Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 694: Mục 695

TRANG 348# 1

> Chương 694: Đấu cược

>

>

>

>

>

>

> Mắt Lộc Lực Đại Tiên lộ rõ đắc ý hỏi: “Xem hòa thượng nhà ngươi hình như không phục?”

>

> Đường Tam Tạng chắp hai tay nói: “Bần tăng không tán đồng lời nói của bệ hạ, Phật môn ta có vô vàn pháp môn, vô lượng thần thông, con đường nào đều có thể siêu thoát.”

>

> Lộc Lực Đại Tiên đứng dậy quát: “Tiểu hòa thượng! Nếu ngươi nói Phật môn có vô vàn pháp môn vậy thì đấu cược một phen, ngươi có dám không?”

>

> Mắt quốc vương lóe tia vui mừng, lòng bồn chồn, đứng dậy kinh hoàng nói: “Quốc sư đừng giận!” Lại trừng mắt nạt Đường Tam Tạng: “Hòa thượng nhà ngươi không biết trời cao đất rộng, có bản lĩnh gì mà dám đấu cược với quốc sư? Các ngươi thua sẽ phải rơi đầu, dù thắng thì chờ các ngươi đi rồi ba vị quốc sư sẽ tiếp tục bắt đám hòa thượng!”

>

> Hổ Lực Đại Tiên trừng quốc vương, nạt: “Ngươi đang nói bậy bạ cái gì!”

>

> Dương Lực Đại Tiên, Lộc Lực Đại Tiên lạnh lùng nhìn quốc vương.

>

> Trư Bát Giới đăm chiêu nhìn quốc vương, miệng phật tâm xà là đây.

>

> Tim quốc vương rớt cái bịch, nguy rồi, sốt ruột quá lộ đuôi. Quốc vương cười gượng ngồi xuống ghế rồng, nhưng không ngồi yên mà uốn éo qua lại rất là bất an.

>

> Trư Bát Giới hừ mũi la lên: “Lão đạo nhà ngươi không nhận biết chân thân, muốn cược cái gì? Coi chừng cược mất ba cái mạng nhỏ, khổ tu ngàn vạn năm thành nước chảy trôi đi.”

>

> Sa Ngộ Tịnh phụ họa: “Đúng rồi, tiền đặt cược là gì?”

>

> Dương Lực Đại Tiên vuốt râu nói: "Ở xa tới là khách, các ngươi nói đi.”

>

> Đường Tam Tạng nói: “Nếu bần tăng may mắn thắng thì xin ba vị quốc sư hãy tha cho những tăng lữ đáng thương, vĩnh viễn rời khỏi nước Xa Trì, quay về núi thanh tu, mong bệ hạ đối xử bình đẳng với tăng lữ.”

>

> Quốc vương miễn cưỡng cười nói: "Bản vương tất nhiên đối xử tốt với con dân.”

>

> Cơ mặt Hổ Lực Đại Tiên vặn vẹo dữ tợn, quắc mắt hung ác: “Nếu các ngươi thua thì để mạng lại!”

>

> Đường Tam Tạng thản nhiên nói: “Tất nhiên.”

>

> Lộc Lực Đại Tiên quát lớn: "Đánh cuộc cái gì?"

>

> Trư Bát Giới đáp ngay: “Cược ăn cơm!”

>

> Hổ Lực Đại Tiên: “"Ta phi!"

>

> Sa Ngộ Tịnh không e dè nói: “Cược bơi lội!"

>

> Dương Lực Đại Tiên trừng Sa Ngộ Tịnh: “Bơi trong dầu sôi, dám không?”

>

> Đường Tam Tạng cười tươi nói: "A di đà phật, hay chúng ta cược niệm kinh Phật?”

>

> Lộc Lực Đại Tiên cười khẩy nói: “Vậy sao không cược niệm kinh Đạo?”

>

> Ba người Hổ Lực Đại Tiên trừng ba người Đường Tam Tạng, trong lòng như có một đám thần thú chạy nhanh qua. Đám hòa thượng này thật sự là Đường Tam Tạng sao? Mặt dày như cái mo, dám đòi cươc niệm kinh Phật, sao nghe đồn y là cao tăng đại đức mà?

>

> Một đại thần đứng ra, lén cười với ba vị quốc sư, sau đó cúi đầu hướng quốc vương nước Xa Trì: "Bệ hạ, vi thần có việc muốn tấu.”

>

> Quốc vương hơi nhíu mày hỏi: "Phàn ái khanh có chuyện gì?"

>

> Phàn đại nhân cười nói: "Bệ hạ, năm nay xuân ít mưa, sợ là tới mùa hạ sẽ khô cạn, hay để quốc sư và mấy hòa thượng này so tài cầu mưa?”

>

> Một số đại thần nở nụ cười. Cầu mưa là sở trường của quốc sư, thắng chắc rồi.

>

> Đường Tam Tạng lặng lẽ lại gần Tôn Ngộ Không, hỏi: “Ngộ Không biết cầu mưa không?”

>

> Tôn Ngộ Không cười bảo đảm: “Đơn giản, chúng thần Lôi Bộ đều là bằng hữu tốt của ta. Đông Hải long vương là hàng xóm với lão Tôn.”

>

> Đường Tam Tạng cười nói với quốc vương: “Bần tăng đồng ý đấu cược cầu mưa.”

>

> Quốc vương vội nói: “Tăng chúng Đường triều có biết tại sao trẫm kính đạo diệt tăng không? Là vì năm xưa trời hạn cần cầu mưa, ta triệu tập tăng nhân nhưng không cầu được một giọt mưa. May mắn trời giáng quốc sư cứu sinh linh đồ thán, thành công cầu mưa, cứu vạn dân khỏi nước lửa.”

