TRANG 347# 1
> Chương 692: Rồng sinh rồng, phượng sinh phượng!
>
>
>
>
>
>
> Đường Tam Tạng sửa sang lại cà sa, lấy di động ra, vào trang Mắt Thần, quen tay nhấn mở trực tiếp, chỉ chốc lát đã có vài trăm người xem tràn vào.
>
> Đường Tam Tạng cười với ống kính: "Các vị thí chủ buổi tối tốt lành, đã lâu không thấy, bần tăng nhớ các người chết mất.”
>
> Một thanh kiếm Thanh Vân xẹt qua cửa sổ trực tiếp.
>
> Mắt Đường Tam Tạng sáng rực, hưng phấn nói: "Đa tạ Tiểu Hỏa Ngưu thưởng cho!”
>
> Một cái tên bảy màu vụt qua màn hình, Tiểu Hỏa Ngưu: Bớt nói nhảm, ta muốn xem Nhạc Mỹ Diễm!
>
> Mộng Tung Đạo Ảnh: Đúng rồi, chúng ta muốn xem Nhạc Mỹ Diễm.
>
> Trộm Mộ Tổ Tiên Nhà Ngươi: Mau dắt Nhạc Mỹ Diễm ra, nếu không ta sẽ trộm mộ tổ tiên nhà ngươi!
>
> Gỗ Mục Không Thể Điêu: Đúng đúng, chúng ta muốn xem Nhạc Mỹ Diễm!
>
> Nhạc Mỹ Diễm!
>
> Nhạc Mỹ Diễm!
>
> Nhạc Mỹ Diễm!
>
> Ba chữ to Nhạc Mỹ Diễm liên tiếp vụt qua, chiếm trọn màn hình.
>
> Khóe môi Đường Tam Tạng co giật, không nhịn được nói: “Bần tăng thật sự không biết Nhạc Mỹ Diễm!"
>
> Khán giả không quan tâm Đường Tam Tạng nói gì, không ngừng kêu la, các thanh tiên kiếm phần thưởng vụt qua màn hình.
>
> Đường Tam Tạng nhìn vừa vui vừa uất nghẹn, bần tăng biết đi đâu tìm Nhạc Mỹ Diễm cho các ngươi đây?
>
> Trư Bát Giới chọt Đường Tam Tạng, nói nhỏ: “Dẫn họ đi xem Bạch Long Mã, dù sao họ không biết sự thật.”
>
> Tôn Ngộ Không tò mò nhìn màn hình, đầu gật gù, tròng mắt đảo lia, không biết nảy ra ý xấu gì.
>
> Đường Tam Tạng nói nhỏ: "Người xuất gia không nói dối!"
>
> Nhưng mắt lộ rõ dao động.
>
> Trư Bát Giới nói: "Chúng ta không nói đó là Nhạc Mỹ Diễm thì không xem như gạt người."
>
> Xem màn hình thúc giục càng lúc càng gấp gáp, Đường Tam Tạng miễn cưỡng gật đầu.
>
> Sa Ngộ Tịnh cười khờ khạo, dùng pháp lực nói: “Sư phụ chờ một lát, ta dắt Bạch Long Mã đi sửa sang chút, thuận tiện dặn dò hắn mấy câu.”
>
> Tôn Ngộ Không chớp chớp mắt, cười nói: “Đi chung đi, lão Tôn cũng đi."
>
> Tôn Ngộ Không lộn mèo ra khỏi phòng, xoay người biến mất.
>
> Một lúc lâu sau người vào phòng trực tiếp của Đường Tam Tạng ngày càng nhiều, y cố gắng câu giờ nhưng sắp hết chịu nổi.
>
> Ngoài cửa, Sa Ngộ Tịnh thộn mặt ra nhìn Tôn Ngộ Không ở phía xa lại ngó Đường Tam Tạng, lo lắng ngoắc tay với Đường Tam Tạng.
>
> Đường Tam Tạng thầm hiểu, chắc đã dặn dò Bạch Long Mã xong rồi.
