một nền văn minh ngoại lai không?"

>

> Trương Minh Hiên càng nghe càng hoảng sợ, phi thuyền thì không nói làm gì, nhưng những vật thể bay đó chỉ mang theo đặc điểm của các máy bay chiến đấu trên trái đất, không ngờ lại bị các đại lão này liếc mắt một cái là nhìn thấy. Hắn chỉ đành cẩn thận hỏi lại: "Nếu như con nói, chuyện này đều là do con nằm mơ thấy thì sao?"

>

> Thông Thiên giáo chủ chỉ cười lạnh nhìn Trương Minh Hiên, bia đi! Cứ tiếp tục bịa đi!

>

> Trong lòng Trương Minh Hiên thật sự thấy rất uất ức, sao nói thật mà không ai chịu tin thế này? Mà thôi sư tôn tin là có nền văn minh ngoại lai, vậy thì chứ cho là có đi!

>

> Trong lòng Trương Minh Hiên buồn bực, nhưng ngoài miệng thì vẫn cười khen ngợi nói: "Sư phụ thật đúng là có đôi mắt sáng như đuốc, không có chuyện gì gạt được người cả."

>

> Sắc mặt Thông Thiên giáo chủ lúc này mới khá hơn một chút, mắt còn loé lên vẻ kích động khó nói, quả nhiên có thế giới bên ngoài thật, những Thánh Nhân từ lâu đã bước đến đỉnh tối cao của Hồng Hông, trong lòng cũng nổi lên nhiệt huyết đã mất từ lâu.

>

> Trương Minh Hiên vẫn tiếp tục bịa chuyện: "Sư phụ, ngài còn nhớ sư phụ của Trấn Nguyên Tử không?"

>

> Thông Thiên giáo chủ trả lời: "Nhớ, Dương Mi Ma thần, một kẻ không dễ chơi."

>

> Khoé miệng Trương Minh Hiên hơi run rẩy, con không phải đang nói chuyện trong game với người đâu.

>

> Trương Minh Hiên nhịn xuống cảm giác bất lực, nói tiếp: "Sư tôn, sau khi Hồng Hoang thành Thánh Dương Mi Ma thần đã rời khỏi Hồng Hoang, xông vào khám phá hỗn độn, tới bây giờ vẫn chưa trở về, chắc hẳn ông ấy đã đi tới một thế giới khác rồi." Chắc chắn là vậy, kiếp trước có không ít tiểu thuyết về Hồng Hoang cũng viết Dương Mi đã đi tới thế giới khác mà.

>

> Thông Thiên giáo chủ chau mày tự nhủ hai chữ: "Dương Mi!" Ngay sau đó ông nhướng mày nói: "Khoan hãy nhắc tới hắn đã, trong bộ phim Tình điên Đại Thánh đó, có cảnh thế giới bên ngoài ghé thăm Hồng Hoang là thế nào?"

>

> Trương Minh Hiên thử thăm dò, hỏi: "Nếu con nói, chuyện này là do một lão nhân nói cho con biết, sư tôn có tin không?" Trương Minh Hiên thành thật nhìn Thông Thiên giáo chủ, không sai lão nhân kia tên là Lưu Trấn Vĩ.

>

> Trong lòng Thông Thiên giáo chủ nổi lên gợn sóng không nhỏ, lại là lão nhân, nhớ lần trước ông hỏi thăm Trương Minh Hiên về chuyện Dương Mi, hắn cũng bảo là do một lão nhân kể cho hắn biết, lão giả đó có vẻ là sư phụ ông thì phải! Sắc mặt ông lập tức khó coi, nói như thế, chuyện thế giới bên ngoài là thật, vả lại sư phụ cũng đã biết lâu rồi à?

>

> Hồng Quân:⊙▽⊙@_@

>

> Thông Thiên giáo chủ lại hỏi: "Người đó còn nhắc tới chuyện gì khác nữa không?"

>

> Trương Minh Hiên vội vàng lắc đầu, đáp: "Không có, chỉ có những chuyện này thôi! Tất cả đã được con đưa vào trong phim rồi đó." Hắn còn cố ý lộ ra khuôn mặt con rất ngoan nhìn Thông Thiên giáo chủ.

>

> Thông Thiên giáo chủ phất tay, nói: "Ngươi đi về trước đi, nếu còn biết thêm bất kì tin tức gì về thế giới khác thì phải lập tức báo cho ta biết."

