Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 683: Mục 684

TRANG 342# 2

> Chương 683: Trận đại chiến hỗn độn

>

>

>

>

>

>

> Như Lai và chúng tiên Xiển Giáo lần lượt bước vào con đường màu đen nọ, lúc này Dương Tiễn mới vung tay lên, chín con Tử Kim thần long bay lượn trên không gào lên một tiếng rõ to rồi chui vào trong tháp Hạo Thiên, tháp Hạo thiên quay một vòng, biến về hình dáng nhỏ bé rơi vào trong tay Dương Tiễn.

>

> "Thu binh!"

>

> Tiếng sấm ầm ầm vang lên, đại quân của Thiên Đình biến mất vào bức tường mây.

>

> Trên Thiên Đình, Ngọc Đế mặc hoàng màu ngồi bên trong điện Tử Ngưng, tay vuốt ve kiếm Hạo Thiê đặt trên bàn, cười ha hả tự nhủ: "Gã Như Lai này như trẻ con phá hỏng cả đại trận Thiên La Địa Võng, đúng là có chút ngạo kiều nhỉ!"

>

> Ánh mắt hắn xuyên qua tầng tầng lớp lớp không gian, xâm nhập vào hỗn độn, ở trong hỗn độn trận chiến kinh thiên động địa đã bắt đầu.

>

> Có lẽ là vì phát tiết nỗi buồn bực vì bộ phim tình điên Đại Thánh, Như Lai thu lại hết tất cả pháp bảo của mình, chỉ chừa lại một ngọn tháp Đa Bảo và một nắm tay, chỉ vậy cũng đã đánh cho đám người Quảng Thành Tử, Ngọc Đỉnh chân nhân bay ra xa không ngừng học máu, những dấu quyền xuất hiện trên người họ tỏ rõ ai cũng đã bị thương gân động cốt.

>

> Ngọc Đế vuốt kiếm Hạo Thiên tự nhủ: "Ta có nên ra tay không? Biết đâu bên trong Phiên Thiên Ấn có để lại tin tức gì thì sao." Mặt hắn đầy rối rắm, kiếm Hạo Thiên trong tay cũng rung lên, dâng lên chiến ý.

>

> Bên trong hỗn độn, Quảng Thành Tử tức tối quát to: "Chết đi!" Búi tóc lộn xộn, tóc tai bay theo gió, tay hắn cầm Phiên Thiên Ấn ném về phía gay của Như Lai.

>

> Như Lai xoay người lại, một đường kiếm sáng như tuyết xuất hiện ngang trời.

>

> "Á~ "

>

> Quảng Thành Tử hét lên một tiếng thảm thiết, máu chảy rào rạt, cánh tay đang nắm Phiên Thiên Ấn của hắn bay vút lên trời.

>

> Như Lai hiếm khi dùng vũ khí lúc này lại cầm lấy một thanh thần kiếm tiên thiên linh quang trong tay.

>

> Như Lai ha bật cười ha hả, nói: "Không chơi với các người nữa."

>

> Một bóng người đột nhiên xuất hiện bên cạnh Quảng Thành Tử, đỡ lấy hắn, đó là Ngọc Đỉnh chân nhân tóc tai bù xù ngực còn chảy máu, hắn cắn răng nói : "Tiệt ~ Kiếm ~ đạo ~ "

>

> Như Lai gật đầu nói: "Đúng vậy!" Rồi vươn tay ra nhắm về phía Quảng Thành Tử đã bị chặt đứt một tay.

>

> "Đa Bảo, ngươi dám!"

>

> "Grào!" Tiếng rồng gầm vang lên, một con Hoàng Long khổng lồ đánh về phía Đa Bảo, mỗi một mảnh vảy trên người Hoàng Lông đều loé lên ký hiệu kì lạ, vảy và móng bung ra, móng mang theo duệ khí chém đứt tất thảy hướng về phía Đa Bảo.

>

> Đa Bảo thu kiếm về, vung ra một quyền, một tiếng keng vang lên, sóng khi ầm ầm từ long trảo và nắm tay lan ra chung quanh, hỗn độn quay cuồng, Hoàng Long rên một tiếng, thân thể dài mấy ngàn mét như tấm vải rách bay ra ngoài.

