TRANG 343# 1
> Chương 684: Cảnh Đức trở về
>
>
>
>
>
>
> Trương Minh Hiên đẩy cửa văn phòng ra, khói thuốc nồng nặc từ bên trong trào ra ngoài, làm Trương Minh Hiên sặc sụa hoa khan liên tục, hắn vội vung Ngũ Thải Thần Phiến ra quạt một cái, một luồng gió xanh xuất hiện, khói thuốc biến mất sạch sẽ.
>
> Trong phòng Ngưu Ma Vương đang chơi mạt chược bùm bùm với ba con yêu quái khác, cả đám đều ngậm một điếu xì gà trong miệng, mắt thì treo cái kính râm thật to, chân gác trên ghế, không khác gì đại ca xã hội đen.
>
> Ngưu Ma Vương thấy Trương Minh Hiên bước vào vội vàng thả chân xuống, bật cười ha ha, chào hỏi: "Tiểu sư đệ đến rồi à! Nào để ta giới thiệu mấy bằng hữu này cho đệ quen biết."
>
> Ba yêu quái còn lại cũng vội vàng thả chân xuống, cởi mắt kiếng ra, mặt cười tươi rói.
>
> "Thôi để ta tự giới thiệu cho! Ta tên Giao Ma Vương đến từ Bắc Hải." Một nam tử mặc hắc y trông mặt hơi âm u nói.
>
> Trương Minh Hiên bước vào trong phòng, cười chào hỏi: "Phúc Hải Đại Thánh Giao Ma Vương, ngưỡng mộ đại danh đã lâu."
>
> Giao Ma Vương hơi xấu hổ nói: "Phúc Hải Đại Thánh chỉ là mọi người đồn bậy, Thần Quân chớ cười nhạo ta."
>
> "Két két két ~ nếu như danh hào của chúng ta chỉ là do đồn bậy thì có lẽ đúng, nhưng danh hiệu của ngươi chắc chắn là thật. Long tử của Long Cung Bắc Hải, làm sao cũng gánh nổi cái tên Phúc Hải Đại Thánh đó! Thần Quân, ta là Bằng Ma Vương." Một thanh niên có cái mũi quắp như mũi chim cười quái dị nói.
>
> Giao Ma Vương cười khổ nói: "Long tử gì chứ? Mẫu phi của ta chỉ là một con xà yêu mà thôi." Nói rồi hắn lắc đầu thở dài, hiển nhiên cuộc sống của hắn ở Bắc Hải không được như ý cho lắm.
>
> Trương Minh Hiên cũng không biết tiếp lời thế nào, dù sao cũng là chuyện nhà của người khác, chỉ đành quay sang Bằng Ma Vương cười nói: "Hỗn Thiên Đại Thánh Bằng Ma Vương, cũng kính đã lâu."
>
> Hỗn Thiên Đại Thánh cười két két nói: "Thần Quân đừng gọi danh hào này, ta còn muốn sống lâu vài ngày đấy!" Trong giọng nói còn giữ rõ âm giọng của loài chim, nên nghe có vẻ rất sắc nhọn chói ca.
>
> Cuối cùng một hán tử uy mãnh lên tiếng: "Sư Đà Vương xin ra mắt Thần Quân."
>
> Trương Minh Hiên bật cười nói: "Bảy Đại Thánh kết nghĩa ở Hoa Quả Sơn, có tới tận bốn người đến nơi này, đúng là chuyện vui! Tối nay để ta mời khách cho."
>
> Ngưu Ma Vương cười nói: "Không cần sư đệ quan tâm, buổi tối ta đã sắp xếp xong rồi, vốn định gửi tin mời sư đệ tới, giờ đệ tới cùng vừa lúc, tối nay chúng ta cùng đi ăn lẩu, sau đó lại đi tới quán Tiểu Hoả Ngưu ca hát nhé."
>
> Ngưu Ma Vương nói tới đây, im một lát mới nói tiếp: "Quán bar và quán karaoke đều là thứ tốt, nhưng thằng bé Hồng Hài Nhi rất không biết đặt tên, tên nghe chẳng sang trọng gì hết, đặt là quán bar Ngưu Ma và quán karaoke Ngưu Ma thì nghe hay biết chừng nào!" Trong giọng thể hiện rõ tiếc nuối.
>
> Khoé miệng Trương Minh Hiên run lên vài cái, mấy cái tên huynh đặt cũng chẳng ra làm sao cả.
