Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 691: Mục 692

TRANG 346# 2

> Chương 691: Lai lịch của Tam Thanh Quan

>

>

>

>

>

>

> Trong chợ Thiên Môn sơn.

>

> Trương Minh Hiên đang ôm Nha Nha đi dạo phố, tay cầm bình sữa đút nước đào cho bé. Hắn đảo mắt xem bốn phía, các nữ yêu dáng người thật tuyệt, thân hình như rắn nước kia vặn vẹo thật quyến rũ.

>

> Trương Minh Hiên bỗng mặt biến sắc cúi đầu nhìn túi Động Thiên treo bên hông, dường như có thứ gì va chạm lung tung trong túi, lúc thì chỗ này nhô ra lúc thì chỗ kia thụt vào.

>

> Trương Minh Hiên bay lên đáp xuống pho tượng lớn cao mấy trăm thước, hắn tùy ý bày ra kết giới, thì thào: “Thứ gì đây?”

>

> Trương Minh Hiên mở túi Động Thiên ra, một luồng sáng bắn ra biến thành một tấm bài màu tím vàng lơ lửng trước mặt hắn. Tấm bài mặt phải khắc đồ án đạo quan, thần quang lấp lánh.

>

> Từng làn khói trắng bay ra từ tấm bài tụ thành vòng khói trước mặt Trương Minh Hiên, ba đạo sĩ cung kính chắp tay vái trong vòng khói.

>

> Trương Minh Hiên ngạc nhiên thì thầm: “Đây là Hứa đạo trưởng cảm kích đã tặng cho ta tấm bài vì lúc trước ta cho đề nghị xây viện cô nhi, viện dưỡng lão mà, sao nó đột nhiên khởi động?”

>

> Nước Xa Trì, trong điện Tam Thanh, Hổ Lực Đại Tiên, Lộc Lực Đại Tiên, Dương Lực Đại Tiên cung kính vái.

>

> Đột nhiên vang lên giọng nói từ trên cao vọng xuống: “Đây là Hứa đạo trưởng cảm kích đã tặng cho ta tấm bài vì lúc trước ta cho đề nghị xây viện cô nhi, viện dưỡng lão mà, sao nó đột nhiên khởi động?”

>

> Ba đạo sĩ mắt lóe tia sáng kích động, đã liên lạc được!

>

> Ba người trộm liếc nhau, quỳ xuống lạy: “Hổ Lực / Lộc Lực / Dương Lực bái kiến chủ nhân!"

>

> Trương Minh Hiên kinh ngạc nói: "Chủ nhân, các ngươi kêu ta là chủ nhân?”

>

> Hổ Lực Đại Tiên nhỏ giọng nói: “Đúng vậy, ngài cầm ngự thú bài của chúng ta thì đương nhiên là chủ nhân của chúng ta.”

>

> Nha Nha tò mò nhìn ba bóng người trong vòng khói, giơ tay muốn chộp lấy, Trương Minh Hiên vội ôm bé lùi ra sau, ai biết bé chộp một cái có làm vòng khói tán loạn không?

>

> Trương Minh Hiên xoa trán, không ngờ là ba yêu quái Hổ Lực Đại Tiên trong nạn Tây Du! Hứa đạo trưởng muốn hố ta? Chắc không đâu, hắn tự hỏi lòng ứng xử giao tiếp với người tạm ổn, quan hệ với Đạo môn không tệ, bọn họ không có lý do gì hố hắn. Không lẽ muốn tặng công đức cho hắn?

>

> Trương Minh Hiên hỏi: “Các ngươi đang ở nước Xa Trì?”

>

> Lộc Lực Đại Tiên kính cẩn trả lời: “Đúng vậy, chúng ta ở nước Xa Trì.”

>

> Trương Minh Hiên lười suy đoán, hỏi thẳng: “Hứa đạo trưởng kêu các ngươi làm cái gì?"

>

> Lộc Lực Đại Tiên cung kính nói: "Nguyệt Quan Chân Nhân lệnh cho chúng ta ở đây ngăn cản đoàn người Đường Tam Tạng.”

>

> Trương Minh Hiên ngơ ngác, Nguyệt Quan là ai?

