TRANG 347# 2
> Chương 693: Xung đột trên điện Kim Loan
>
>
>
>
>
>
> Trải qua trận gà bay chó sủa này khiến dự định đi ra ngoài hỏi thăm tin tức nhưng cuối cùng đành hủy bỏ, chuyện đại náo điện Tam Thanh cũng bỏ mặc. Tôn Ngộ Không bây giờ khác trong nguyên tác, trải qua di động phổ cập y đã biết chút ít về uy danh đáng sợ của Tam Thanh. Y còn có lá gan đại náo Tam Thanh Quan, ném tượng thần Tam Thanh vào nhà vệ sinh, thậm chí giả mạo Tam Thanh Thánh nhân nữa không?
>
> Sáng sớm, Đường Tam Tạng mặt tái nhợt, cặp mắt thâm quầng bước ra khỏi phòng, bản năng nhìn về phía chuồng ngựa. Chuồng đã trở lại như cũ, Bạch Long Mã ngơ ngác đứng tại chỗ.
>
> Két một tiếng Trư Bát Giới mở cửa phòng bên cạnh, bước ra cười nói: “Sư phụ, ta đã kêu Sa sư đệ dọn dẹp chuồng ngựa, nhưng Bạch Long Mã trúng phép định thân của sư huynh đến bây giờ chưa gỡ bỏ.”
>
> Đường Tam Tạng cảm động nói: "Ngộ Năng, chỉ ngươi tốt với sư phụ, thương sư phụ nhất.”
>
> Sa Ngộ Tịnh vất vả cả đêm bước ra khỏi phòng, thấy Đường Tam Tạng vẻ mặt cảm động nhìn Trư Bát Giới thì ngây người. Sư phụ, mấy chuyện này toàn là ta làm!
>
> Mấy người ăn sáng trong nhà ăn chiêu đãi khách lạ. Đường Tam Tạng và Tôn Ngộ Không nhìn nhau, không khí tràn ngập tia điện, không khí nặng nề làm Trư Bát Giới, Sa Ngộ Tịnh không dám nói nhiều.
>
> Đoàn người mới ăn sáng xong, một đạo sĩ lại gần nói: “Các hòa thượng, hôm nay bệ hạ chầu triều sớm, các vị muốn trao đổi quan văn thì hãy theo ta.”
>
> Đường Tam Tạng đứng lên, nở nụ cười gượng gạo: "Đa tạ đạo trưởng!"
>
> Tiểu đạo sĩ dè dặt ừ một tiếng, kiêu ngạo nói: “Sửa sang lại rồi theo ta.”
>
> Nói xong bước đi trước.
>
> Đường Tam Tạng vội sai Sa Ngộ Tịnh cầm văn điệp qua ải, sửa sang dáng vẻ rồi đoàn người vội vàng đi theo.
>
> Ngoài hoàng cung nước Xa Trì vang lên tiếng thông báo: “Tuyên sư đồ Đường Tam Tạng yết kiến!”
>
> Đường Tam Tạng sửa sang vạt áo, cất bước đi vào, chuyện này đã không phải lần đầu tiên, trước lạ sau quen, làm ba, bốn lần riết rồi quen thuộc như về nhà mình.
>
> Đường Tam Tạng mang theo ba đồ đệ cười tươi đi vào đại điện, chắp hai tay cúi đầu nói: "Đông Thổ Đại Đường Đường Tam Tạng bái kiến bệ hạ nước Xa Trì!”
>
> Ngữ điệu bình thản không căng thẳng nhưng lộ ra sự tôn trọng, trầm ổn lễ phép.
>
> Quốc vương nước Xa Trì thầm gật gù, không uổng là hòa thượng đến từ Đại Đường, khí độ đúng là rất phi phàm.
>
> Ba người Tôn Ngộ Không bắt chước theo, chắp hai tay vái một cái.
>
> Quốc vương nhìn đoàn người Đường Tam Tạng: “Nghe nói Đông Thổ Đại Đường là thiên triều thượng quốc của Đông Thắng Thần Châu, cách nơi đây xa vạn dặm, dọc dường đi chắc có nhiều ma quái, thánh tăng có pháp lực rất cao cường đúng không?’
>
> Tôn Ngộ Không cười nói: “Lão nhân này có chút mắt nhìn đấy.”
>
> Đường Tam Tạng nạt: “Ngộ Không không được thất lễ!”
>
> Tôn Ngộ Không cười cười không phật lòng, không cố ý làm Đường Tam Tạng mất mặt trước người ngoài, im lặng lạ thường.
>
> Đường Tam Tạng cười khiêm tốn nói: “Ba đồ nhi của ta có chút bản lĩnh bắt yêu quái.”
>
> Quốc vương nước Xa Trì mắt sáng rực.
>
> Đường Tam Tạng cầm quan văn từ tay Sa Ngộ Tịnh, hai tay dâng lên: "Làm phiền bệ hạ trao đổi quan văn để bần tăng tiếp tục đi tây.”
>
> Một nội thị chạy chậm lại nhận quan văn, cung kính đi qua đưa cho quốc vương.
>
> Quốc vương lật xem quan văn.
>
> Bên ngoài vang tiếng thông báo: "Quốc sư giá đáo!"
>
> Ba đạo sĩ mặc áo đạo bước vào. Một người vóc dáng vạm vỡ mặt đầy râu trông dữ dằn, một người cười hiền hòa có chút đạo vận nhẹ nhàng thoải mái, một người để râu dị híp mắt nhỏ nhìn âm hiểm.
