Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 689: Mục 690

TRANG 345# 2

> Chương 689: Các thế lực biến động

>

>

>

>

>

>

> Trương Minh Hiên lau khóe mắt ướt át, hơi khó chịu hỏi: “Thanh Nhã tỷ nói đây là Thánh Nhân rơi lệ?”

>

> Lý Thanh Nhã ngước đầu nhìn trời, gật đầu nói: “Khi ta còn nhỏ người ấy thường kể chuyện cho ta nghe, tình huống này rất giống cảnh miêu tả trong câu chuyện của y. Cuộc chiến Phong Thần kết thúc, trời đổ mưa máu, chúng sinh cùng khóc, người ấy nói đó là Thánh Nhân rơi lệ, thiên địa cùng buồn.”

>

> Trương Minh Hiên thầm suy đoán, hắn hỏi: “Vậy Thánh Nhân đã khóc ấy là . . .?”

>

> “Ngươi đã đoán được còn hỏi gì nữa, là sư tôn của ngươi, Thông Thiên giáo chủ.”

>

> Trương Minh Hiên lặng im gật đầu, sư phụ là người kiêu ngạo vậy mà rơi lệ thì lúc đó phải đau lòng đến nhường nào. Chưa chắc buồn vì đệ tử chết, nguyên nhân lớn nhất có lẽ là uất giận vì bị huynh trưởng liên hợp người ngoài ức hiếp mình.

>

> Linh sơn.

>

> Như Lai Phật Tổ rụt cổ, lòng thầm hoảng. Thánh Nhân rơi lệ? Chắc không phải là Nguyên Thủy Thiên Tôn chứ? Bị mất Phiên Thiên Ấn chứ có phải thứ quan trọng gì đâu, Thánh Nhân gì mà tố chất tâm lý kém vậy.

>

> Ngọc Đế ở sâu trong Thiên Đình, Huyền Đồ rút vào Đại Xích Thiên, Minh Hà làm khách trong điện Bình Tâm ở U Minh địa phủ. Trấn Nguyên Tử chạy tới cung Nữ Oa nghe đạo. Côn Bằng xoe tròn mắt.

>

> Bắt Câu Lô châu. Khương Tử Nha dựa vào một cây to, mặt ướt lệ, nhìn mưa máu rơi tầm tã mà lòng đau nhói.

>

> Mắt Khương Tử Nha mông lung thì thào: "Sư tôn!"

>

> Sau lưng có tiếng xào xạc, Khương Tử Nha lắc người bay đi phương bắc.

>

> Thân Công Báo đạp cỏ dại ung dung bước ra:

>

> “Ha ha, mời đạo hữu dừng bước.”

>

> Khương Tử Nha khựng lại ở phía xa, quay đầu quát: “Kẻ phản đồ của Xiển giáo! Năm xưa trợ Trụ làm dữ, giờ thì truy sát đồng môn, sư tôn đã khóc vì những gì ngươi làm, ngươi còn không biết sai!?”

>

> Thân Công Báo ngước nhìn mưa máu, cười khẩy nói: “Hắn khóc cho ta? Năm xưa là hắn tách lìa linh hồn của ta khỏi thể xác, trấn áp thân thể trong mắt biển, nguyên thần thì đánh vào bảng Phong Thần, hành động tuyệt tình biết bao. Ta hết lời van xin nhưng hắn thờ ơ, hắn mà khóc vì ta?”

>

> Khương Tử Nha lạnh giọng mắng: “Phản đồ của Xiển giáo!”

>

> Thân Công Báo cười nhạt, vươn tay ra cầm thương Thị Huyết.

>

> Khương Tử Nha tái mặt quay đầu bỏ chạy mất dép.

>

> Thân Công Báo cười nói: “Ngươi không trốn thoát được!”

>

> Thân Công Báo đuổi theo cảm ứng trong lòng.

>

> Quảng Thành Tử tóc tai rối xù nâng Lưu Ly Đăng là một trong bốn đèn thần giáng xuống trước Ngọc Tuyền Sơn Kim Hà Động.