>

> Quốc vương không ngừng đá lông nheo ra hiệu với Đường Tam Tạng, ám chỉ rõ như vậy chắc hiểu rồi?

>

> Đường Tam Tạng cười nói: “Đồ nhi của ta cũng biết chút pháp môn cầu mưa.”

>

> Hổ Lực Đại Tiên nói: "Bệ hạ, nếu họ đã đồng ý vậy thì hãy chuẩn bị sân.”

>

> Quốc vương cười gượng gạo: “Sai người dọn tế đàn. Bãi giá, trẫm lên Ngũ Phượng Lâu xem.”

>

> Quan viên theo quốc vương di giá Ngũ Phượng Lâu. Ba vị quốc sư cũng đi lên ngồi trên Ngũ Phượng Lâu, sư đồ Đường Tam Tạng đứng dưới lâu.

>

> Đường Tam Tạng cười nói nhỏ với Tôn Ngộ Không: “Ngộ Không, chút nữa nhờ vào ngươi.”

>

> Tôn Ngộ Không trợn trắng mắt nói: “Là ngươi đồng ý đánh cuộc, liên quan gì lão Tôn?”

>

> Đường Tam Tạng trợn to mắt, giọng the thé: “Chẳng phải chúng ta chung nhóm sao!?”

>

> Trư Bát Giới vội suỵt: “Sư phụ nói nhỏ chút!”

>

> Đường Tam Tạng nhỏ giọng nói: "Ngộ Không, đêm qua vi sư sai rồi, vi sư không nên niệm chú với ngươi. Ngươi là khỉ lớn rộng lượng tha thứ cho vi sư được không?”

>

> Tôn Ngộ Không ngoái lỗ tai tùy ý nói: “Lão Tôn này không bao giờ ghi hận, có thù sẽ báo ngay.”

>

> Đường Tam Tạng câm nín, đấu cược sắp bắt đầu, bất đắc dĩ hỏi nhỏ: “Ngươi muốn sao?”

>

> Tôn Ngộ Không xòe năm ngón tay ra.

>

> Đường Tam Tạng kiên quyết nói: “Không được!”

>

> Đường Tam Tạng đè xuống ba ngón tay của Tôn Ngộ Không, nhìn y.

>

> Tôn Ngộ Không hất tay Đường Tam Tạng ra, lại giơ một ngón tay, ba ngón tay giơ trước mặt Đường Tam Tạng.

>

> Đường Tam Tạng túm ba ngón tay của Tôn Ngộ Không: “Đồng ý, sau khi xong việc sẽ cho ngươi nghỉ ngơi ba ngày để ngươi tìm Bạch Tinh!”

>

> Tôn Ngộ Không cười nói: “Sớm nói thì được rồi, yên tâm, giao cho lão Tôn.”

>

> Vì không có Trương Minh Hiên nhúng tay nên việc cầu mưa thuận lợi hoàn thành, quỹ tích phát triển giống như nguyên tác, Tôn Ngộ Không lén giở thủ đoạn khiến Đường Tam Tạng niệm một bài kinh văn thành công cầu mưa.

>

> Sau đó đấu ngồi thiền, một trăm cái bàn, năm mươi cái làm bệ thiền, từng cái bàn chồng lên nhau, không được dùng tay trèo lên, không được dùng cầu thang hay bắc ghế. Mỗi người cưỡi mây lên bệ ngồi xuống, gọi là thang hiển thánh.

>

> Trên thang, Đường Tam Tạng và Hổ Lực Đại Tiên ngồi ngay ngắn, một người niệm kinh Phật, một người tụng đạo điển.

>

> Mấy canh giờ sau, hai người không nhúc ních, bất phân thắng bại.

>

> Lộc Lực Đại Tiên ở dưới tòa chớp chớp mắt, lặng lẽ giật đứt một cọng lông chân, nhỏ giọng nói: "Biến!"

>

> Lông chân biến thành một con rệp vỗ cánh bay về phía Đường Tam Tạng.

>

> Trên thang trời, con rệp bay vo ve quanh Đường Tam Tạng tìm chỗ đáp.

>

> Đường Tam Tạng hơi cau mày, lấy một tấm phù triện ra, niệm: "Thiên địa Huyền Tông, vạn khí bản căn. Quảng tu vạn kiếp, chứng ngô thần thông. Tam giới nội ngoại, duy đạo độc tôn. Thể hữu kim quang, phúc ánh ngô thân. Kim quang hộ thể, sắc!!!"

>

> Phù triện trong tay Đường Tam Tạng lập tức hóa thành luồng sáng vàng bắn vào người y, từ trong ra ngoài tỏa ánh sáng vàng. Có ánh sáng vàng hộ thể khiến con rệp không thể đến gần Đường Tam Tạng.

>

> Trên thang bên cạnh, Hổ Lực Đại Tiên ngây người trước hành động của Đường Tam Tạng. Vì sao niệm Kim Quang Chú quen thuộc còn hơn ta? Đây là Đường Tam Tạng thật sự? Hay ta bị lừa?

>

> Lộc Lực Đại Tiên ở bên dưới khóe môi co giật, trán nổi gân xanh.

>

> Dương Lực Đại Tiên tợn to mắt nhìn Đường Tam Tạng, giật nảy mình. Ngươi thật sự là hòa thượng chứ không phải đạo sĩ ngụy trang?

>

> Trên lầu, quốc vương vui mừng cười nói: “Các ngươi mau xem, cao tăng Đường triều này quả nhiên có đại thần thông, phật quang hiện ra ngoài thấy rõ ràng, đúng là cao tăng, thánh tăng!”

>

> Nhiều quan viên đứng sau lưng quốc vương cười gượng gạo, lòng nặng trĩu, vì quốc sư đã thua trận đầu.

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!