>

> Đằng sau lưng Trương Minh Hiên đột nhiên xuất hiện một cái lỗ ngay, ngay sau đó hắn bị hút ngược ra sau, nhoáng cái đã ngã vào trong ghế nằm của mình.

>

> Trương Minh Hiên thuận thế nằm dài trong ghế luôn, xoa eo oán thầm: "Ném mình ra như vậy luôn đấy? Sư phụ đúng là không biết thương người ta gì hết!"

>

> Oán thầm xong hắn lại nghĩ mà sợ, từ giờ hắn sẽ không dám quay phim linh tinh nữa, suýt thì không bịa cho vuông chuyện được rồi, không biết lần này sư phụ có tin hắn không nữa? Ai~ May mà chỉ số thông minh của sư tôn cũng không cao lắm.

>

> Bên trong cung Bích Dao vốn đang trống rỗng, lại nghe Thông Thiên giáo chủ nói: "Các ngươi đã nghe rõ chưa?"

>

> Có vài bóng người đột nhiên từ hư vô bước ra, đó là các vị Đại Thánh như Thái Thượng, Nguyên Thủy, Nữ Oa, Tiếp Dẫn, Chuẩn Đề.

>

> Chuẩn Đề cười nói: "Sao ta lại cảm thấy chuyện này là thật nhỉ, vậy thì đó đúng là một lão giả thần kì."

>

> Sắc mặt Thông Thiên giáo chủ lạnh tanh, ông nhấn mạnh: "Là nói thật."

>

> Thái Thượng Thánh nhân thì lại bấm tay tính toán, sau đó lắc đầu nói: "Không tính được, tam giới không hề có tung tích của lão giả này."

>

> Nguyên Thủy hừ lạnh một tiếng, ông nhìn Trương Minh Hiên không vừa mắt chút nào, cợt nhả như vậy trông giống thứ gì chứ?

>

> Nữ Oa nhìn về phía Thông Thiên giáo chủ tò mò hỏi: "Sư huynh, có phải huynh đã biết được lai lịch của lão giả thần bí đó rồi không?"

>

> Thông Thiên giáo chủ mỉm cười, trả lời: "Có thần bí à? Vậy nếu ta nói đó là sư phụ thì sao?"

>

> Sắc mặt các Đại Thánh lập tức thay đổi ngay.

>

> Chuẩn Đề vội vàng truy hỏi: "Làm sao ngươi biết đó là sư phụ?"

>

> Thông Thiên giáo chủ giải thích mọi chuyện: "Lúc trước khi cái tên Dương Mi xuất hiện, ta đã từ một chỗ khác nghe được miêu tả về lão giả thần bí đó, cũng độc nhất vô nhị hệt như sư tôn. Sau đó. . ."

>

> Thông Thiên giáo chủ do dự một lát, mới nói tiếp: "Trước khi Khổng Tử hoá đạo, mối liên hệ giữa ta với bảo vật chứng đạo của ta – bảo kiếm Thanh Bình, bị gián đoạn mất một thời gian, trong Hồng Hoang này, ngoại trừ sư phụ không còn ai làm được chuyện này cả, nên ta dám chắn hắn có liên hệ gì đó tới sư tôn."

>

> Thái Thượng thì thầm tự hỏi: "Tại sao sư phụ lại chú ý tới hắn?"

>

> Sắc mặt Tiếp Dẫn có hơi khó coi, tự nhủ: "A di đà phật! Nếu như thật là sư phụ, vậy thì chuyện này tám phần là thật rồi."

>

> Hắn nói xong, mọi người đều đồng loạt nhìn về phía Nguyên Thủy Thiên Tôn, tỏ rõ sự mất mãn của mình, ngươi trực tiếp luyện hoá một nửa Bất Chu Sơn làm gì chứ, giờ hay rồi, manh mối gì đó toàn bộ đã bị cắt đứt.

>

> Nữ Oa nhìn về phía Nguyên Thủy cười hì hì hỏi thử: "Sư huynh, huynh thật sự không có được bất kì tin tức nào về thế giới khác đó à?"

