TRANG 344# 2
> Chương 687: Phiên Thiên Ấn bị hủy
>
>
>
>
>
>
> Ngọc Đế mở miệng nói: “Phiên Thiên Ấn được Thánh Nhân luyện chế, nó có cấm chế của Thánh Nhân, có ai trong các ngươi có cách giải mở không?
>
> Mấy người hai mặt nhìn nhau, đều im lặng.
>
> Như Lai bi thương hét to: “Tất cả các ngươi không ai giải cấm chế được thì giành với bần tăng làm gì?”
>
> Đám người Huyền Đô đại pháp sư trợn trắng mắt, ai bảo chúng ta không có cách? Chẳng qua không muốn hoàn toàn đắc tội Nguyên Thủy Thánh Nhân.
>
> Trấn Nguyên Tử nhìn bốn phía, cười nói: “Thôi, nếu các vị đạo hữu đều không muốn ra tay vậy thì hãy để bần đạo làm, nhưng chỗ này không thích hợp hành động.”
>
> Ngọc Đế nói: “Chuyện nhỏ.”
>
> Kiếm Hạo Thiên vạch một cái, hỗn độn tách ra hình thành một không gian riêng, thanh khí bay lên làm trời, trọc khí chìm xuống làm đất, một kiếm mở ra một tiểu thế giới. Nhưng quanh tiểu thế giới dao động kịch liệt, trông rất không ổn định.
>
> Ngọc Đế quát lớn: “Tháp Hạo Thiên trấn!”
>
> Tháp Hạo Thiên bay ra từ đỉnh đầu Ngọc Đế rơi vào tiểu thế giới, vô số thần quang màu tím vàng chiếu sáng, không gian bỗng chốc ổn định lại.
>
> Ngọc Đế nói: “Mời đi.”
>
> Một đám người lần lượt đi vào, bên trong có núi sông nhưng một mảnh hoang dã trống vắng.
>
> Mấy người đáp xuống một đỉnh núi chót vót.
>
> Trấn Nguyên Tử cười nói: “Bần đạo ra tay khiến Phiên Thiên Ấn quay ngược về ban đầu, giải quyết chuyện sau đó thì không liên quan đến lão đạo.”
>
> Ngọc Đế gật đầu nói: “Vốn nên như vậy.”
>
> Huyền Đô đại pháp sư mỉm cười nói: “Có lý.”
>
> Minh Hà giáo chủ hờ hững gật đầu nói: “Được.”
>
> Mấy người khác đều gật đầu biểu thị đồng ý.
>
> Trấn Nguyên Tử vung tay áo, một cái đỉnh to bay ra từ ống tay áo, rầm một tiếng tọa trấn hư không.
>
> Ngọc Đế kinh ngạc kêu lên: “Đỉnh Càn Khôn!”
>
> Huyền Đô đại pháp sư ngạc nhiên nhìn Trấn Nguyên Tử, lão là đại biểu của Nữ Oa?
>
> Côn Bằng âm u khi thấy đỉnh Càn Khôn thì mắt dao động mạnh. Những người có mặt ở đây đều rõ ràng chủ nhân của đỉnh Càn Khôn là ai, vấn đề là y có thù sâu với Trấn Nguyên Tử, nếu Trấn Nguyên Tử được Nữ Oa nương nương giúp đỡ thì y sẽ nguy hiểm, phải nhanh chóng có quyết định.
>
> Vô Đương Thánh Mẫu cười nói: “Đỉnh Càn Khôn có năng lực quay ngược về ban đầu, cũng thích hợp."
>
> Trấn Nguyên Tử phất tay, Phiên Thiên Ấn bay vào điện Càn Khôn ngay trước mặt bao người. Thân đỉnh rung mạnh phát ra luồng sáng sương mù, tôn quý to lớn, những trùm đỉnh cao tam giới cảm thấy mình thật nhỏ bé trước lực lượng kia.
>
> Như Lai nhìn luồng sáng quen thuộc, bản năng liên tưởng đến Trương Minh Hiên đại náo Linh sơn, ánh sáng giống y như đúc.
