Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 686: Mục 687

TRANG 344# 1

> Chương 686: Không có tiêu đề

>

>

>

>

>

>

> Trương Minh Hiên đứng lên cười tủm tỉm nói: “Thái Bạch Kim Tinh không cần đa lễ, chúng ta là bằng hữu quen biết lâu, mời ngồi.”

>

> Hắc Hùng Quái chắp tay nói: "Thuộc hạ cáo từ!"

>

> Trương Minh Hiên gật đầu, Hắc Hùng Quái lùi ra ngoài.

>

> Thái Bạch Kim Tinh mỉm cười đi vào đình nghỉ mát, nhìn quanh bốn phía rồi cảm thán: “Ở đảo tiên mà biết hết thiên hạ, phẩm trà thơm mà cười tiên thần. Thần quân nhàn nhã ở trên đảo, phẩm trà ngắm cảnh, cười xem thiên hạ biến đổi mưa gió, thật là tâm cảnh tốt, tu vi tốt.”

>

> Khóe môi Trương Minh Hiên co giật, một đống lời ca ngợi này thật sự đang miêu tả về ta ư? Nghe bùi tai ghê.

>

> Trương Minh Hiên gật đầu, ra vẻ cao thâm nói: "Mời ngồi."

>

> Thái Bạch Kim Tinh mỉm cười khom người nói: "Đa tạ thần quân!"

>

> Thái Bạch Kim Tinh ngồi xuống ghế, cầm tách trà đặt trước mặt lên nhấp một ngụm, khen: “Trà ngon!”

>

> Vậy sao?

>

> Trương Minh Hiên cười nói: “Là trà dại Thanh Nhã tỷ hái trên núi xuống, tự tay làm ra.”

>

> Thái Bạch Kim Tinh vuốt râu mỉm cười nói: “Hèn gì, trà này vốn tầm thường nhưng qua tay của Thanh Nhã tiểu thư cho nó có linh vận đặc biệt, là trà ngon hiếm có trong tam giới.”

>

> Trương Minh Hiên bưng tách trà lên nhấp một ngụm, cũng thường thôi, không lẽ vì linh vận ẩn hơi sâu?

>

> Trương Minh Hiên quyết định không hỏi dồn về trà nữa, hắn hỏi thẳng: “Hôm nay Thái Bạch Kim Tinh đến có chuyện gì quan trọng?"

>

> Thái Bạch Kim Tinh mỉm cười nói: “Ngọc Đế rất vừa lòng câu chuyện trong Tình Điên Đại Thánh nên đặc biệt mệnh tiểu thần đến tặng ít quà cho thần quân.”

>

> Trương Minh Hiên cười nói: “Ngọc Đế làm vậy là quá xa lạ, ngàn vạn đệ tử của Tiệt giáo ta nhậm chức ở Thiên Đình, Tiệt giáo và Thiên Đình đã sớm tuy hai mà một, giúp Ngọc Đế chẳng khác nào giúp bản thân ta. Mà không biết là quà gì?”

>

> Khóe môi Thái Bạch Kim Tinh co giật, câu cuối lật mặt thật đột ngột, thần quân đúng là khác với mọi người.

>

> Thái Bạch Kim Tinh nói: “Ba ngàn đào tiên, ngàn cân quỳnh tương ngọc dịch, gan rồng tủy phượng.”

>

> Tay Trương Minh Hiên run nhẹ, kinh ngạc hỏi lại: “Ba ngàn đào tiên? Ta không nghe lầm chứ?”

>

> Trương Minh Hiên không ham quỳnh tương ngọc dịch, gan rồng tủy phượng, dù sao hắn đã ăn ngán thịt rồng ở Áp Long sơn, cách vài tháng lại mọc một đám, giống rau hẹ cắt rồi sẽ mọc lại rất mau.

>

> Thái Bạch Kim Tinh mỉm cười nói: “Chủ yếu vì thần quân trút giận cho bệ hạ. Năm xưa vì trả lại nhân quả Phong Thần cho Phật giáo nên khiến Tôn Ngộ Không đại náo thiên cung, làm bệ hạ rất khó chịu.”

>

> Trương Minh Hiên nhe răng cười hỏi: "Không biết đào tiên này được mấy ngàn năm?”

>

> Thái Bạch Kim Tinh trả lời: "Một ngàn đào tiên ba vằn ba ngàn năm, một ngàn đào tiên sáu vằn sáu ngàn năm, một ngàn đào tiên chín vằn chín ngàn năm.”

>

> Trương Minh Hiên hút không khí, cứ tưởng đa số toàn là đào tiên ba vằn, được vài trái sáu vằn đã là may mắn, không ngờ có cả chín vằn, Ngọc Đế rộng rãi vậy sao?

>

> Trương Minh Hiên thầm quyết định phải kết bạn với người như vậy.

>

> Thái Bạch Kim Tinh vươn tay ra, một túi Động Thiên màu tím vàng hiện ra trong tay, lão đưa cho Trương Minh Hiên: “Mời thần quân kiểm tra.”

>

> Trương Minh Hiên tùy tay nhận túi Động Thiên, mỉm cười nói: “Không cần kiểm tra, ta tin Thái Bạch Kim Tinh.”

>

> Thái Bạch Kim Tinh híp mắt mỉm cười: "Đa tạ thần quân tin tưởng.”

>

> Thái Bạch Kim Tinh đứng lên nói: “Đã hoàn thành nhiệm vụ, tiểu thần nên trở về báo cáo lại.”

>

> Trương Minh Hiên đứng dậy cười mời: “Khoan đi, hiếm khi Thái Bạch Kim Tinh đến một lần, ăn cơm trưa rồi hẵng về.”