>

> Ngọc Đỉnh Chân Nhân đang đả tọa trị thương trong đại điện động tiên, chợt mở mắt ra, khẽ kêu: "Đại sư huynh."

>

> Ngọc Đỉnh Chân Nhân đứng dậy, lắc người ra động Kim Hà, nhìn Quảng Thành Tử u rũ suy sút.

>

> Vẻ mặt Ngọc Đỉnh Chân Nhân phức tạp kêu lên: "Đại sư huynh!"

>

> Quảng Thành Tử mỉm cười nói: "Sư đệ, ta muốn luyện lại Phiên Thiên Ấn, nhờ sư đệ hỗ trợ.”

>

> Ngọc Đỉnh Chân Nhân nhìn Lưu Ly Đăng, khom người nói: “Vâng thưa sư huynh.”

>

> Hai người đi vào thế giới động thiên trong động Kim Hà, lướt qua vô số cảnh đẹp, đến một địa cung luyện khí.

>

> Địa cung bằng đá đen bốn phía bày đầy đạo văn trận pháp, thường có linh quang xẹt qua đạo, tỏa ra ý giam cầm cứng rắn. Giữa địa cung có ao lửa, trong ao sục sôi ngọn lửa trắng phau.

>

> Quảng Thành Tử nhìn ao lửa, cười nói: “Thái Dương Chân Hỏa!”

>

> Ngọc Đỉnh Chân Nhân giải thích rằng: “Cái này là lấy một ngọn Thái Dương Chân Hỏa từ mặt trời trên cao tức là xác của Thái Nhất, dùng để luyện khí.”

>

> Quảng Thành Tử tùy ý gật đầu, ngồi xếp bằng dưới đất nói: “Vậy chọn chỗ này, nhờ sư đệ vận chuyển Lưu Ly Đăng, dùng nguyên thần ngự hỏa."

>

> Mắt Ngọc Đỉnh Chân Nhân lóe tia ngạc nhiên, nếu dùng nguyên thần ngự hỏa không sợ Phiên Thiên Ấn dính hơi thở nguyên thần của lão sao?

>

> Ngọc Đỉnh Chân Nhân nhìn ánh mắt Quảng Thành Tử kiên quyết, tạm gác thắc mắc sang một bên, nói: “Biết.”

>

> Quảng Thành Tử mỉm cười vừa lòng nói: “Bắt đầu đi.”

>

> Quảng Thành Tử đưa qua Lưu Ly Đăng, Ngọc Đỉnh Chân Nhân nhận lấy, khoanh chân ngồi xuống, lực lượng nguyên thần tuôn vào đèn thần, lửa vàng bùng cháy đè ép Thái Dương Chân Hỏa dao đông nhẹ. Phẩm chất của Thái Dương Chân Hỏa chưa chắc thấp hơn Lưu Ly Đăng, nhưng bây giờ nó là lửa chết, không có gốc rễ.

>

> Quảng Thành Tử ngồi khoanh chân bay lên độ cao ngang bằng lửa vàng, đất cát của Bất Chu sơn như dòng nước chảy vào lửa vàng, nhanh chóng luyện hóa.

>

> Tam giới như chìm trong yên tĩnh, các thế lực lớn không hoạt động, dường như họ đang chờ đợi. Một số người nhạy bén đã phát hiện tam giới khác lạ, ví dụ Bạch Trạch trong Bắc Câu Lô châu.

>

> Trong đại điện sâu trong Bắc Câu Lô châu, Bạch Trạch và một số yêu thần ngồi nói chuyện.

>

> Một yêu thần mọc sáu con mắt mở miệng nói: “Không khí tam giới là lạ, trừ giới Nhân Gian không bị ảnh hưởng ra Thiên Đình, Linh sơn đều cẩn thận dè chừng cái gì đó, sự yên lặng hơi nặng nề.”

>

> Một nam nhân cao to mặt thẹo nhìn Bạch Trạch ngồi trên ghế chủ, hỏi: “Bạch Trạch có biết chuyện này không?”

>

> Bạch Trạch phe phẩy quạt lông, buông tiếng thở dài: “Ta đã liên lạc với Yêu Sư Côn Bằng, hắn nói Trương Minh Hiên lại hố người.”

