TRANG 345# 1
> Chương 688: Thiên Địa cùng bi
>
>
>
>
>
>
> Như Lai lắc người che trước mặt Minh Hà giáo chủ, chặn đường đi của mọi người.
>
> Như Lai sắc mặt khó xem nói: “Các vị, Phiên Thiên Ấn bị hủy, không lấy được tin tức thế giới bên ngoài, chúng ta nên thảo luận làm sao ăn nói với Nguyên Thủy Thánh Nhân.”
>
> Huyền Đô đại pháp sư cười tươi nói: “Chúng ta không cướp Phiên Thiên Ấn từ tay Xiển giáo thì tại sao phải lo phần giải thích?”
>
> Trấn Nguyên Tử nói: “Bần đạo đã đưa Phiên Thiên Ấn về với ban đầu, chuyện sau đó không liên quan tới bần đạo, các vị đã đồng ý rồi.”
>
> Côn Bằng áo đen giọng khàn khàn nói: “Tiểu bối, bằng vào ngươi mà muốn cản đường đi của bổn tọa!”
>
> Nguyên Đồ, A Tị bay lên từ sau lưng Minh Hà giáo chủ, lão lạnh lùng nói: “Tránh ra!”
>
> Như Lai chỉ có thể phẫn uất nhìn bọn họ rời đi. Họ có thể đi nhưng y thì không đi được, vô số cặp mắt đã thấy y cướp Phiên Thiên Ấn từ tay Xiển giáo, nếu có manh mối thế giới bên ngoài còn đỡ, vấn đề là không được đầu mối gì, cho nên rắc rối to. Như Lai vốn định lấy Phiên Thiên Ấn về rồi từ từ nghiên cứu, sẽ không hủy hoại triệt để như vậy, còn đường cứu vãn, nhưng bây giờ . . . ầy.
>
> Như Lai khóc thầm, một đám vô sỉ mặt dày hơn cái mo!
>
> Như Lai phất tay cuốn lấy cát đá Bất Chu sơn, bay ra tiểu thế giới, tiến vào tam giới.
>
> Sau khi mọi người rời đi tiểu thế giới lặng lẽ sụp đổ hòa vào hỗn độn.
>
> Địa Tiên giới, cạnh phế tích Cửu Tiên sơn, trong một hang núi đơn sơ.
>
> Quảng Thành Tử đang đả tọa, mặt tái nhợt không chút máu, ngực thấm vết máu.
>
> Như Lai từ trên trời giáng xuống trước hang núi, cười tươi đi vào, chắp hai tay nói: "A di đà phật! Chào sư của Nhân Hoàng, Quảng Thành Tử đạo hữu.”
>
> Quảng Thành Tử mở mắt ra, lạnh lùng hỏi: “Ngươi đến giết ta?”
>
> Như Lai cười nói: “Không thể nào, cái gọi là Kim Đan Xá Lợi vốn nhân nghĩa, phật đạo vốn chung một nhà. Người trong nhà khó tránh hục hặc với nhau nhưng rồi mọi chuyện cũng lướt qua êm thắm.”
>
> Quảng Thành Tử cười nhạt, căm thù trừng Như Lai, nếu không phải đánh không lại y thì Quảng Thành Tử rất muốn giết tên mập này.
>
> Như Lai nhìn khuôn mặt lạnh băng của Quảng Thành Tử, cười gượng. Nói ra câu này nhưng bản thân Như Lai cũng không tin.
>
> Như Lai vươn tay ra, một đại ấn hiện ra trong lòng bàn tay: “Đây là Phiên Thiên Ấn của ngươi, trả lại cho ngươi.”
>
> Mắt Quảng Thành Tử sáng rực, không ngờ Phiên Thiên Ấn vẫn còn nguyên, không lẽ mình cảm ứng sai?
>
> Sắc mặt của Quảng Thành Tử dịu lại.
>
> Như Lai lấy ra một túi Động Thiên: “Lần này bần tăng đã đắc tội nhiều, đây là bồi thường.”
>
> Như Lai ném Phiên Thiên Ấn và túi Động Thiên cho Quảng Thành Tử, chắp hai tay khom người vái rồi xoay người bước nhanh ra ngoài.
>
> Quảng Thành Tử nhận lấy hai món đồ, mặt hơi hồng hào. Rốt cuộc Như Lai vẫn sợ Xiển giáo ta.
>
> Quảng Thành Tử đưa pháp lực vào Phiên Thiên Ấn, ấn nổ cái bùm thành đống bột phấn, tất cả như hạt cát chảy qua kẽ hở ngón tay run rẩy của Quảng Thành Tử.
>
> Quảng Thành Tử ngẩn ngơ nhìn, người run run, lại mở túi Động Thiên ra, bên trong có một đống cát đất chất thành núi.
>
> Quảng Thành Tử tức tối phun ra búng máu, rít gào: “Như Lai, ngươi khinh người quá đáng!”
>
> Quảng Thành Tử hóa thành luồng sáng bắn ra hang núi, bay đi thiên ngoại.
>
> Như Lai đang bay về phía tây loáng thoáng nghe tiếng gầm rống, rất có thiền ý nói: “Duyên tụ thành núi, duyên tán hóa cát, duyên tụ duyên tán đều được định sẵn, tất cả không thể cưỡng cầu.”
>
> Như Lai biến mất trên trời, ngưng tụ thân hình trong Đại Lôi m, phật quang chiếu rọi Linh Sơn.
>
> Cung Ngọc Hư.
>
> Quảng Thành Tử tóc tai bù xù quỳ trước mặt Nguyên Thủy Thiên Tôn, khóc lóc nói: “Sư tôn, Như Lai khinh người quá đáng! Chẳng những cướp pháp bảo của đệ tử, phá hủy rồi còn đến trêu đùa đệ tử. Đệ tử không cam lòng, không cam lòng!”
