TRANG 343# 2
> Chương 685: Tấn Dương giả bệnh
>
>
>
>
>
>
> Lý Thanh Nhã cười nói: "Cảnh Đức tiên sinh trở về là một chuyện tốt với núi Thiên Môn chúng ta, trưa hôm nay để ta mời khách, xe như chào đón Cảnh Đức tiên sinh trở về."
>
> Cảnh Đức vội vàng đứng lên, chấp tay nói: "Không dám! Không dám làm phiền Lý đại tiểu thư. Trong học viện còn rất nhiều việc phải làm, ta còn phải dọn dẹp sắp xếp lại mọi thứ để trùng kiến lại học viện, chuyện mời khách này để sau hãy nói!"
>
> Hoàng Hậu cũng cười nói: "Hiếm khi Cảnh Đức tiên sinh chuyên nghiệp thế này."
>
> Trương Minh Hiên tự hỏi một lát, mới ngẩng đầu nói: "Cảnh Đức tiên sinh, đệ tử nhập học mùa này, ta định sẽ nhận thêm, có thể sẽ có tiểu yêu gia nhập nữa."
>
> Hai mắt Cảnh Đức sáng rỡ lên, cười nói: "Vậy thì quá tốt rồi, vậy càng phụ hợp giáo lý giáo hoá thiên hạ của Nho gia chúng ta."
>
> Trương Minh Hiên cười nói: "Ngươi không phản đối là tốt rồi, ta chỉ sợ ngươi kì thị yêu tộc, không muốn nhận học sinh yêu tộc."
>
> Cảnh Đức bật cười nói: "Sao lại nói như thế! Nho gia giáo hoá thiên hạ, yêu tộc đương nhiên cũng nằm trong số đó."
>
> Vài người nói nói cười cười một lúc, Cảnh Đức tiên sinh mới cáo từ rời khỏi đảo Huyền Không, đi về phía học viện.
>
> Trương Minh Hiên, Lý Thanh Nhã, Hoàng Hậu lúc này mới bước ra khỏi đại điện, bên ngoài thư điếm chợt có một bóng trắng chạy tuốt vào, nhảy vài cái rồi dừng lại trước mặt ba người họ.
>
> Yêu thỏ màu trắng cuống quít la lên: "Cô cô không hay rồi, Tấn Dương bị bệnh rồi."
>
> Trương Minh Hiên kinh ngạc hỏi lại: "Bị bệnh?"
>
> Hoàng Hậu nghe vậy hỏi lại: "Hiện giờ Tấn Dương cũng là tu sĩ, sao lại sinh bệnh? Có phải bị thương rồi không?"
>
> Lý Thanh Nhã nhăn mày tự hỏi: "Chúng ta qua đó xem thử đi." Nói rồi nàng dẫn đầu bước đi.
>
> Trương Minh Hiên, Hoàng Hậu, Tiểu Tuyết lo lắng đi theo sau.
>
> Vừa đi Lý Thanh Nhã vừa dò hỏi: "Tấn Dương đang ở đâu? Có tiếp xúc với ai lạ mặt không?"
>
> Tiểu Tuyết chạy theo bên cạnh trả lời: "Đang ở trong phòng ạ, hôm nay cũng không có ra khỏi đảo Huyền Không."
>
> Sắc mặt Lý Thanh Nhã trầm hẳn xuống, đoàn người dọc theo con đường nhỏ trong hoa viên, xuyên qua mấy cung điện, đi tới trước một khoản sân nhỏ, xuyên qua vườn hoa cỏ um tùm, họ đi tới trước một căn phòng.
>
> Tiểu Tuyết mở phòng đi vào đầu tiên, ba người Lý Thanh Nhã, Hoàng Hậu, Trương Minh Hiên lần lượt đi vào, vừa vào phỏng họ đã nhìn thấy Tấn Dương nằm trên giường, mặt ửng đỏ.
>
> Hoàng Hậu chạy đến bên cạnh Tấn Dương, lo lắng hỏi thăm: "Hủy nhi, con làm sao vậy? Thấy không khoẻ ở đâu?"
>
> Hai mắt Tấn Dương nhìn sang chỗ khác, lắp bắp nói: "Con… con thấy đau đầu."
>
> Lý Thanh Nhã nhìn thấy Tấn Dương thế này, trong lòng cũng yên tâm hơn, mặt lộ ra nụ cười.
