Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 690: Mục 691

TRANG 346# 1

> Chương 690: Nước Xa Trì

>

>

>

>

>

>

> Tôn Ngộ Không cười nham nhở nói: “Không ngờ chỗ của sư đệ có đào tiên, lấy thêm vài trái cho sư huynh, để lão Tôn kiểm tra giúp xem có sâu đục khoét không.”

>

> Trương Minh Hiên liếc trắng mắt: “Sư huynh tưởng chỗ của ta là vườn đào tiên sao? Muốn bao nhiêu có bấy nhiêu?”

>

> Tôn Ngộ Không cười nói: “Vì đào tiên của sư đệ to hơn trong vườn đào tiên.”

>

> Trương Minh Hiên cho rằng Tôn Ngộ Không đã lâu không ăn đào tiên nên sinh ra ảo giác, không mấy để bụng, đâu biết rằng Ngọc Đế tặng đào tiên là Vương Mẫu cất chứa riêng. Nữ nhân cất chứa chưa chắc là ăn ngon nhất nhưng phải đẹp nhất, trái nào trái nấy vừa to vừa tròn, màu sặc sỡ.

>

> Trương Minh Hiên tùy ý hỏi: “Sư huynh không bảo vệ Đường Tam Tạng đi Tây Thiên lấy kinh sao? Làm gì rảnh rỗi tới chỗ ta chơi vậy?”

>

> Tôn Ngộ Không bực bội nói: “Hòa thượng kia lại dùng hết phù triện, giục lão Tôn bổ sung thêm một mớ cho hắn. Còn đòi pháp bảo gì đó, phiền chết khỉ. Ngươi nói xem một hòa thượng mà chơi phù triện, pháp bảo làm gì?”

>

> Trương Minh Hiên cười nói: “Thì ra là vậy, xem ra Đường Tam Tạng cũng có trái tim muốn chiến đấu.”

>

> Tôn Ngộ Không cắn nhanh đào tiên, tùy ý ném hạch vào hồ nước, đám cá bơi lại giành ăn.

>

> Tôn Ngộ Không xoa tay cười hỏi: “Sư đệ còn đào tiên không?”

>

> Trương Minh Hiên trợn trắng mắt: "Không có!"

>

> Tôn Ngộ Không cười ngại ngùng: “Sư đệ đừng nhỏ nhen vậy, Tinh Tinh chưa ăn đào tiên bao giờ, lão Tôn muốn mang một ít cho nàng.”

>

> Trương Minh Hiên liếc xéo Tôn Ngộ Không, xòe tay ra, năm trái đào tiên hiện ra trên lòng bàn tay hắn: “Nếu là tặng cho tẩu tử thì có một ít.”

>

> Tôn Ngộ Không phất tay nhận lấy, mỉm cười nói: “Tạ sư đệ.”

>

> Nói rồi bỏ chạy.

>

> Trương Minh Hiên vội hỏi: “Phải rồi, các ngươi đi tới đâu rồi?”

>

> Tôn Ngộ Không đã biến mất, giọng vọng lại từ xa: “Sắp đến quốc đô nước Xa Trì.”

>

> Trương Minh Hiên sửng sốt, thì thào: “Nước Xa Trì? Ba yêu quái đó hơi yếu, có nên nhúng tay vào không?”

>

> Trương Minh Hiên sờ cằm, ngẫm nghĩ thật lâu sau quyết định mặc kệ. Hắn không có tình cảm đặc biệt dành cho ba tiểu yêu kia, lười chạy đi một chuyến, tránh cho kích thích dây thần kinh yếu ớt của Phật môn lại chạy tới nhà hắn ồn ào nữa.

>

> Giọng nói dịu dàng của Lý Thanh Nhã phát ra từ thư điếm: "Minh Hiên, lại đây trông Nha Nha giúp ta một lúc.”

>

> Trương Minh Hiên đứng lên ngay, cười toe nói: “Tới liền!”

>

> Hắn chạy vào thư điếm, trời đất bao la, Thanh Nhã tỷ lớn nhất.