>
> Chợt Ngưu Ma Vương nhướng mày nói đầy mờ ám: "Nhớ phải dẫn cả đệ muội đến đấy!"
>
> Giao Ma Vương tò mò hỏi thăm: "Thần Quân có đạo lữ? Là vị tiên tử nào có phúc khí như vậy?"
>
> Ngưu Ma Vương cười đầy chế nhạo: "Sư đệ kim ốc tàng kiều trên đảo Huyền Không đấy..."
>
> Trương Minh Hiên nghe vậy chỉ bình tĩnh nói: "Các ngươi không sợ chết thì cứ tiếp tục nói."
>
> Hai mắt Ngưu Ma Vương chợt lóe lên, khoé miệng run rẩy vài cái, hít sâu một hơi xì gà, mới nói tiếp: "Không sao, lúc nãy chỉ là nói mớ thôi!"
>
> Trương Minh Hiên khinh bỉ nhìn Ngưu Ma Vương, đồ trâu nhát gan, rồi hỏi: "Hồng Hài Nhi đâu?"
>
> Ngưu Ma Vương trả lời: "Đi dạo phố với mẫu thân nó rồi."
>
> Vậy tạm thời quên đi, Trương Minh Hiên nói tiếp: "Vậy ta đi trước nhé, các vị cứ chơi vui vẻ."
>
> "Thần Quân đi thong thả!"
>
> "Thần Quân đi thong thả!"
>
> "Hẹn gặp Thần Quân vào tối nay!"
>
> Ngưu Ma Vương, Giao Ma Vương, Bằng Ma Vương, Sư Đà Vương vội đứng dậy tiễn, Trương Minh Hiên khoát tay áo xoay người đi ra ngoài.
>
> Ban đêm buông xuống, sau khi ăn bữa tối xong, cả đám người Trương Minh Hiên kéo nhau vào quán karaoke Tiểu Hoả Ngưu, cả đám ngồi trên ghế sa lông, trên bàn lưu ly đặt đầy các loại rượu và hoa quả, tiếng nhạc ầm ầm vang lên bên tai, Ngưu Ma Vương đứng ở đằng trước lớn tiếng gào hát một bài hát Đàn anh truyện nổi tiếng mấy trăm năm, tiếng là đã bị hắn phá thành tiếng gọi của yêu ma.
>
> Lý Thanh Nhã ôm Nha Nha ngồi chung với Tề Linh Vân, công chúa Thiết Phiến, mấy nữ tử nhỏ giọng cười đùa nói chuyện với nhau.
>
> Giao Ma Vương, Bằng Ma Vương thì ngồi bên chỗ chọn bài hát, bàn bạc xem ai sẽ hát bài gì.
>
> Bên kia, Hồng Hài Nhi lộ ra vẻ mặt sống không còn gì tiếc tựa vào tay vịn sô pha, tuyệt vòng nhìn Ngưu Ma Vương đang gào thét, sao còn chưa đi nữa? Các người tính ở đây tới lúc nào lận!
>
> Trương Minh Hiên ngồi bên cạnh Hồng Hài Nhi, cười hỏi thăm: "Quán bar với quán karaoke làm ăn được không?"
>
> Hồng Hài Nhi bất đắc dĩ nói: "Còn được! Vốn thì buôn bán lời lắm, nhưng sau khi trên phố phường mọc ra thêm vài quán bar với quán karaoke thì buôn bán chẳng đâu vào đâu hết."
>
> Trương Minh Hiên kinh ngạc nói: "Sao chép nhanh tới vậy luôn à? Còn xưởng thuốc thì sao?"
>
> Nhắc tới chuyện này Hồng Hài Nhi càng thêm đau lòng: "Đừng nói nữa, chuyện làm thuốc lá không hề khó khăn gì với đám yêu quái đó, không ít môn phái yêu vương đã bắt đầu tự chế thuốc lá đem bán ra thị trường."
>
> Trương Minh Hiên chảy cả mồ hôi lạnh, dám sao chép trắng trợn vậy luôn! Thế giới Hồng Hoang này quả thật quá đáng sợ.
>
> Hồng Hài Nhi cắn răng nói: "Càng quá đáng lạ họ sao chép luôn cả cách ăn mặc của con!" Nghĩ tới phong cách thời trang mặc áo da và đeo vòng vàng đầy độc đáo của mình bị sao chép tới đầy đường, Hồng Hài Nhi lại tức run cả người.