>
> Trương Minh Hiên vuốt cằm, quan sát Tấn Dương một lúc, mới tự nhủ thầm: "Tình huống này sao mà quen thế nhỉ? Có cảm giác như mình từng trải qua rồi ấy?"
>
> Hoàng Hậu vuốt trán Tấn Dương rồi quay đầu nhìn Lý Thanh Nhã, lo lắng hỏi: "Thanh Nhã tỷ, tỷ xem Tấn Dương bị làm sao vậy? Có phải bị trúng nguyền rủa gì rồi không?"
>
> Lý Thanh Nhã bước lên trước, vươn tay bắn một cái lên trán Tấn Dương, cười nói: "Con bé này! Làm gì có bệnh cơ chứ."
>
> Tấn Dương nghe vậy, lập tức rút đầu vào chăn.
>
> Hoàng Hậu sửng sốt, lập tức mặt đen thui, lạnh giọng nói: "Tấn Dương, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"
>
> Tấn Dương lắp bắp xin lỗi: "Mẫu. . . Mẫu hậu, con xin lỗi."
>
> Hoàng Hậu vươn định tát Tấn Dương một cái, Trương Minh Hiên vội vàng cản lại, nói: "Tấn Dương còn nhỏ, đệ đoán con bé không cố ý đâu, để đệ hỏi xem nó gặp chuyện gì đã."
>
> Tấn Dương hoảng sợ nhìn về phía Hoàng Hậu mặt đang đen kịt, mắt ngấn lệ.
>
> Trương Minh Hiên kéo tay Tấn Dương, nói: "Nào, con theo hoàng thúc ra ngoài này nhé."
>
> Tấn Dương xoay người xuống giường, đi theo Trương Minh Hiên ra ngoài, động tác rất nhanh nhẹn, không giống đang bị bệnh chút nào.
>
> Hoàng Hậu đứng trong phòng thở phì phì, tức tối nói: "Thật là làm muội tức chết mà, mới mấy tuổi mà đã biết nói dối rồi."
>
> Lý Thanh Nhã cười giảng hoà: "Không sao đâu, sau lần này con bé sẽ biết mình sai ở đâu ấy mà, con trẻ đều trưởng thành từ sai lầm mà."
>
> Ngoài vườn, cạnh hồ nước, Trương Minh Hiên kéo tay Tấn Dương đi dạo ven bờ, Tấn Dương thì cúi đầu nhỏ giọng nức nở.
>
> Trương Minh Hiên an ủi con bé: "Đừng khóc, mẫu hậu con chỉ đang tức giận nên mới dữ với con vậy thôi."
>
> Tấn Dương vừa nức nở khóc vừa cúi đầu thì thầm: "Con… biết sai rồi?"
>
> "Con sai chỗ nào?"
>
> "Con. . . con không nên nói dối gạt mọi người ạ."
>
> Nét mặt Trương Minh Hiên dịu hẳn đi, khẽ hỏi lại: "Sao con lại nghĩ tới chuyện giả bệnh vậy?"
>
> Gương mặt nhỏ nhắn của Tấn Dương đỏ bừng, lí nhí nói: "Cảnh Đức tiên sinh trở về rồi, Hồng Hài Nhi ca ca nói bị bệnh thì không cần phải đi học."
>
> Hồng Hài Nhi? Trương Minh Hiên thầm nghiến răng, bản thân học không giỏi thì thôi đi, còn kéo Tấn Dương học hư theo nữa chứ.
>
> Trương Minh Hiên chớp mắt, cười nói: "Là vậy à? Trước kia thúc cũng hay làm thế lắm."
>
> "Hoàng thúc cũng từng làm vậy ạ?" Tấn Dương ngẩng đầu nhìn Trương Minh Hiên, mặt đầy nước mắt.
>
> Trương Minh Hiên vô cùng đắc ý nói: "Đúng vậy! Thúc giỏi hơn con nhiều lắm, vì thúc chưa bịu phát hiện bao giờ."
>
> Tấn Dương nghiêm mặt nói: "Giờ con đã biết, giả bệnh là không đúng, hoàng thúc cũng phải sửa lại."
>
> Trương Minh Hiên xoa đầu Tấn Dương, nói: "Ừ, hoàng thúc sẽ sửa."