>
> Mặt Nguyên Thủy Thiên Tôn đen thui, hừ mũi tức giận nói: “Mấy sư huynh đệ bị một mình Đa Bảo đánh tan tác còn có mặt đến khóc kể với ta?”
>
> Trong lòng Nguyên Thủy Thiên Tôn rực cháy lửa giận. Mấy đệ tử bị toàn diệt, hại lão mất hết mặt mũi trước chúng thánh. Nguyên Thủy Thiên Tôn siết chặt nắm tay, muốn ra tay giết Đa Bảo ngay, nhưng lão biết không thể làm như vậy.
>
> Lặng im một lúc rồi Quảng Thành Tử ngước đầu lên, mắt đỏ ngầu tức giận nói: “Không biết chờ bao lâu Thái Ất sư đệ mới công đức viên mãn, Xiển giáo ta không thể không có một cường giả tuyệt đỉnh tọa trấn, cầu sư tôn ban cho Lưu Ly Đăng!”
>
> Nguyên Thủy Thiên Tôn động lòng, biết Quảng Thành Tử có ý đồ gì, kiên quyết từ chối: “Không được.”
>
> Quảng Thành Tử dập đầu cái bốp xuống sàn nhà, không ngẩng đầu lên nói: "Cầu sư tôn thành toàn, Quảng Thành Tử nguyện hóa thành đạo binh hộ pháp Xiển giáo, bảo vệ đạo thống của Xiển giáo ta không bị người ngoài ức hiếp!”
>
> Nước mắt lăn khỏi bờ mi rơi xuống mặt đất.
>
> Cơ mặt Nguyên Thủy Thiên Tôn co giật, đột nhiên đứng bật dậy, thiên ngoại vang tiếng sấm nổ, uy áp nặng nề giáng lâm cung Ngọc Hư.
>
> Nguyên Thủy Thiên Tôn siết tay lại thả ra, lại siết chặt nắm tay, suy sút ngồi bệch xuống giường mây, thì thào: "Sư tôn!"
>
> Quảng Thành Tử quỳ rạp dưới đất, tóc dài hoa râm xõa ra, thê lương nói: “Dương Tiễn phản ra sư môn, Xiển giáo không còn hộ pháp, hãy để đệ tử gánh trách nhiệm của hắn!”
>
> Nguyên Thủy Thiên Tôn sắc mặt khó coi nói: "Ngươi biết lựa chọn này có ý nghĩa gì không?”
>
> Quảng Thành Tử nói: “Đệ tử biết, cầu sư tôn thành toàn!"
>
> Cơ mặt Nguyên Thủy Thiên Tôn co giật, vươn tay ra, thân thể Thánh Nhân vạn kiếp bất diệt mà giờ đây run rẩy. Một cây đèn thần đúc bằng lưu ly hiện ra trong lòng bàn tay Nguyên Thủy Thiên Tôn, cái bệ là hình bát quái, thân đèn giống bảo tháp, bên trong chứa một ngọn lửa thần màu vàng.
>
> Nguyên Thủy Thiên Tôn cắn răng vung tay, Lưu Ly Đăng bay về phía Quảng Thành Tử.
>
> Hai tay Quảng Thành Tử nâng đèn thần, dập đầu ba cái hướng Nguyên Thủy Thiên Tôn: “Sau này đệ tử không thể hầu sư tôn nữa, sư tôn bảo trọng!"
>
> Quảng Thành Tử đứng dậy đi ra ngoài.
>
> Nguyên Thủy Thiên Tôn nhìn theo bóng lưng thê lương của Quảng Thành Tử, khóe môi co giật: “Quảng Thành Tử!”
>
> Quảng Thành Tử ngước đầu nhìn bầu trời xanh mặt trời sáng tỏ, quyết tuyệt nói: “Ta làm đại sư huynh của Xiển giáo, nên chống dậy một mảnh bầu trời cho Xiển giáo, tuyệt đối không để sư huynh đệ bị người ức hiếp, không để cho sư tôn hổ thẹn. Sư tôn, đời này Quảng Thành Tử không hối hận!”
>
> Quảng Thành Tử cất bước đi ra ngoài, mất hút trong tầm mắt Nguyên Thủy Thiên Tôn.
>
> Nguyên Thủy Thiên Tôn ngồi trong đại điện nhắm mắt lại, khóe mắt chảy xuống giọt lệ.
>
> Thiên Môn sơn, đảo Huyền Không. Một tia chớp nổ ầm vang xẹt qua màn trời, mưa rơi như trút nước nhưng giọt mưa có màu máu.
>
> Trương Minh Hiên đang ngủ trưa bỗng bật dậy từ ghế nằm, che chắn nước mưa quanh người, kinh ngạc nói: “Chuyện gì thế này? Sao bỗng đổ mưa máu? Không lẽ có đại năng giả chết?”
>
> Trong lòng hắn bỗng dâng lên bi thương, hắn sờ ngực mình lẩm bẩm: “Lòng thật khó chịu, tại sao vậy? Không lẽ là sư phụ?”
>
> Trương Minh Hiên mặt biến sắc, lẽ nào sư phụ xảy ra chuyện gì rồi?
>
> Tam giới đổ mưa máu, các sinh linh khóc trong mưa.
>
> Lý Thanh Nhã đi ra khỏi thư điếm, mấy bước đến bên Trương Minh Hiên, nàng ngước đầu nhìn trời khó chịu nói: "Thánh Nhân rơi lệ, thiên địa cùng bi, không biết đã xảy ra chuyện gì.”
>
>
>
>