TRANG 348# 2
> Chương 695: Thực hiện đánh cuộc
>
>
>
>
>
>
> Tôn Ngộ Không đứng bên dưới khẽ kêu, nhón chân gãi đầu tự cười một mình: "Có qua mà không có lại thì thất lễ, hãy xem thủ đoạn của lão Tôn!”
>
> Nguyên thần xuất khiếu bắt lấy con rệp ném vào cổ Hổ Lực Đại Tiên, tiện tay lắc nhẹ thang. Hổ Lực Đại Tiên sơ sẩy hét lên, té từ trên cao xuống, thang nghiêng đổ rầm rầm.
>
> Sư đồ Đường Tam Tạng cười lớn chúc mừng, nhiều quan viên và ba quốc sư buồn rầu ủ rũ.
>
> Sau đó cược đoán vật qua vách ngăn, chém đầu rồi gắn lại, móc tim rồi mọc lại, tắm trong dầu sôi. Tôn Ngộ Không thầm giở thủ đoạn khiến ba vị quốc sư liên tiếp bị thua thê thảm, may mà Tôn Ngộ Không nghĩ tình Trương Minh Hiên nên không đuổi tận giết tuyệt, chừa lại mạng sống cho họ.
>
> Buổi chiều, trên đại điện Kim Loan.
>
> Quốc vương nước Xa Trì cười nhìn ba vị quốc sư ủ rũ, mắt chất chứa sung sướng nói: “Làm người không giữ chữ tín thì không đáng tin, ba vị quốc sư đã cược thua, quả nhân không thể thiên vị ngay trước mắt bao người được.”
>
> Đường Tam Tạng cười nói: “Xin ba vị quốc sư hãy thực hiện lời hứa.”
>
> Trư Bát Giới cười la to ám chỉ: “Thua thì nhận thua đi, sớm lăn về núi rừng, tránh cho Hầu ca nổi giận là mất mạng nhỏ!”
>
> Tôn Ngộ Không nhéo lỗ tai Trư Bát Giới, cười nói: “Đồ ngốc nhà ngươi lại nói xấu lão Tôn!”
>
> Trư Bát Giới che tai la oai oái: "Đau, đau, Hầu ca mau buông tay!”
>
> Dương Lực Đại Tiên khẽ thở dài: "Thôi! Đạo hạnh không bằng người thì biết làm sao. Giờ bệ hạ có thể thả các tăng chúng, chúng ta quy ẩn núi rừng.”
>
> Một quan viên không cam lòng đứng ra kêu lên: “Quốc sư, các vị không thể đi!”
>
> “Đúng rồi đấy quốc sư."
>
> "Quốc sư hãy suy nghĩ lại!”
>
> “Quốc sư . . .!”
>
> “Quốc sư . . .!”
>
> “Quốc sư . . .!”
>
> Các quan viên đứng ra tha thiết níu kéo.
>
> Có người căm thù nhìn sư đồ Đường Tam Tạng.
>
> Có quan viên trẻ phun nước miếng về phía Đường Tam Tạng, mắng: "Yêu tăng!"
>
> "Phi!”
>
> "Phi!”
>
> Vài quan viên khinh bỉ Đường Tam Tạng.
>
> Đường Tam Tạng liên tục thụt lùi, sắc mặt khó coi, cúi đầu niệm: "A di đà phật!"
>
> Tôn Ngộ Không nhón chân lùi hai bước, gãi đầu, tình huống là lạ.
>
> Hổ Lực Đại Tiên quát lớn: “Yên lặng!”
>
> Đại điện Kim Loan ồn ào thoáng chốc yên lặng, tất cả nhìn Hổ Lực Đại Tiên, có thấp thỏm, có khẩn cầu, có bất an, có người thầm hưng phấn.
>
> Hổ Lực Đại Tiên nói: “Bệ hạ nói đúng, làm người không giữ chữ tín thì khó tạo niềm tin, các ngươi đừng nói nữa.”
>
> “Nhưng mà quốc sư . . .!” Một quan viên trẻ anh tư bừng bừng sốt ruột đứng ra.
>
> Hổ Lực Đại Tiên giơ tay lên, quyết tuyệt nói: “Đừng nói nhiều nữa, chúng ta đã quyết ra đi!”
>
> Quốc vương nước Xa Trì giấu ý cười hưng phấn nơi đáy mắt, cuối cùng cũng đuổi họ đi, quả nhân có thể lấy lại quyền lớn quốc gia, một mình làm lớn.
>
> Nhưng các ngươi muốn mang vinh quang ra là không thể nào! Quả nhân phải cho các ngươi mất hết uy phong, thanh danh như thần thoại tan nát, tạo dựng uy vọng cho trẫm. Quốc vương nước Xa Trì thầm nghĩ.
>
> Quốc vương đứng lên khỏi ghế rồng, nói với ba quốc sư: “Trận cá cược này cho quả nhân và bách quan mở rộng tầm mắt, ba vị quốc sư hay thánh tăng đến từ Đại Đường đều là người có pháp lực lớn. Giờ kết thúc đấu cược, đã tới lúc thực hiện tiền đặt cược. Quả nhân quyết định tập hợp tất cả tăng lữ mang tội đến trước hoàng cung, thả bọn họ ngay trước mặt quốc sư và thánh tăng.”
>
> Trư Bát Giới lẩm bẩm: “Làm gì rắc rối vậy.”