>

> Hắn hỏi ra tiếng: "Nguyệt Quan là ai?"

>

> Lộc Lực Đại Tiên giải thích rằng: “Tam Thanh Quan là đạo quan được Tam Thanh Thánh nhân lập ra khi truyền đạo trong nhân tộc vào thời viễn cổ. Mỗi đời Tam Thanh Quan chỉ có ba người gồm có Thái Thanh quan chủ, Ngọc Thanh quan chủ, Thượng Thanh quan chủ. Có thể nói Tam Thanh Quan là thủy tổ đầu nguồn của đạo quan trong thiên hạ, nên Tam Thanh Quan quản lý Đạo môn trong thiên hạ. Tam Thanh Quan chủ đời này gồm có Thái Thanh quan chủ Hứa Thương đạo trưởng, Ngọc Thanh quan chủ Nguyệt Quan đạo trưởng, Thượng Thanh quan chủ Thiên Tầm đạo trưởng."

>

> Trương Minh Hiên lẩm bẩm: “Nghe thật rắc rối.”

>

> Hổ Lực Đại Tiên, Lộc Lực Đại Tiên, Dương Lực Đại Tiên ở trong vòng khói khóe môi co giật, lòng rủa thầm. Cái này là nội tình, hiểu chưa? Hình như vị đại nhân vật này không cần để ý mấy nội tình đó.

>

> Bọn họ nhìn ra ngay thân phận của Trương Minh Hiên, ai kêu họ đều có di động.

>

> Trương Minh Hiên sờ cằm nói: “Tức là Hứa đạo trưởng tặng ngự thú bài cho ta, về sau các ngươi là người của ta?”

>

> Hổ Lực Đại Tiên, Lộc Lực Đại Tiên, Dương Lực Đại Tiên cung kính nói: “Đúng vậy!”

>

> Trương Minh Hiên đánh giá ba người, lẩm bẩm: “Tuy thực lực hơi thấp, mặt hơi xấu nhưng miễn cưỡng đủ tư cách làm dân phòng.”

>

> Hổ Lực Đại Tiên, Lộc Lực Đại Tiên, Dương Lực Đại Tiên cúi đầu, làm ơn đừng nói ra suy nghĩ của mình được không? Rất tổn thương trái tim.

>

> Trương Minh Hiên cười nói: “Được rồi, đã là người của ta vậy ta sẽ nói với Tôn Ngộ Không một tiếng, tha cho các ngươi.”

>

> Hổ Lực Đại Tiên, Lộc Lực Đại Tiên, Dương Lực Đại Tiên vui mừng reo lên: "Đa tạ chủ nhân!"

>

> Vòng khói tán đi, Trương Minh Hiên loay hoay lệnh bài trong tay, đăm chiêu cười nói: “Hứa đạo trưởng muốn ta cứu mạng của họ đây mà.”

>

> Trương Minh Hiên cúi đầu nhìn Nha Nha, cười nói: “Nha Nha, sau này có người chơi với con rồi.”

>

> Nha Nha vui vẻ cười khúc khích, nắm chặt nắm tay nhỏ đánh vào trán Trương Minh Hiên.

>

> Trương Minh Hiên đầu ra sau theo phản xạ, bực bội vỗ mông Nha Nha: “Thật là nha đầu bạo lực!”

>

> Trương Minh Hiên lấy di động ra chuẩn bị nhắn tin cho Tôn Ngộ Không.

>

> Nước Xa Trì, ba người Hổ Lực Đại Tiên đứng thẳng dậy, khuôn mặt vừa mừng vừa sợ.

>

> Lộc Lực Đại Tiên cười nói: "Tạo hóa, tạo hóa đến, không ngờ chủ nhân mới là Tiêu Dao Thần quân Thiên Môn sơn.”

>

> Dương Lực Đại Tiên cười lớn, không kiềm được lòng hưng phấn nói: “Có thần quân chống lưng thì chúng ta sợ gì nữa? Chơi tới luôn!”

>

> Hổ Lực Đại Tiên siết tay kêu răng rắc, hăng hái nhe răng cười nói: "Hứa đạo trưởng thật là người tốt, tìm tạo hóa lớn cho chúng ta.”