>
> Đường Tam Tạng nghiêm túc nói với màn hình: “Câu chuyện trong Tình Điên Đại Thánh đều là hư cấu, bần tăng không phải lấy thiên kinh mà là Phật pháp đại thừa, không có Nhạc Mỹ Diễm người thế giới bên ngoài. Ngựa trắng của bần tăng chỉ là con ngựa bình thường.”
>
> Đường Tam Tạng phớt lờ lời nhắn của khán giả, nói tiếp: “Bần tăng mang các vị đi xem ngựa trắng của bần tăng, nó thật sự chỉ là con ngựa bình thường.”
>
> Đường Tam Tạng cười tươi với Sa Ngộ Tịnh, ngươi làm việc thì ta yên lòng.
>
> Sa Ngộ Tịnh cười gượng gạo.
>
> Đường Tam Tạng chĩa ống kính ra phía trước, vừa đi vừa nói: “Ngựa trắng của bần tăng đang ở chuồng ngựa phía sau, nếu thật sự là Nhạc Mỹ Diễm thì bần tăng sẽ không đặt nàng trong chuồng ngựa, các người thấy có đúng không? Nên mới nói thật sự không có Nhạc Mỹ Diễm.”
>
> Đường Tam Tạng đi vào vườn sau, ống kính chĩa vào chuồng ngựa.
>
> Đường Tam Tạng bỗng xoe tròn mắt, ta nhìn thấy cái gì ⊙? ⊙?
>
> Người Đường Tam Tạng run run té ngã ngửa, ống kinh đung đưa mạnh chĩa lên trời.
>
> Các tin nhắn lướt qua màn hình.
>
> Tiểu Hỏa Ngưu: Oa, ta đã thấy gì?
>
> Du Long: ヽ(`Д′)? ┻━┻┻━┻?
>
> Ta Toái Bảo Tháp: Cái . . . này . . . khẩu vị của Đường Tam Tạng nặng thật.
>
> Điệp Doanh: Ô, thật sự là Nhạc Mỹ Diễm?
>
> Kính Hà Long Nữ: ⊙(? ◇? )? Mấy năm nay ta đã gọi sai rồi sao?
>
> Tấn Dương: Ừ ừ, đẹp quá!
>
> Bạch Vân đạo trưởng: Ngựa trắng thật sự là Nhạc Mỹ Diễm!
>
> Thành Trấn Nguyên Tử.
>
> Lý Thế Dân đang ở trong ngự hoa viên nhấm nháp trà hóng mát bỗng phun nước trà ra, biểu tình quái dị nói: “Cái này . . . sở thích của ngự đệ thật là rộng khắp.”
>
> Đàm Bích Ba, Vạn Thánh công chúa và Cửu Đầu phò mã rúc vào nhau trên giường.
>
> Vạn Thánh công chúa nhìn màn hình, vẻ mặt vui mừng nói: “May mắn hồi xưa không gả cho hắn, đồ biến thái.”
>
> Cửu Đầu phò má khóe môi co giật: “Trước kia thấy mặt hắn xinh đẹp, khí chất yếu đuối không ngờ có sở thích này.”
>
> Thiên Môn sơn.
>
> Trương Minh Hiên giật mình bật dậy khỏi giường, ta mới thấy cái gì?
>
> Khóe mắt hắn co giật nhớ lại cảnh vừa thấy. Một chuồng ngựa sạch sẽ, bốn phía vây màn che màu hồng, tấm màn đối diện cửa vén lên, bên trong có giường lớn hoa lệ, con ngựa quyến rũ ngồi trên giường, mặt ngựa bôi má hồng, miệng ngựa trét son đỏ, đầu cắm hoa hồng đỏ to, mình ngựa mặc áo mỏng.
>
> Trương Minh Hiên ngơ ngác thì thào: “Đây là mặc đồ nữ?”