>
> Lúc này Tấn Dương mới vừa lòng gật đầu.
>
> Trương Minh Hiên chớp mắt, hỏi tiếp: "Tấn Dương không muốn đi học à?"
>
> Tấn Dương rối rắm một lát, mới nói: "Không phải ạ! Trường học rất vui, nhưng tới trường rồi thì không được gặp mẫu hậu, hoàng thúc, và cả hoàng cô nữa."
>
> Trương Minh Hiên nghe vậy, cười nói: "Nhưng vẫn còn thứ bảy và chủ nhật mà?"
>
> Tấn Dương khó chịu nói tiếp: "Năm ngày không được gặp mọi người con nhớ mọi người lắm!"
>
> Trương Minh Hiên răn dạy đầy thấm thía: "Con lớn rồi, phải học cách độc lập, đi ra ngoài, đến trường con sẽ quen biết được nhiều bằng hữu hơn."
>
> Tấn Dương không hiểu hỏi lại: "Nhưng mà trong trường cũng chỉ có Tiểu Thỏ Tử và Tiểu Tuyết thôi mà! Ở nhà con cũng có thể đi tìm họ chơi đó thôi."
>
> Trương Minh Hiên cười nói: "Học kỳ này sẽ có nhiều tiểu bằng hữu hơn, giờ con sẽ là sư tỷ, đừng ức hiếp họ nhé!"
>
> Hai mắt Tấn Dương sáng rỡ hỏi lại: "Con sẽ là sư tỷ ạ?"
>
> Trương Minh Hiên gật đầu cười nói: "Đúng vậy!"
>
> Tấn Dương vui vẻ reo lên: "Vậy thì tốt quá, con muốn đi học."
>
> Trong một góc đằng xa, Hoàng Hậu và Lý Thanh Nhã đứng chung một chỗ, tai nghe những lời Trương Minh Hiên nói với Tấn Dương theo gió truyền lại.
>
> Lý Thanh Nhã cười nói: "Muội xem! Vậy cũng rất tốt."
>
> Sắc mặt Hoàng Hậu dịu đi, nói: "Minh Hiên là một người rất dịu dàng!"
>
> Lý Thanh Nhã gật đầu, nhìn chăm chú vào bàn tay đang nắm chặt tay Tấn Dương của Trương Minh Hiên.
>
> Trương Minh Hiên khuyên Tấn Dương xong thì đuổi con bé đi tìm Tiểu Tuyết chơi, còn mình thì nằm dài trên ghế chợp mắt, sáng nay hắn ngủ chưa đủ đã bị Lý Thanh Tuyền đánh thức, giờ đương nhiên phải ngủ bù rồi.
>
> Nhưng mà vừa nhắm mắt ngủ được một lúc, đã có tiếng bước chân từ đằng xa truyền tới, dừng lại ngay bên cạnh Trương Minh Hiên.
>
> Giọng ồm ồm của Hắc Hùng quái vang lên: "Thiếu gia, Thái Bạch Kim Tinh cầu kiến."
>
> Trương Minh Hiên híp mắt ngồi dậy, buồn bực tự nhủ: "Thái Bạch Kim Tinh, hắn tới tìm ta làm gì? Chẳng lẽ tới thỉnh an à?"
>
> Trương Minh Hiên ngồi dậy: "Dẫn hắn vào đi."
>
> Hắc Hùng quái ôm quyền nói: "Vâng!" Nói rồi xoay người đi ra ngoài.
>
> Trương Minh Hiên đứng dậy đi bước vào trong một chòi nghỉ mát, hắn ngồi xuống một cái ghế đá trong chòi, vung tay lên, một bộ ấm trà và chén trà nghi ngút khói xuất hiện trên bàn, hiển nhiên bên trong đã có sẵn trà nóng, hắn cầm ấm trà rót vào trong chén.
>
> Chỉ lát sau, Thái Bạch Kim Tinh mặt mày tươi cười đi theo Hắc Hùng quái vào trong, vừa vào đã hành lễ ngay với Trương Minh Hiên, nói: "Thái Bạch ra mắt Thần Quân."
>
> Trên mặt hắn là nụ cười hiền lành, hành lễ rất khiêm tốt, không hề mang theo vẻ ngạo khí của thần tiên, trong rất thân thiết, làm người ta không sinh nổi chút ác cảm nào.
>
>
>
>