Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 682: Mục 683

TRANG 342# 1

> Chương 682: Như Lai đánh với Xiển giáo

>

>

>

>

>

>

> Như Lai mặc một bộ tăng y mộc mạc, bước ra từ không gian thoát phá, đằng sau lưng hắn, không gian dần khép lại.

>

> Sắc mặt Quảng Thành Tử xanh mét, quát hỏi: "Như Lai, ngươi muốn khai chiến với Xiển giáo ta à?"

>

> Như Lai cười nói: "Ta không muốn, cho nên nhờ đạo hữu hãy ngoan ngoãn giao Phiên Thiên Ấn ra cho ta mượn dùng đi." Sau đó hắn lại nhấn mạnh thêm một câu: "Ta chắc chắn sẽ không làm tổn hại gì tới Phiên Thiên Ấn."

>

> Trong lòng Quảng Thành Tử như có tảng đá ngàn cân đè xuống, muốn lấy bảo vật chứng đạo của ta? Lai giả bất thiện! Mắt Quảng Thành Tử chợt hiện lên vẻ hung ác, cắn răng nói: "Vậy thì nhìn xem ngươi có thế lấy được nó không."

>

> Nói rồi hắn duỗi tay ra, một đại ấn màu ám vàng xuất hiện trong tay hắn, ngay sau đó hắn ném mạnh đại ấn về phía Như Lai.

>

> Phiên Thiên Ấn đón gió ngày càng to lên, như một toà núi cao đánh về phía Như Lai, tản ra hơi thở hoang dã hùng mạnh nhưmuốn trấn áp muôn đời đất trời này vậy.

>

> Cho dù Như Lai có phép thuật thông thiên, cũng không dám lấy thân thể mình ra đỡ lấy Phiên Thiên Ấn, cái ấn đó có trọng lượng nặng bằng nửa Bất Chu Sơn, ngoại trừ gã ngốc đó ai lại điên khùng lấy tay đón Bất Chu Sơn chứ.

>

> Nhìn Phiên Thiên Ấn đang bay tới sức mạnh nó toả ra gần như làm tan biến không gian, Như Lai cười hỏi: "Ngươi có biết tại sao ta có tên là Đa Bảo không?"

>

> Đằng sau lưng hắn chợt dâng lên một toà bảo tháp ba mươi ba tầng, tháp có màu xanh lam, trên góc mái của mỗi tầng tháp đều có một cái chuông, chương đón gió lắc lư phát ra những tiếng đinh linh giòn tan.

>

> Như Lai tự trả lời: "Bởi vì ta thật sự có rất nhiều bảo bối đấy!"

>

> Bảo tháp ba mươi ba tầng, cửa mỗi tầng đều mở rộng, ba mươi ba luồng nước lũ đổ ào ạt từ trong ra, pháp bảo nhiều như sao trên trời lơ lửng giữa không trung, có Tiên Thiên linh bảo, có Hậu Thiên linh bảo, thậm chí còn có tiên khí bình thường, tất cả chúng đều mang theo dao động tới từ phép thuật của Đa Bảo, trong số đó có ba mươi ba Tiên Thiên linh bảo, tuy cấp bậc không cao, nhưng không thể phủ nhận chúng thật sự vẫn là Tiên Thiên linh bảo.

>

> Đa Bảo vươn một ngón tay ra trước, nói: "Đi!"

>

> Dòng lũ pháp bảo hoá thành ba mươi ba con cự long pháp bảo, gầm gừ lao về phía Phiên Thiên Ấn, một tiếng nổ rầm vang lên, thần quang bùng nổ, cả đất trời đều như bị chấn động theo, tất cả mọi thứ trong phạm vi ngàn dặm của núi Cửu Tiên đều đã hoá thành hư vô, dãy núi cao trăm ngàn mét cũng biến mất sạch sẽ, như thể vùng đất này vừa bị một con cự thú Thôn Thiên cắn một cái vậy.

>

> Phụt ~ Quảng Thành Tử phun ra một ngụm máu tươi, chật vật bay ra đằng xa, búi tóc lộn xộn, thần quang trên đạo bào cũng mờ đi, bàn tay nắm Phiên Thiên Ấn không ngừng run lên, mạnh! Quá mạnh!

>

> Đằng sau lưng Đa Bảo pháp bảo lại quay về trạng thái trôi nổi như sao trên trời, hắn cười nhìn Quảng Thành Tử nói: "Mau đưa Phiên Thiên Ấn cho ta!"

>

> Trên mặt Quảng Thành Tử lộ ra một nụ cười khổ, đây chính là thực lực của Chuẩn Thánh cực mạnh à? Hoàn toàn không phải tứ Chuẩn Thánh bình thường có thể chống lại.