>
> Quốc vương vội khép lại quan văn, đứng dậy khỏi ghế rồng, cười tươi chào: “Quốc sư đến rồi, mời ngồi.”
>
> Ba tiểu thái giám nhanh nhẹn kéo ba cái ghế phủ thảm lông ra đặt đằng trước bách quan.
>
> Ba quốc sư chắp tay vái quốc vương: "Đa tạ bệ hạ!"
>
> Ba người không khách sáo ngồi xuống.
>
> Quốc vương cười ngồi xuống ghế rồng, dường như không phật lòng trước hành vi thất lễ của quốc sư, nhưng tay nắm ghế rồng siết chặt.
>
> Sư đồ Đường Tam Tạng đánh giá ba quốc sư.
>
> Đường Tam Tạng cực kỳ nghiêm túc nhìn ba quốc sư, bọn họ là người diệt Phật? Mắt y rực cháy đấu chí, bần tăng phải giải cứu đông đúc tăng lữ tại đây, đòi lại công bằng cho Phật môn ta!
>
> Mắt Tôn Ngộ Không lóe tia sáng vàng, nhìn thấu bản tướng của họ là hổ yêu, lộc yêu, dương yêu. Chắc đây là tọa kỵ chạy trốn khỏi nhà mà sư đệ đã nói? He he, đụng vào tay lão Tôn để xem các ngươi chạy đi đâu được!
>
> Hổ Lực Đại Tiên thấy ánh mắt của Tôn Ngộ Không là lạ thì rùng mình. Con khỉ này định làm gì? Sao ánh mắt hơi xấu xa?
>
> Lộc Lực Đại Tiên quát: “Hòa thượng lạ từ đâu đến? Người đâu sao không bắt họ lại?”
>
> Trong tiếng sắt thép va nhau, một đội binh sĩ mặc giáp cầm thương chạy chậm từ ngoài cửa vào.
>
> Lão thừa tướng lập tức bước ra cúi đầu nói với ba quốc sư: “Ba vị quốc sư bớt giận, bọn họ là hòa thượng từ thượng quốc Đông Thổ đi lấy kinh, phụng ý chỉ của Đường Hoàng đến, nước nhỏ chúng ta không nên làm khó.”
>
> Mắt quốc vương lóe tia sáng mỉm cười nói: “Đúng rồi, vị thánh tăng này đến từ Đại Đường, vượt qua muôn núi ngàn sông, dọc đường hàng yêu phục ma, là người có pháp lực lớn.”
>
> Đường Tam Tạng nhìn ba quốc sư, chắp hai tay nói: "A di đà phật, ba vị quốc sư đều có đạo Toàn Chân nhưng làm nhục Phật Tổ ta, phong phật miếu thờ, khinh khi muôn vàn phật tử không biết là đạo lý gì?”
>
> Hổ Lực Đại Tiên mặt mày hung dữ trợn to mắt nói: “Ngươi muốn đứng ra bênh vực cho họ?”
>
> Đường Tam Tạng gật đầu, mạnh mẽ hùng hồn nói: “Đúng vậy! Bần tăng một đường hướng tây, gặp phật bái phật, gặp tháp quét tháp, sẽ không bỏ mặc ngàn vạn phật tử chịu nhục!”
>
> Ánh mắt Đường Tam Tạng kiên định nhìn ba vị quốc sư.
>
> Dương Lực Đại Tiên vuốt râu cười nói: “Đám hòa thượng đó không có bản lĩnh thật sự, không trừ yêu được, không cầu mưa được, niệm vài câu kinh thư đã lấy tiền nhang đèn. Không cày bừa sinh sản nhưng xâm chiếm đất đai nhân danh phật điền, tín đồ trôi giạt khắp nơi, tượng phật thì khoác vàng đội bạc, ngươi nói có nên phạt hay không?”
>
> Đường Tam Tạng sắc mặt khó coi lắc đầu nói: "Xuất gia vào Sa Môn, trong Sa Môn sẽ có hình phạt, hành vi vô cớ không hiểu chân ý của phật ta, sau khi chết sẽ đọa vào địa ngục A Tì không được siêu thoát. Cho nên không đến lượt ba vị đạo trưởng nhúng tay trừng phạt, nghịch đạo diệt phật."
>
> Dương Lực Đại Tiên cười khẩy lắc đầu nói: "Ta cứ tưởng hòa thượng đến từ phương đông có cao kiến gì, hóa ra cũng bảo thủ, chán chết, chán chết.”
>
> Quốc vương cười giảng hòa: “Ba vị quốc sư nói quá lời, những phật điền hoặc là tín đồ quyên tặng, hoặc là tăng nhân bỏ tiền bạc ra mua, là hợp pháp. Hơn nữa mỗi khi gặp năm tai tăng chúng sẽ bố thí cháo cứu dân, cũng có công đức lớn.”
>
> Quốc vương tạm dừng rồi nói tiếp: “Nếu họ vào Đạo môn đương nhiên sẽ có đạo Toàn Chân, đáng tiếc năm xưa vào Phật môn, Phật môn không có chân pháp.”
>
> Ba vị quốc sư vuốt râu cười, rất đồng ý với lời nói của quốc vương, đúng là Phật môn không có chân pháp.
>
> Đường Tam Tạng nghe nửa câu đầu thì lòng bình tĩnh, thì ra không giống như ba quốc sư nói, các tăng lữ còn bố thí cháo cứu người, xem như hành vi từ bi.
>
> Nghe nửa câu sau thì Đường Tam Tạng thầm khó chịu, cái gì gọi là Phật môn không có chân pháp?
>
>
>
>