>
> Cơ mặt hắn co giật, quả nhiên rồng sinh rồng phượng sinh phượng, nhi tử của Nữ Oa biết mặc đồ nữ!
>
> Đừng hỏi vì sao Trương Minh Hiên biết là Tôn Ngộ Không làm, vì trong ống kính quay Tôn Ngộ Không ngồi trên nóc chuồng ngựa che miệng cười trộm.
>
> Nước Xa Trì.
>
> Trư Bát Giới đi tới cũng xoe tròn mắt, vội tắt máy quay. Nâng Đường Tam Tạng đứng dậy, quan tâm hỏi: “Sư phụ có ổn không?”
>
> Mặt Đường Tam Tạng đờ đẫn nói: “Ta . . . ta choáng váng. Bát Giới, có phải mới rồi vi sư bị ám toán sinh ra ảo giác không?”
>
> Trư Bát Giới nhìn con khỉ hưng phấn và chuồng ngựa cay mắt, thương hại nói: "Sư phụ không sinh ra ảo giác.”
>
> Đường Tam Tạng quay đầu nhìn chuồng ngựa, két một tiếng người cứng ngắc lại ngã ngửa.
>
> “Sư phụ! Sư phụ!!!”
>
> Sa Ngộ Tịnh vội chạy lại ấn huyệt nhân trung cho Đường Tam Tạng.
>
> Đường Tam Tạng tỉnh dậy, vừa xấu hổ vừa tức tối rống to: “Tôn Ngộ Không!!!”
>
> Tôn Ngộ Không nhảy xuống nóc chuồng ngựa, lộn mèo đáp xuống trước mặt Đường Tam Tạng, gãi đầu hưng phấn kêu lên: “Lão Tôn làm tuyệt lắm đúng không hòa thượng? Bọn họ muốn thấy Nhạc Mỹ Diễm thì giờ đã thấy rồi.”
>
> Đường Tam Tạng chỉ vào Tôn Ngộ Không, lắp bắp: “Ngươi . . . ngươi . . .”
>
> Tôn Ngộ Không phất ngón tay Đường Tam Tạng ra, cười nói: “Không cần cảm ơn, đây là điều lão Tôn nên làm.”
>
> Đường Tam Tạng tức giận quát: “Tôn Ngộ Không, bần tăng liều mạng với ngươi!”
>
> Môi Đường Tam Tạng mấp máy niệm Khẩn Cô Chú.
>
> Tôn Ngộ Không ôm đầu, mặt nhăn nhó vì đau: “Ư, đau quá!”
>
> Môi Tôn Ngộ Không mấp máy cũng niệm chú pháp.
>
> “A!” Đường Tam Tạng hét lên, ôm đầu ngã vào ngực Trư Bát Giới.
>
> “A!”
>
> “Ư!”
>
> “A!”
>
> “Ư!”
>
> “A!”
>
> “Ư!”
>
> Tiếng rên la liên tiếp vang trong sân, hai người không chịu thua hại nhau, Sa Ngộ Tịnh sốt ruột chạy tới chạy lui khuyên bảo.
>
> Đường Tam Tạng, Tôn Ngộ Không mặt rực lửa trừng nhau.
>
> Đường Tam Tạng tức giận vì Tôn Ngộ Không hóa trang Bạch Long Mã thành nữ, sau này y còn thanh danh không?
>
> Tôn Ngộ Không giận vì Đường Tam Tạng không biết điều, tốt bụng giúp đỡ mà ngươi còn niệm chú hại ta?
>
> Sa Ngộ Tịnh nhìn hai người rên la, vội nói với Trư Bát Giới: “Nhị sư huynh mau khuyên hai người đi!”
>
> Trư Bát Giới tùy ý nói: "Không sao hết, chờ họ đau đủ sẽ ngừng.”
>
> Sự thật chứng minh Trư Bát Giới đúng, mới qua nửa tách trà Đường Tam Tạng, Tôn Ngộ Không đã im lặng, đau đổ mồ hôi, thân thiện hòa giải.
>
>
>
>