>

> Quảng Thành Tử trở tay một cái, một thanh cổ kiếm xuất hiện trong tay hắn trên thân thanh kiếm có một dấu hiệu như ẩn như hiện.

>

> Như Lai nhìn cổ kiếm, mắt hiện lên vẻ hoài niệm nói: "Kiếm Tru Tiên!"

>

> Quảng Thành Tử ngẩng đầu uy hiếp nói: "Không sai, kiếm Tru Tiên! Một khi ta cởi bỏ phong ấn của nó, không biết ngươi có còn cản được uy thế của kiếm Tru Tiên không? !"

>

> Như Lai cười, dưới chân hắn lan ra những đường vân, chỉ lát sau đã hình thành một trận đồ bao trùm cả cây số, trận đồ vừa hình thành sát khí bên trong nó đã lan toả khắp chốn, tất cả hung sát khí trong Hồng Hoang đều đổ dồn vào trận đồ này.

>

> Sắc mặt Quảng Thành Tử càng trở nên khó coi hơn: "Tru tiên - trận đồ!"

>

> Như Lai mặc một bộ tăng y mộc mạc đứng bên trên trận đồ Tu Tiên, góc gáo tung bay phần phật, sát khí lan tràn khắp chốn.

>

> "Đa Bảo, ngươi đã phản ra khỏi Tiệt giáo chúng ta mà vẫn còn mặt mũi dùng trận đồ Tu Tiên à?"

>

> Đúng lúc này có hai bóng người từ đằng xa bay tới như hai viên sao băng, hai người đó lần lượt là Ngọc Đỉnh chân nhân và Hoàng Long chân nhân. Người lên tiếng khiển trách Như Lai chính là Ngọc Đỉnh chân nhân.

>

> Sau đó Xích Tinh Tử, Linh Bảo đại pháp sư, Đạo Hành Thiên Tôn, Thanh Hư Đạo Đức Chân Quân cũng vội vàng chạy tới, khí thế tập trung lan toả, giằng co với Đa Bảo Như Lai.

>

> Như Lai nhíu mày nói: "Tại sao các ngươi lại tới nhanh như vậy?"

>

> Ngọc Đỉnh chân nhân lấy kiếm Hãm Tiên vốn được phong ấn ra, nghiêm túc nói: "Xiển giáo ta có bao nhiêu nội tình làm sao ngươi biết được chứ?"

>

> Như Lai giật mình nói: "Nội tình của Xiển giáo à? Vậy thì chắc chắn là Nguyên Thuỷ thánh nhân ra tay giúp các ngươi rồi."

>

> Sắc mặt đám người Quảng Thành Tử lập tức biến thành màu đen, nhưng họ không cách nào cãi lại, bởi vì họ đã lợi dụng sức mạnh trong ngọc phù Nguyên Thuỷ để bay tới đây.

>

> Sắc mặt Như Lai cũng đen lại, nói: "Vậy cứ thử xem các người có ngăn lại ta được không nhé."

>

> Oán hận sinh ra từ bộ phim Tình điên Đại Thánh đều được Như Lai trút hết ra, phép thuật dâng trào, vô số pháp bảo quanh người hắn toả sáng rực rỡ, gần như che cả ánh sáng mặt trời, khắp đất trời đều bị phủ trong ánh sáng của các pháp bảo.

>

> Trước mặt đám người Quảng Thành Tử cũng hiện lên pháp bảo của riêng mình, họ căng thẳng nhìn Như Lai, mây khánh dâng lên, như đang chống lại Như Lại, nhưng bốn thanh kiếm Tru Tiên vẫn không nhúc nhích, không phải vì sợ hãi mà là một khi cởi bỏ phong ấn, chắc chắn sẽ triệu Vô Đương thánh mẫu tới ngay.

>

> "Dừng tay!" Vào lúc chỉ mành treo chuông này, có một tiếng thét chói tai vang lên.

>

> Giữa không trung mây lành cuộn trào, vô số thiên binh thiên tướng đứng trên đám mây, một cái lưới khổng lồ ngưng tụ từ thần lực lan ra khắp không trung, trên những dốt võng còn loé lên những ký hiệu kì lạ, tản ra ánh sáng của phép thuật trấn áp, bắt giữ, trói buộc, phai mờ.

>

> Cả một đám thần linh xuất hiện giữa không trung, như ẩn như hiện, nhìn xuống chiến trường bên dưới, trong số đó có không ít kẻ dùng ánh mắt vui sướng nhìn những người bên dưới.