>

> Nước Xa Trì, bên ngoài đô thành. Dưới bóng cây, Đường Tam Tạng, Trư Bát Giới, Sa Ngộ Tịnh ngồi dưới đất nghỉ ngơi. Bạch Long Mã kéo xe ngựa đứng bên cạnh. Dân chúng đi ngang qua chỉ trỏ sư đồ Đường Tam Tạng, có người vội vàng chạy vào thành.

>

> Đường Tam Tạng thắc mắc hỏi: "Ngộ Năng, bọn họ đang nhìn cái gì?"

>

> Sa Ngộ Tịnh cười nói: “Không biết sư phụ có chú ý không? Từ lúc vào biên giới nước Xa Trì thì không gặp một hòa thượng, có lẽ đất nước của họ không có hòa thượng nên mới thấy tò mò.”

>

> Đường Tam Tạng đảo tròng mắt, chắp hai tay nói: "A di đà phật! Nơi đây không có tăng thì chắc là đất bị phật bỏ, chúng sinh sa đọa không được siêu thoát.”

>

> Đường Tam Tạng thương hại nhìn bách tính chỉ trỏ vào mình, người đời đều khổ.

>

> Một luồng sáng từ trên trời giáng xuống rừng rậm, Tôn Ngộ Không chạy ra khỏi khu rừng, cười nói: “Hòa thượng, đã mua phù triện về cho ngươi rồi đây!”

>

> Đường Tam Tạng mừng rỡ đứng dậy, hỏi dồn: “Ở đâu? Mau đưa cho ta!”

>

> Tôn Ngộ Không đưa phù triện cho Đường Tam Tạng, kèm theo mấy pháp bảo loại nhỏ khác.

>

> Đường Tam Tạng hớn hở lật xem, có Tứ Đại Thiên Vương phù, Thiên Lôi phù, Kim Quang Hộ Thể phù, Thanh Thủy phù . . .

>

> Phía xa, hai đạo sĩ mặc áo đạo, lưng cõng trường kiếm đi cùng mấy dân chúng chạy chậm đến gần.

>

> Một dân chúng hưng phấn chỉ vào đoàn người Đường Tam Tạng, kêu lên: "Đạo trưởng, là bọn họ! Họ là hòa thượng!”

>

> Mấy dân chúng khác gật đầu lia lịa.

>

> Đoàn người Đường Tam Tạng ngạc nhiên nhìn đạo sĩ được dân chúng đưa tới.

>

> Hòa thượng? Hòa thượng thì sao chứ?

>

> Một đạo sĩ nhíu mày đánh giá đoàn người Đường Tam Tạng, hỏi: “Hòa thượng từ đâu đến?”

>

> Đường Tam Tạng vội cất phù triện vào, chắp hai tay cười nói: “Đường Tam Tạng chào hai vị tiểu đạo trưởng, bần tăng phụng mệnh Đường Hoàng của Đông Thổ Đại Đường đi Tây Thiên lạy phật cầu kinh, đi ngang qua quý quốc cần trao đổi quan văn.”

>

> Hai đạo sĩ sắc mặt dịu lại, liếc nhau.

>

> Một đạo sĩ nhẹ nhàng nói: “Nếu là sứ giả của Đông Thổ Đại Đường thì thôi vậy.”

>

> Một đạo sĩ khác khó chịu nói: “Phương đông có vạn quyển đạo kinh, không cần đi Tây Thiên lạy phật cầu kinh. Chúng ta còn phải mất công vất vả đi phương đông cầu lấy đạo kinh.”

>

> Đường Tam Tạng cười gượng, cái này thật khó tiếp lời.

>

> Đạo sĩ thứ nhất nói: “Nếu là hòa thượng từ ngoài đến vậy hãy đi theo chúng ta, cần đăng ký để tránh xuất hiện hiểu lầm. Việc trao đổi quan văn thì chúng ta sẽ bẩm báo lên giúp ngươi.”

>

> Đường Tam Tạng chắp hai tay, cúi đầu nói: "Đa tạ hai vị đạo trưởng."