>

> Trước sự hoài nghi của các vị Thánh Nhân, sắc mặt Nguyên Thủy Thiên Tôn cũng trở nên cực kì khó coi: "Sau khi ta lấy được một nửa Bất Chu Sơn, ta đã trực tiếp luyện chế nó thành Phiên Thiên Ấn, không hề cẩn thận tra xét nó."

>

> Tiếp Dẫn thở dài nói: "Sư huynh, huynh không nên bất cẩn như vậy chứ!"

>

> Nguyên Thủy hừ một tiếng, không nói một lời.

>

> Thông Thiên giáo chủ thì lạnh lùng nói: "Muốn biết thì đã biết hết rồi đó, tiễn khách!"

>

> Thái Thượng nhìn Thông Thiên giáo chủ vẫn giữ nguyên vẻ mặt lạnh lùng, mở miệng ra nhưng lại không biết nói gì cho phải, chỉ đành thờ dài một tiếng, biến mất.

>

> Nữ Oa cười hì hì chào tạm biệt: "Tiểu muội cáo từ." Ngay sau đó bóng người nàng cũng trở nên mờ dần rồi biến mất hẳn.

>

> Nguyên Thủy cùng Tiếp Dẫn cũng lần lượt rời đi.

>

> Thông Thiên giáo chủ nhíu mày nhìn Chuẩn Đề, hỏi: "Ngươi còn ở lại đây làm gì?"

>

> Chuẩn Đề cười nói: "Thông Thiên sư huynh, đừng có lạnh lùng như vậy chứ? Cứ như thể chúng ta là kẻ thù của nhau vậy."

>

> Sắc mặt Thông Thiên giáo chủ chẳng hề đẹp đẽ gì, tự nhủ trong lòng, chẳng lẽ không phải à?

>

> Chuẩn Đề lại cười nói: "Sư huynh, không huynh có muốn chuyển nhượng đệ tử này hay không? Bần tăng sẽ lấy trận đồ Tru Tiên ra đổi với huynh."

>

> Thông Thiên giáo chủ chỉ cười lạnh, bật ra một tiếng: "Cút!"

>

> Nụ cười trên mặt Chuẩn Đề cương cứng, hắn lắc đầu cười khổ nói: "Sư huynh vẫn lạnh lùng như xưa! Thôi~ ta không nhắc lại nữa là được." Sau đó bóng hắn cũng trở nên mờ đi rồi biến mất.

>

> Bên trong thế giới Cực Lạc, Chuẩn Đề mở hai mắt ra, nói: "Sư huynh, chuyện di động có thể chuẩn bị được rồi đấy."

>

> Tiếp Dẫn lộ ra vẻ mặt đau khổ, thở dài nói: "Ài ~ ta sẽ cố hết sức vậy!"

>

> Chuẩn Đề cười nhìn xuống phía dưới Linh Sơn, tầm mắt dừng lại trên Như Lai đang ngồi trong Đại Lôi Âm Tự, sắc mắt Như Lai lập tức thay đổi, hắn đứng dậy rời khỏi Đại Lôi Âm Tự.

>

> Châu Cửu Tiên Sơn ở Nam Chiêm Bộ, Quảng Thành Tử - Xiển Giáo đại đệ tử đang ngồi thiền tu luyện trên một đỉnh núi, trong lòng hắn nghẹn một hơi, muốn tu luyện để giúp Xiển Giáo vùng lên! Sớm muộn gì cũng có một ngày hắn đạp Trương Minh Hiên đó xuống lòng bàn chân mình, chà đạp! Chà đạp!

>

> Rầm ~ vùng không gian trên đỉnh đầu Quảng Thành Từ đột nhiên bể ra, một bàn tay như ngọc duỗi ra từ đó, muốn bắt lấy Quảng Thành Tử.

>

> Quảng Thành Tử tức giận quát to một tiếng: "To gan!"

>

> Ngay sau đó hai thanh trường kiếm từ đằng sau lưng hắn nhảy lên, khiếm khí toả ra ầm ầm như hai cột khí, sau đó hoá thành hai con giao long gầm gừ lao về phía bàn tay nọ, tiếp sau Quảng Thành Tử cũng vội vàng ngồi dậy.

>

> Tiếng ầm ầm vang lên không dứt, hai con giao long bị đánh cho tan tác, hai thanh bảo kiếm Thư Hùng cũng bay ngược trở về, lơ lửng trước mặt Quảng Thành Tử.

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!