>

> Như Lai ngẩng đầu nhìn thoáng chung quanh, mở miệng nói: "Đại trận Thiên La Địa Võng!"

>

> Dương Tiễn người mặc áo đen khoác giáp bạc, sắc mặt lạnh lùng đứng giữa tầng mâu, tay nâng một toà bảo tháp, không thèm liếc nhìn sư phụ mình, chỉ lạnh lùng nói: "Như Lai và chúng tiên của Xiển giáo, Thiên Đế có lệnh, lệnh cho các người ra khỏi Hồng Hoang mới được đánh nhau, không được làm ảnh hưởng tới một gốc cây ngọn cỏ nào của Hồng Hoang."

>

> Ngọc Đỉnh chân nhân ngẩng đầu nhìn Dương Tiễn, hai mắt đỏ ngầu, nỗi oán hận chợt dâng trào trong lòng, đệ tử ngày xưa dưới trướng ông nay lại đứng trên tầng mây cao cao nhìn xuống, mà ông lại chật vật tới thế này? !

>

> Ngọc Đỉnh chân nhân tức giận quát lên: "Dương Tiễn, ngươi là thứ đồ khi sư diệt tổ dĩ hạ phạm thượng, còn dám mệnh lệnh cho ta cơ à!"

>

> Áo choàng đen sau lưng Dương Tiễn bay phấp phới giữa gió, bình tĩnh đáp lại: "Các ngươi cũng có thể không tuân theo mệnh lệnh, nhưng trước đó hãy nghĩ lại cho kỹ xem mình có thừa nhận được cơn giận của Thiên Đế không!" Trong giọng nói rõ ràng mang theo ý tự hào kiêu ngạo, bởi vì trong mắt hắn, cữu cữu của hắn còn làm hắn kiêu ngạo hơn vị sư công Thánh Nhân ngày xưa.

>

> Dương Tiễn ném tháp Hạo Thiên trong tay ra, tháp Hạo Thiên bay lên giữa không trung, biến lớn.

>

> Ầm ~

>

> Gào ~

>

> Chín con thần long màu tím vàng từ trong tháp Hạo Thiên bay ra, dạo một vòng thiên địa, thần quang màu tím vàng trải khắp đất trời, toả ra áp lực đè ép xuống những kẻ bên dưới, ngay cả thần quang toả ra từ các pháp bảo của Như Lai cũng bị lu mờ.

>

> Như Lai im lặng một lúc lâu, cho dù trong lòng không cam, nhưng hắn cũng không muốn chọc cho Hạo Thiên ra tay, tuy rằng cả hai người họ đều là Chuẩn Thánh tối cao, nhưng nếu so ra, dù là nội tình hay pháp bảo hắn cũng yếu hơn một bậc, cuối cùng, hắn chỉ nói: "Vậy đi ra ngoài Hồng Hoang đánh một trận đi!"

>

> Tay hắn vo thành nắm đấm, đấm một cái thật mạnh vào không trung, một luồng kình khí chí cương chí cường bay thẳng ra, một tiếng nổ tung trời vang lên đại trận Thiên La Địa Võng bị xé rách, tất cả thiên binh thiên tướng đều bị lực chấn động này đánh cho bay ngược ra sau cả trăm mét, không ít thiên binh còn hộc máu, đại trận Thiên La Địa Võng với đám cường giả này vẫn chẳng đáng gì cả.

>

> Dưới khí kình từ một quyền của Như Lai, không trung vang lên những tiếng răng rắc thật lớn, rồi ngay sau đó nó như miếng thuỷ tinh bị rạn, dần dần bong tróc xuống, cho tới khi xuất hiện một lỗ đen kéo dài cả trăm mét.

>

> Như Lai đứng đứng yên một chỗ nhìn đám người Quảng Thành Tử, chờ họ đồng ý

>

> Dưới tầm mắt của đông đảo đại năng ở tam giới, Quảng Thành Tử biết mình không thể rút lui, vì mặt mũi của Xiển giáo, hắn chỉ đành cắn chặt răng nói một tiếng: "Đi!"

>

> Rồi sau đó dẫn đầu bay về phía lỗ đen, đám người Ngọc Đỉnh chân nhân, Xích Tinh Tử, Linh Bảo đại pháp sư cũng đuổi theo ngay sau đó, ánh mắt họ đỏ ngầu trừng Như Lai, nỗi oán hận trong lòng cuộn cuộn dâng trào, đúng là khinh người quá đáng!

>

> Như Lai cũng cười bay vào trong lỗ đen rồi biến mất, không có phép thuật của như lai duy trì, cái lỗ đen của nhanh chóng biến mất, không gian lại khôi phục về vẻ vốn có.

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!