>

> “Ui!”

>

> Trong đại điện vang lên một mảnh tiếng hút không khí, các yêu thần mắt lấp lóe.

>

> Một yêu thần bất mãn nói: “Bạch Trạch, sao còn liên lạc với Côn Bằng làm gì? Trận chiến năm đó tại hắn trốn chiến đấu hại yêu tộc chúng ta thua thảm!”

>

> Tất cả yêu thần nhìn Bạch Trạch, nhiều yêu thần trong mắt chất chứa bất mãn mãnh liệt.

>

> Bạch Trạch cười nói: “Yên tâm, ta không định nghênh đón hắn trở về, nhưng không khí tam giới kỳ lạ, bất đắc dĩ tìm hắn hỏi thăm thôi.”

>

> Các yêu thần thở phào. Đến tận bây giờ bọn họ vẫn ghi hận chuyện lúc trước Côn Bằng đã làm, nếu không phải đánh không lại Côn Bằng thì đã xông lên lột da rút gân y ra để tế điện hai vị Yêu Hoàng.

>

> Nam nhân mặt thẹo trầm giọng hỏi: “Trương Minh Hiên thật sự lợi hại đến thế sao?”

>

> Bạch Trạch nghiêm túc nói: “Trong Tình Điên Đại Thánh, hắn nói người ở thế giới khác để lại dòng khí phát xạ tín hiệu trên đỉnh Bất Chu sơn, đỉnh Bất Chu sơn thì bị luyện chế thành Phiên Thiên Ấn rơi vào tay Quảng Thành Tử. Vì lấy khí phát xạ tín hiệu đó khiến phật, đạo, Thiên Đình, Huyết Hải Minh Hà, tổ Địa Tiên Trấn Nguyên Tử, Yêu Sư Côn Bằng lần lượt vào ván cờ, đánh nhau không ngớt trong hỗn độn. Trận chiến đánh gãy lưng Xiển giáo, kiêu ngạo vỡ nát.”

>

> Một nữ nhân quyến rũ thè lưỡi rắn nói: “Gri, với tính cách bao che của Nguyên Thủy Thiên Tôn chắc chắn sẽ trả thù ngược lại, gri gri.”

>

> Bạch Trạch phẩy quạt lông cười nói: “Đúng vậy, Thánh Nhân không được ra tay, chờ xem Nguyên Thủy Thiên Tôn sẽ sử dụng thủ đoạn gì, tất cả đều đang đợi.”

>

> Một thanh niên mặc áo gấm lụa cảm thán: “Đáng sợ thật, tùy tiện quay điện ảnh đã đè danh vọng mà Xiển giáo tích lũy vô số năm xuống đất ma sát, rất đáng sợ.”

>

> Bạch Trạch cảm thán theo: “Đúng rồi, hơn nữa không tự mình ra tay đã khiến Phật giáo và Xiển giáo hoàn toàn đối lập với nhau. Thật là một lời khuấy động thế thiên hạ, tùy tay đặt cờ trời long đất lở.”

>

> Xà yêu quyến rũ thè lưỡi rắn cười nói: “May mắn chúng ta không phải kẻ địch, xem chợ Thiên Môn sơn thì có vẻ hắn không mang địch ý với yêu tộc chúng ta.”

>

> Các yêu thần nở nụ cười vui sướng khi người gặp họa.

>

> Thiên Môn sơn, đảo Huyền Không.

>

> Sau khi mưa máu ngừng rơi, Lý Thanh Nhã dùng pháp lực dọn dẹp sạch mưa máu trông đáng sợ chứ thật ra chỉ như nước mưa bình thường, không nguy hại gì cho sinh linh, thậm chí uống vào ngọt lành còn hơn nước suối.

>

> Trong chợ có đông đúc yêu ma nên dọn dẹp cũng nhanh, mà không quét dọn cũng chẳng sao, qua một, hai ngày sẽ bốc hơi.

>

> Trương Minh Hiên đang tiếp đãi một vị khác, đó là Tôn Ngộ Không ngồi xổm trên ghế cắn trái đào tiên to.

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!