>
> Nhiều quan viên mặt biến sắc. Quốc sư ra lệnh bắt hòa thượng, bây giờ thả họ ngay trước mặt ba vị quốc sư chẳng khác nào tát thẳng vào mặt ba người, sao bệ hạ có thể làm như vậy.
>
> Đường Tam Tạng chắp hai tay cúi đầu, nói: "A di đà phật! Bệ hạ ra một ý chỉ phóng thích là được, không cần làm rầm rộ.”
>
> Quốc vương cười tủm tỉm nhìn quét dưới đài, hào hùng nói: “Thánh tăng nói sai rồi, những tăng lữ này vô tội bị giam giữ chịu khổ, trẫm phải cho họ một lời giải thích. Quyết định vậy đi, La tướng quân!"
>
> Một nam nhân đen như cục than bước ra, ôm quyền nói: "Bệ hạ!"
>
> Quốc vương ra lệnh: “Ngươi đi tập hợp tăng lữ, nếu bách tính hỏi thì đừng giấu diếm, ngươi hiểu chưa?”
>
> Da mặt La tướng quân co giật, nói: “Vâng, vi thần lĩnh mệnh!"
>
> Nói rồi bước ra ngoài.
>
> Nước Xa Trì là nước nhỏ, quốc đô không lớn, chỉ nửa canh giờ La tướng quân đã khoác giáp quay về phục mệnh.
>
> La tướng quân ôm quyền nói: "Bệ hạ, tất cả tăng lữ đều được dẫn đến ngoài hoàng cung.”
>
> Quốc vương nước Xa Trì mắt chất chứa ý cười nói: “Vậy thì bãi giá tường thành hoàng cung!”
>
> Tất cả quan viên lặng im đi theo quốc vương ra tường thành hoàng cung, nhiều người khóe mắt ngấn lệ, biểu tình bi thương.
>
> Đám người Đường Tam Tạng, Tôn Ngộ Không đi cùng nhau.
>
> Đường Tam Tạng xoay vai, hỏi nhỏ: “Chuyện gì thế này, vì sao cảm giác sống lưng lạnh lẽo?”
>
> Trư Bát Giới cười nói: “Sư phụ, cái này gọi là như có mũi nhọn sau lưng.”
>
> Sa Ngộ Tịnh nói nhỏ: “Sư phụ, bọn họ đều trừng chúng ta.”
>
> Đường Tam Tạng lắc đầu thở dài nói: "Yêu đạo lầm quốc, bách quan si mê đạo thuật trường sinh thì sao trị quốc?”
>
> Sa Ngộ Tịnh gật đầu nói: “Sư phụ nói đúng.”
>
> Tôn Ngộ Không đi bên cạnh nhìn bốn phía. Sát khí trong mắt bách quan rõ rành rành, không lẽ bên trong có nội tình mà lão Tôn không biết?
>
> Trên quảng trường ngoài hoàng cung đứng đầy hòa thượng, tất cả đều lem luốc bẩn thỉu.
>
> Vô số dân chúng đứng gần đó vây xem, tiếng bàn tán xôn xao.
>
> Một lão nhân mặc áo gai vải thô, mặt nhăn nheo đau khổ nói: "Các ngươi nghe gì chưa? Quốc sư đánh cuộc thua, sắp rời khỏi đất nước chúng ta.”
>
> Một phú thương khó tin nói: "Sao quốc sư thua được? Bọn họ thần thông quảng đại, đều là người trong thần tiên thì sao có thể thua?”
>
> Một đứa bé lưng cõng cái bọc đứng phía xa, nó ôm chặt bọc nhỏ ngước nhìn phụ thân, hỏi: “Phụ thân, quốc sư đi rồi thì có phải nhi không thể đến trường nữa, phải đi làm công?”
>
> Khuôn mặt đứa bé tràn đầy bất an.
>
> Phụ thân dùng bàn tay thô ráp xoa đầu đứa bé, an ủi: “Yên tâm, quốc sư sẽ không đi.”
>
> Nhưng trong mắt thì đượm nỗi sầu.
>
> Đứa bé gật đầu nhìn đám đông hòa thượng, lời phụ thân nói chắc chắn đúng.
>
> “Sao quốc sư có thể rời đi? Quốc sư sửa đường, cầu mưa, mở học đường, khích lệ buôn bán cho chúng ta, sao ba vị ấy đi được?”
>
> “Đúng rồi, quốc sư còn giảm thấp thu thuế, nhờ có các quốc sư mà mưa thuận gió hoà, mỗi năm thu hoạch phong phú. Bọn họ đi rồi thì chúng ta biết làm sao?”
>
> “Nếu quốc sư ra đi, lần sau yêu ma đến thì ai bảo vệ chúng ta? Dựa vào đám hòa thượng này niệm kinh?”
>
> Tiếng bàn tán ầm ĩ.
>
> Loan giá của quốc vương nước Xa Trì và bách quan, Đường Tam Tạng, ba vi quốc sư xuất hiện trên tường thành.
>
> Quốc vương nước Xa Trì lấy ra một ngọc phù khuếch lớn thanh âm nói: “Trẫm là quốc vương nước Xa Trì!”
>
> Giọng nói ồm ồm lan ra xa, cả nước nghe rõ ràng.
>
> Mọi người ngước đầu nhìn quốc vương đứng trên tường thành, mặc dù với khoảng cách đó khó thấy rõ.
>
>
>
>