>

> Đa Bảo đột nhiên biến sắc, bên cạnh Quảng Thành Tử cụt tay nổi lên gợn sống, một cách tay từ trong đó vươn ra, bắt lấy Phiên Thiên Ấn.

>

> Đa Bảo cả giận quát: "To gan!"

>

> Hắn xông về trước, một kiếm chém về phía Phiên Thiên Ấn, kiếm khía xé tan hỗn độn, thậm chí tạo thành một sóng lực lan ra chung quanh, rồi nhanh chóng biến mất.

>

> Keng~ một tiếng va chạm vang lên, một nữ tử bước ra từ không gian chấn động, tay cầm trường kiếm cản lại kiếm của Đa Bảo, mảy may không thua kém.

>

> Đa Bảo khiếp sợ la lên: "Vô Đương, ngươi đột phá? !"

>

> Vô Đương Thánh Mẫu cười nói: "Đúng vậy! Giờ ta đã không sợ ngươi nữa."

>

> Đám người Quảng Thành Tử chật vật đứng chung một chỗ, oán độc nhìn hai người đứng giữa không trung

>

> Đa Bảo lấy lại vẻ bình tĩnh nói: "Để Phiên Thiên Ấn lại."

>

> Sắc mặt Vô Đương Thánh Mẫu trầm xuống, nói: "Thắng, ngươi cứ cầm đi."

>

> Đa Bảo phóng nhanh về phía Vô Đương Thánh Mẫu, một tiếng kiếm vang lên, hai bóng kiếm tung hoành ngang dọc, hỗn độn bị những bóng kiếm văng ra làm đứt đoạn thành nhiều khúc.

>

> Vô Đương Thánh Mẫu quát một tiếng, giọng đầy tức giận: "Đa Bảo, ngươi còn có mặt mũi dùng Tiệt Kiếm Đạo à?"

>

> "Vậy sư muội hãy thử xem lục trượng kim thân của ta nhé! A di đà phật ~ "

>

> Một luồng Phật quang dâng lên giữa muôn trùng kiếm khí, bên trong Phật quang một bức tượng Kim Phật khổng lồ khoanh chân mà ngồi, kiếm khí rơi trên thân tượng, vang lên tiếng leng keng.

>

> Kim Phật bùng nổ, đánh một quyền về phía Vô Đương Thánh Mẫu, quyền thế đánh bại hỗn độn, xé tan kiếm khi, khí thế không ai bằng.

>

> Keng~ một tiếng va chạm kèm theo vụ nở lớn xuất hiện, hỗn độn như biến thành mặt biển sóng gầm, sóng khí không ngừng lan toả, các tiên nhân Xiển giáo đứng gần Quảng Thành Tử đều phun ra ngụm máu tươi, bay ra một khoảng xa quay cuồng giữa hỗn độn.

>

> Linh Bảo đại pháp sư bay ra ngàn dặm mới đứng vững lại được, hắn lau vết máu bên miệng, sắc mặt cực kì khó coi nói : "Chuẩn Thánh bình thường và Chuẩn Thánh chí cường thật sự chênh lệch xa như vậy? Cả sóng lực lan ra cũng không thể ngăn được à."

>

> "Á ~" Sau một tiếng kêu thảm, Phiên Thiên Ấn bay lên trời, nhanh chóng bắn về phía xa.

>

> Vô Đương Thánh Mẫu và Đa Bảo vội vàng đuổi theo Phiên Thiên Ấn, hai người vừa hành động, thì đã thấy đằng trước Phiên Thiên Ấn xuất hiện một bóng người.

>

> Trấn Nguyên Tử cầm Phiên Thiên Ấn trong tay cười ha hả nói: "Ta nhặt được một món đồ nhỏ, các người đánh tiếp đi, ta đi trước đây!" Nói rồi hắn lập tức quay đầu bỏ chạy.

>

> Nhưng ngay hướng Trấn Nguyên Tử chạy trốn, đột nhiên xuất hiện một cái bóng khổng lồ xông tới, Trấn Nguyên Tử biến sắc, một quyển sách dâng lên trên đầu hắn, sách hoá thành một thế giới hư ảo xông về phía bóng ma nọ, thế giới đó hiển nhiên chính là giới Địa Tiên.