>
> Như Lai gằn từng chữ: “Lực – lượng – tạo – hóa!”
>
> Trấn Nguyên Tử cười tủm tỉm nói: “Đúng rồi, bên trong chứa thần lực tạo hóa của Nữ Oa nương nương, chỉ bằng vào chúng ta vận dụng đỉnh Càn Khôn luyện hóa Phiên Thiên Ấn thì không biết mất bao lâu.”
>
> Như Lai hỏi nhỏ: “Làm vậy hình như phạm quy?”
>
> Trấn Nguyên Tử cười tủm tỉm liếc qua Như Lai: “Ai thèm quan tâm, Đạo Tổ sẽ không so đo chút chuyện nhỏ đó.”
>
> Huyền Đô đại pháp sư cười xen lời: “Ví dụ như Trương Minh Hiên giả gái!”
>
> Vô Đương Thánh Mẫu hầm hừ bất mãn nói: “Lôi tiểu sư đệ của ta ra làm chi? Coi chừng hắn tìm Nhân giáo của ngươi tính sổ.”
>
> Khóe mắt Huyền Đô đại pháp sư co giật vì lo âu, vội nói: “Lão đạo lỡ lời, xin thánh mẫu nói đỡ giùm.”
>
> Vô Đương Thánh Mẫu cười nói: “Vậy mới phải."
>
> Địa Tiên giới, trong một hang núi đơn sơ.
>
> Quảng Thành Tử đã mọc ra cánh tay đang ngồi xếp bằng, bỗng mặt trắng bệch hộc máu, sắc mặt khó xem nói: “Phiên Thiên Ấn bị hủy!”
>
> “A!!!”
>
> Quảng Thành Tử căm hờn ngửa đầu gầm rống, sợi tóc rối, chật vật không chịu nổi, chẳng còn phong thái của đại sư huynh Xiển giáo.
>
> Trong hỗn độn, tiểu thế giới vô danh.
>
> Mắt Ngao Bích Đồng sáng rực nói: “Thành công!”
>
> Mọi người nhìn đỉnh Càn Khôn chằm chằm, cảnh giác lẫn nhau.
>
> Ngọc Đế hơi nhíu mày nói: "Chúng ta đã bàn với nhau rồi, các người làm vậy là sao?"
>
> Như Lai chắp hai tay nói: "A di đà phật, mọi người tụ tập ở đây vì nghe tin ở dị thế giới, chúng ta có thể chia sẻ tin tức này. Chúng ta hợp sức khiến nguyên thần tra xét từng tấc một cũng có thể nhanh chóng tìm ra tin tức, nên chút nữa mọi người hãy có chừng mực, đừng phá hoại Bất Chu sơn quá mức, tránh cho cuối cùng khó ăn nói.”
>
> Như Lai vội vàng nói xong lời mình muốn nói, nhưng xem ra bọn họ đều không quan tâm.
>
> Côn Bằng mặc áo đen cảnh giác nhìn bốn phía, giọng khàn khàn nói: “Bổn tọa không quá tin tưởng các ngươi, sau lưng các ngươi hoặc là có sư tôn Thánh Nhân hoặc Thánh Nhân nào đó giúp đỡ, bổn tọa thì không có gì.”
>
> Huyền Đô đại pháp sư cười nói: “Ngươi đã biết điều này thì càng nên bảo đảm hòa bình chia sẻ, vì thế lực đằng sau ngươi là yếu nhất.
>
> Côn Bằng chớp chớp mắt, không nói gì.
>
> Ngọc Đế mặc đồ hoa quý đứng trên đỉnh núi lạnh lùng nói: “Đã kết hiệp nghị hòa bình chia sẻ thì phải làm theo, nếu ai dám giở thủ đoạn sẽ bị những người khác cùng tru!”
>
> Ngọc Đế nhìn Côn Bằng chằm chằm.
>
> Như Lai chắp hai tay cười nói: "Thiện!"