>
> Trương Minh Hiên vỗ vai Hồng Hài Nhi an ủi nói: "Nhìn thoáng chút đi, dù gì cũng không ảnh hưởng bao nhiêu."
>
> Hồng Hài Nhi hừ hai tiếng đắc ý nói: "Con còn nhìn không ra gì nữa chứ, bản đại vương là người kiếm tiền lớn đó." Chờ phim của ta đang lên trên mạng, mỗi ngày kiếm được vài tỷ thì vui rồi đây.
>
> Cả đám người ở trong quán karaoke chơi tới nửa đêm, Lý Thanh Nhã cũng bước lên hát hai bài, tiếng hát uyển chuyển vần điệu êm ái vang lên bên tai, cực kì tuyệt diệu, vì thế được mọi người vỗ tay ầm ầm.
>
> Sáng sớm khi mặt trời vừa ló dạng đằng đông, mấy con chim tước đậu trên cành cây ở hậu viện thư điếm nhảy nhót, phát ra nhug74 tiếng hót thanh thuý.
>
> Trong phòng, Trương Minh Hiên nằm sấp như cóc trên giường, nhắm mắt ngáy o o, nước miếng chảy dài trên gối, ánh nắng xuyên qua cửa sổ chiếu vào bên trong, vừa vặn rọi xuống cái mông của Trương Minh Hiên.
>
> Bỗng nhiên vang lên tiếng đập cửa dồn dập, Trương Minh Hiên nhíu mày, mơ mơ màng màng hỏi: "Ai thế?"
>
> Giọng Lý Thanh Tuyền từ bên ngoài truyền vào: "Trương Minh Hiên mau dậy đi!"
>
> Trương Minh Hiên mơ mơ màng màng trả lời: "Không đói bụng, không ăn điểm tâm, để ta ngủ tiếp đi... chút nữa thôi. . ."
>
> Một tiếng thét chói lại vang lên bên tai Trương Minh Hiên: "Mau~ dậy~ đi~ "
>
> Hai mắt Trương Minh Hiên trợn tròn, trong mắt đầy mê mang, xảy ra chuyện gì vậy? Đầu óc ong ong hết cả lên.
>
> Trương Minh Hiên xoay người ngồi dậy, mặc quần áo vào, ngáp dài mở cửa, nhìn cô nàng đầy bạo lực đứng bên ngoài, tức tối nói: "Không thể để ta ngủ một giấc yên lành được à! Hôm qua ngủ trễ thế nào tỷ có biết không thế."
>
> Lý Thanh Tuyền ngẩng đầu nhìn Trương Minh Hiên, hừ hừ hai tiếng nói: "Cảnh Đức về rồi, tỷ gọi ngươi ra gặp kìa." Nói xong nàng quay đầu chạy biến ra ngoài.
>
> Trương Minh Hiên gãi gãi đầu, cười nói: "Cảnh Đức tiên sinh rốt cục cũng về rồi à."
>
> Hắn xoay người đi ra ngoài đại điện, nếu chiêu đãi khách nhân, vậy chắc chắn là ở bên đó rồi.
>
> Trương Minh Hiên đi vào đại điện, quả nhiên thấy Lý Thanh Nhã ngồi ở chủ vị, Cảnh Đức tiên sinh và Hoàng Hậu ngồi ở phía dưới, ba người đang nói nói cười cười.
>
> Trương Minh Hiên vào đi, cười ha hả chào hỏi: "Hoan nghênh Cảnh Đức tiên sinh trở về."
>
> Cảnh Đức vội vàng đứng lên, chắp tay khom người một cái thật sau, nói: "Cảnh Đức xin chào Thần Quân, xin được cảm ơn đại ân đại đức của Thần Quân với Nho Gia."
>
> Trương Minh Hiên ngại ngùng nói: "Không cần phải cảm ơn nhiều vậy đâu, chỉ cần các ngươi không trách ta là được rồi."
>
> Cảnh Đức vội vàng nói: "Thần Quân có ơn dẫn đường truyền đạo cho Nho Gia chúng ta, sao chúng ta có thể trách tội Thần Quân cho được?"
>
> Lý Thanh Nhã cười nói chen vào: "Được rồi, hai người đừng khách sáo qua lại nữa. Minh Hiên, mau ngồi xuống đi!"
>
> Trương Minh Hiên gật đầu, bật cười tìm ghế ngồi xuống.
>
>
>
>