>

> Hai đạo sĩ bước đi trước vào thành, sư đồ Đường Tam Tạng theo sau.

>

> Trư Bát Giới vô tư cười nói: “Sẽ có hiểu lầm gì chứ?”

>

> Một đạo sĩ đáp: “Vào thành rồi các ngươi sẽ biết.”

>

> Đoàn người bị dân chúng chỉ trỏ dòm ngó cả người khó chịu rốt cuộc đi qua đoạn đường khó khăn vào thành.

>

> Vừa bước vào thành đã thấy một đám hòa thượng mặc xám mày tro bị xích lại, hai đạo sĩ áp giải bọn họ đi xa. Còn mấy nhóm giống như vậy nữa, hòa thượng cầm các công cụ như xẻng, xe đẩy.

>

> Đường Tam Tạng lắp bắp hỏi: “Chuyện . . . chuyện này là sao? Bọn họ phạm tội gì?"

>

> Một tiểu đạo sĩ cười nhạt nói: "Bọn họ tuyên truyền giáo lý vô dụng, chiếm đất, lấy tiền nhang đèn nhưng không gỡ rối cho dân được. Quốc sư ra lệnh nếu không có năng lực giúp dân thì dùng thân thể của mình tạo phúc cho bách tính!”

>

> Tiểu đạo sĩ khinh thường liếc đám người Đường Tam Tạng.

>

> Trư Bát Giới chọt Tôn Ngộ Không: "Đại sư huynh, có phải chúng ta bị coi thường không?”

>

> Tôn Ngộ Không nói nhỏ: “Ngươi mang thân thể của ta chạy đi, lão Tôn xuất khiếu nguyên thần tra xét thử.”

>

> Trư Bát Giới gật đầu lia, dùng pháp lực kéo người Tôn Ngộ Không đi tới.

>

> Trong điện Tam Thanh cạnh hoàng cung, Hổ Lực Đại Tiên, Lộc Lực Đại Tiên, Dương Lực Đại Tiên ngồi vây quanh bàn.

>

> Im lặng thật lâu sau Hổ Lực Đại Tiên mở miệng nói: “Nhóm Đường Tam Tạng đã đến.”

>

> Lộc Lực Đại Tiên vuốt râu nói: “Tôn Ngộ Không có pháp lực cao sâu, sợ rằng chúng ta không đánh lại.”

>

> Dương Lực Đại Tiên cáu kỉnh nói: "Không phải sợ rằng, chuyện đó là tất nhiên.”

>

> Hổ Lực Đại Tiên cay đắng nói: "Chúng ta phụng mệnh Ngọc Thanh quan chủ xuống núi, chưa từng sát sinh hại mạng sống, che chở nước Xa Trì mưa thuận gió hoà, trăm nhà an cư lạc nghiệp, ức phật dương đạo, làm đến mức này rồi mà chẳng lẽ bọn họ vẫn không chịu cứu chúng ta?”

>

> Lộc Lực Đại Tiên lấy một cây nhang trầm ra, cười nói: “Còn một đường sống, Thái Thanh quan chủ cho ta cái này, đốt cây nhang trầm này là ngự thú bài của chúng ta sẽ có cảm ứng.”

>

> Dương Lực Đại Tiên cười khổ nói: "Thiên Tầm đạo trưởng đã nói với ta rồi, Hứa đạo trưởng tặng ngự thú bài của chúng ta cho người khác, chủ nhân hiện tại có năng lực cứu chúng ta sao? Hắn thật sự sẽ cứu chúng ta?”

>

> Lộc Lực Đại Tiên nói: “Cứ thử sẽ biết.”

>

> Hổ Lực Đại Tiên khẽ thở dài: “Thử xem sao, nếu cuối cùng không có cách nào thì ba chúng ta đành hiên ngang chịu chết.”

>

> Ba người đứng lên đi tới trước bàn thờ, Lộc Lực Đại Tiên đốt nhang trầm cắm vào lư hương, ba người cúi gập người, cung kính chờ.

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!