>

> Hai tiểu đạo sĩ sắp xếp cho sư đồ Đường Tam Tạng ở trong phòng tiếp khách lạ, sau đó rời đi.

>

> Ba sư đồ Đường Tam Tạng sốt ruột chờ trong phòng.

>

> Qua một lúc, Tôn Ngộ Không ngồi trên giường mắt lại có tia sáng, y nhảy xuống cười nói: “Đúng là cái tiếng thần thánh của lão Tôn này đã lan xa.”

>

> Đường Tam Tạng hỏi dồn: “Ngộ Không đã điều tra ra tin tức gì rồi?”

>

> Tôn Ngộ Không gãi đầu hưng phấn nói: “Tất cả là vì đạo sĩ từng cầu mưa trừ nạn hạn hán cho đất nước này, nên quốc vương mới yêu đạo mà ghét phật, thu về phật miếu tăng điền, lấy lại độ điệp, biếm các hòa thượng làm khổ sai. Các hòa thượng nói ba đạo sĩ cầu mưa đã thành quốc sư, bạo ngược vô cớ, sát sinh vô số, dân chúng khổ không thể tả, chỉ chờ có người cứu họ khỏi bể khổ.”

>

> Đường Tam Tạng bất mãn sốt ruột nói: “Ngộ Không, ngươi cũng là khỉ xuất gia, tăng nhân trong thiên hạ đều là người một nhà. Bọn họ đều chịu khổ mà ngươi còn ở đây vui sướng khi người gặp họa, mau tìm cách cứu họ, để lâu ngày càng khổ nữa.”

>

> Tôn Ngộ Không cười nói: “Không sao, bọn họ không có nguy hiểm, có hữu Hộ Giáo Già Lam Lục Đinh Lục Giáp bảo vệ an toàn rồi.”

>

> Trư Bát Giới chép miệng nói: “Thì ra Phật Đà Bồ Tát đã biết, vậy mà không phái người đến giải cứu tín đồ?"

>

> Tôn Ngộ Không hớn hở nói: “Đã sắp xếp thần thánh cứu khổ cứu nạn rồi, nghe nói người này thần thông quảng đại, chuyên liều tấm lòng trung lương, ôm chuyện bất bình nhân gian, tế khốn phù nguy, thương cho kẻ cô xót cho người đơn độc.”

>

> Đường Tam Tạng, Trư Bát Giới nghĩ tới nghĩ lui không nghĩ ra là thần phật nào. Di Lặc Phật? Nhiên Đăng Cổ Phật? Lưu Ly Dược Sư Phật? Phổ Hiền Bồ Tát? Hay Địa Tạng Vương Phật mới thành Phật? Các đại năng giả của Phật gia lóe qua trong đầu họ.

>

> Sa Ngộ Tịnh chân chất tò mò hỏi: "Đại sư huynh đang nói đến vị Bồ Tát nào?”

>

> Tôn Ngộ Không hai tay chống nạnh cười nói: “Là lão Tôn, Tề Thiên Đại Thánh Tôn Ngộ Không!”

>

> Xì!

>

> Đường Tam Tạng, Trư Bát Giới thất vọng, Sa Ngộ Tịnh cười khờ.

>

> Đường Tam Tạng hụt hẫng nói: "A di đà phật! Phật môn có nhiều người đại thần thông, họ trơ mắt nhìn tín đồ chịu khổ vậy sao?"

>

> Tôn Ngộ Không khó chịu hỏi: “Thế nào? Không tin tưởng lão Tôn?”

>

> Ba người không để bụng lời nói của Tôn Ngộ Không, mặt thì đầy lông mà làm thì không đáng tin.

>

> Trư Bát Giới cười nói: “Sư phụ, chúng ta đi ra ngoài xem thử?”

>

> Đường Tam Tạng gật đầu nói, biểu tình kiên nghị đầy chính khí: “Được! Bần tăng muốn đi an ủi tăng lữ sống trong nước sôi lửa bỏng, công bố tội ác của nước Xa Trì cho mọi người biết!”

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!