>

> Một tiếng nổ rầm rầm vang trời vang lên, chỉ thấy một sinh vật nửa cá nửa chim vì giới Địa Tiên hư ảo đánh bay ra ngoài, hoá thành một người mặc áo đen, người nọ lạnh lùng nhìn Trấn Nguyên Tử nói: "Giao Phiên Thiên Ấn ra đây."

>

> Vẻ mặt Trấn Nguyên Tử cũng lạnh tanh, hắn cắn răng nhấn từng chữ một: "Côn ~ Bằng ~ "

>

> Dứt lời chân hắn nhúc nhích một cái, nhắm thẳng về phía Côn Bằng, rõ là muốn không chết không ngừng, không gian chấn động rồi thoát phá, Càn Khôn trong tay áo hắn vung ra, cắn nuốt trời đất chung quanh.

>

> Ngay sau đó Đa Bảo và Vô Đương Thánh Mẫu cũng gia nhập cuộc chiến, một cuộc hỗn chiến đúng nghĩa, rồi tiếp sau tới phiên lão tổ của Huyết Hải Minh Hà, Ngọc Đế, Huyền Đô Đại Pháp Sư cũng đến gia nhập trận chiến, đầu tiên tất cả họ đều rất tò mò về Phiên Thiên Ấn, thứ hai là hiếm khi có cơ hội nhiều cao thủ tụ tập giao chiến thế này, rõ ràng đây chính là cơ hội tốt nhất để chúng minh đạo pháp, nên không ai muốn bỏ qua cả.

>

> Cả một đám cao thủ đứng đầu Hồng Hoang chạy ra hỗn độn đánh lộn, chúng tiên phía Xiển Giáo không ngừng rút lui, cho đến khi lui về bên trong Hồng Hoang, sắc mặt ai cũng nhợt nhạt, ngớ người nhìn, trận chiến này đã đập tan tất cả kiêu ngạo của họ, tới tận về sau họ mất cả tư cách xem cuộc chiến.

>

> Quảng Thành Tử cụt một tay, sắc mặt lúc trắng lúc xanh, mở miệng phun ra một ngụm máu tươi.

>

> Thanh Hư Đạo Đức chân quân đỡ lấy Quảng Thành Tử, quan tâm hỏi thăm: "Đại sư huynh, huynh không sao đó chứ?"

>

> Quảng Thành Tử ngửa mặt lên trời hét to một tiếng "Á ~" đầy tức giận và bi phẫn, sau đó đẩy Thanh Hư Đạo Đức chân quân đang đỡ mình ra, như sao trời vút một cái bay biến đi mất.

>

> Ngọc Đỉnh chân nhân lạnh lùng nói: "Trở về thôi!" Rồi xoay người bay thẳng về phía xa.

>

> Mấy người còn lại nhìn nhau một lát, ai nấy cũng chỉ biết thở dài rồi bay trở về đàn tràng của mình dưỡng thương.

>

> Trên đảo Huyền Không núi Thiên Môn, Trương Minh Hiên đang nằm trên ghế dài, ngẩng đầu nhìn trời, miệng oán thầm: "Hôm nay làm sao vậy? Ban ngày ban mặt sấm giật đùng đùng, không được may mắn cho lắm!"

>

> Tiếng sấm vẫn vang lên ầm ầm không dứt, hắn vốn định gọi Văn Trong bảo đừng đánh sầm nữa, nhưng không dám vì chuyện nhỏ xíu này mà làm phiền Văn Trọng, vậy có vẻ sư thúc như hắn quá làm cao.

>

> Không cách nào ngủ tiếp nữa, Trương Minh Hiên ngồi dậy khỏi ghế nằm, bay xuống phía dưới núi Thiên Môn, định đi thị sát chung quanh thử.

>

> Trương Minh Hiên đang đi dạo trên đường đột nhiên sững người ra, nhìn đám yêu quỷ người mặc áo da, đeo vòng vàng, miệng ngậm thuốc lá phun khói, trong hệt như đám lưu manh thời hiện đại, không còn vẻ thuần phác ngày nữa nữa.

>

> Trương Minh Hiên ngẫm nghĩ một lát biết ngay ai là đầu sỏ mọi chuyện, lập tức chạy về phía quán bar Tiểu Hoả Ngưu, xông thẳng lên tầng cao nhất la lên: "Hồng Hài Nhi, Hồng Hài Nhi, Hồng..."

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!