>
> Vô Đương Thánh Mẫu ngắm nghía hạt châu trong tay, cười nói: "Không ý kiến!"
>
> Huyền Đô đại pháp sư nói: “Vậy hãy mở ra.”
>
> Trấn Nguyên Tử vỗ chưởng, một chưởng ấn pháp lực vỗ về phía đỉnh Càn Khôn.
>
> Trấn Nguyên Tử hét to: “Mở!”
>
> Một tiếng nổ lớn, miệng đỉnh Càn Khôn phun ra luồng sáng trắng, sau đó đỉnh Càn Khôn thu nhỏ lại bị Trấn Nguyên Tử thu vào ống tay áo.
>
> Cột sáng màu trắng tan biến, một ụ đất hiện ra giữa trời, nó bỗng biến lớn.
>
> Ngọc Đế quát lớn: “Lùi!”
>
> Mọi người vội lùi ra xa, vang tiếng nổ điếc tai, mặt đất cuồn cuộn tan vỡ, biển cả đổ nghiêng, tiểu thế giới trời long đất lở. Một cây cột chống trời xuất hiện trong tiểu thế giới, trên chống tầng mây, dưới cắm vào đất. Núi non trập trùng diễn sinh trong tiểu thế giới chỉ như cục đất nhỏ khi so sánh với cây cột này, thế núi phát ra hơi thở xa xưa bao la, đám cường giả đỉnh cao cũng cảm thấy áp lực.
>
> Như Lai ngước đầu nhìn ngọn núi cao chót vót, lẩm bẩm: "Bất Chu Sơn!"
>
> Vô Đương Thánh Mẫu đứng bên cạnh cười nói: “Đúng rồi, là hồng hoang cõng Bất Chu Sơn, tiếc rằng chỉ có nửa khúc.”
>
> "Đi!" Minh Hà giáo chủ dẫn đầu bay lên đỉnh Bất Chu Sơn, những người khác đuổi theo ngay.
>
> Như Lai vội hét: “Cẩn thận chút, tra xét nhẹ chút!”
>
> Mấy vị trùm hồng hoang tụ tập trên đỉnh núi lơ lửng tầng mây.
>
> Ầm ầm ầm ầm ầm!
>
> Đám trùm cùng ra tay, ánh sáng pháp bảo lấp lóe cắt lìa Bất Chu Sơn, kiểm tra từng tấc đất.
>
> Mặt Như Lai xanh mét, sao các ngươi không chịu nghe lời!
>
> Một lúc lâu sau, nửa khúc Bất Chu Sơn nguy nga biến thành đống cát đất phô thiên cái địa nổi giữa trời.
>
> Sắc mặt Ngọc Đế khó coi nói: "Không có!"
>
> Như Lai mặt âm trầm nói: “Bị Trương Minh Hiên lừa, biết ngay hắn không phải thứ tốt!”
>
> Như Lai nhìn cát bay đầy trời mà thấy nhói lòng, cái này không giống như y nghĩ, lại nhìn thoáng qua bốn phía, lòng hơi yên ổn, may mà mình không cô đơn.
>
> Vô Đương Thánh Mẫu liếc qua: “Đa Bảo, muốn đánh một trận nữa?”
>
> Huyền Đô đại pháp sư cười nói: “Trong dự đoán, tác phẩm của Trương công tử luôn là chín giả một thật.”
>
> Minh Hà gật đầu, không nói không rằng bay lên trên, hiển nhiên đã đoán trước.
>
> Côn Bằng rời đi.
>
> Huyền Đô đại pháp sư cười nói: “Vậy bần đạo cũng cáo từ."
>
> Như Lai sốt ruột hỏi: “Này, các ngươi đi đâu?”
>
> Ngọc Đế cười tủm tỉm: “Đương nhiên trở về, thánh mẫu có thời gian ghé Thiên Đình chơi không?”
>
> Vô Đương Thánh Mẫu sửng sốt sau đó cười nói: “Rất sẵn lòng.”
>
>
>
>