>

> Thái Bạch Kim Tinh khẽ cười: “Đa tạ ý tốt của thần quân nhưng Kim Tinh còn mang thần chức, không tiện ở lâu.”

>

> Trương Minh Hiên tiễn Thái Bạch Kim Tinh ra đảo Huyền Không, hưng phấn siết chặt nắm tay: “Giàu rồi!”

>

> Trương Minh Hiên chạy nhanh vào sân nhỏ thư điếm, hào hứng hét to: “Thanh Nhã tỷ! Thanh Nhã tỷ!!!”

>

> Lý Thanh Nhã đang đọc sách dưới tán cây ngước lên thấy Trương Minh Hiên như cơn gió thổi vào.

>

> Lý Thanh Tuyền ngồi bên cạnh cầm cuốn sách giả vờ đang đọc hừ mũi nói: "Nhỏ giọng chút, đừng quấy rầy ta xem sách.”

>

> Trương Minh Hiên xòe tay đưa ra trái đào tiên to, hưng phấn nói: “Thanh Nhã tỷ nhìn xem đây là cái gì?"

>

> Lý Thanh Nhã kinh ngạc hỏi: “Đào tiên chín vằn? Ngươi lấy ở đâu ra?”

>

> Lý Thanh Tuyền nhìn Trương Minh Hiên từ trên xuống dưới: “Chắc không phải ngươi chạy đi Thiên Đình trộm đào tiên chứ?”

>

> Trương Minh Hiên đắc ý cười nói: “Ta muốn ăn cái gì không cần trộm, đây là Ngọc Đế đặc biệt đưa tặng cho ta.”

>

> Trương Minh Hiên đưa đào cho Lý Thanh Nhã: “Thanh Nhã tỷ ăn thử.”

>

> Lý Thanh Nhã nhận đào, giao lại cho Lý Thanh Tuyền: “Đi cắt đào.”

>

> Trương Minh Hiên xua tay cười nói: “Không cần cắt ra, mỗi người đều có phần.”

>

> Lý Thanh Tuyền buông thư xuống, cầm đào chạy vào nhà bếp.

>

> Lý Thanh Nhã cười giải thích: "Đào tiên không phải vật tục, đào tiên chín ẩn chứa linh khí càng lớn, ăn nhiều vô ích, một trái đủ cho ba chúng ta chia nhau ăn.”

>

> Trương Minh Hiên kinh ngạc hỏi: “Không thể nào, chẳng lẽ Thanh Nhã tỷ là Chuẩn Thánh cũng khó tiêu hóa nó?”

>

> Lý Thanh Nhã cười nói: “Ta tiêu hóa được nhưng nó không giúp ích gì cho ta, ăn nhiều chỉ lãng phí, nếm thử mùi vị là được. Thanh Tuyền ăn một miếng nhỏ đã đủ, còn lại đều cho ngươi.”

>

> Trương Minh Hiên cảm thán nói: “Thanh Nhã tỷ thật hiền lành, biết nội trợ xoay sở trong nhà.”

>

> Lý Thanh Nhã cười liếc xéo hắn.

>

> Trong lúc Trương Minh Hiên, Lý Thanh Nhã, Lý Thanh Tuyền chia nhau ăn đào tiên thì chiến đấu trong hỗn độn đã hạ màn. Các tiên thần đỉnh cao hồng hoang đứng trong hỗn độn cảnh giác nhìn nhau, mặc cho hỗn độn dâng trào xô đẩy cũng không làm gì họ được. Nhưng đám người rất chật vật, quần áo xốc xếch, búi tóc rời rạc.

>

> Như Lai thảm nhất, mặt mũi bầm dập, xanh tím. Ai kêu trong đám người này chỉ có Như Lai và Vô Đương Thánh Mẫu là nội tình ít nhất, thực lực hơi yếu. Nhưng Vô Đương Thánh Mẫu là nữ, đám cường giả nổi tiếng lâu năm ngại nặng tay, tránh cho bị ấn tượng ức hiếp nữ, lúc này không đấu sống chết nên cần tránh tai tiếng, vì vậy Như Lai bị hại nặng.

>

> Ngọc Đế mặc đồ trang trọng, tay cầm kiếm Hạo Thiên: “Cứ giành qua giành lại như vậy không phải là cách, mọi người đến vì Phiên Thiên Ấn, hay là chúng ta hợp tác với nhau?”

>

> Ánh mắt mọi người cùng nhìn Phiên Thiên Ấn chìm nổi trong hỗn độn, không ai có năng lực lấy nó khi bị đám người vây công.

>

> Huyền Đô đại pháp sư cười nói: “Vậy cũng tốt, bần đạo chỉ quan tâm tin tức bên trong, để trở về có thể báo một tiếng.”

>

> Trấn Nguyên Tử nhìn Côn Bằng chằm chằm, nói: "Lão đạo không có ý kiến."

>

> Sương máu cuồn cuộn quanh người Minh Hà, lão lạnh nhạt nói: “Có thể.”

>

> Vô Đương Thánh Mẫu cười nói: “Đúng rồi, người ta chỉ muốn xem trong Phiên Thiên Ấn có cái gì chứ không hứng thú với Phiên Thiên Ấn.”

>

> Giọng Côn Bằng khàn khàn vang lên: “Nếu mục đích của mọi người giống nhau vậy thì mở đi.”

>

> Như Lai thở hắt ra, chỉ đành gật đầu đồng ý, khóc thầm trong lòng. Hy vọng đừng bị phá hủy quá nghiêm trọng, dù sao là y cướp từ tay Xiển giáo.

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!