Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 696: Mục 697

TRANG 349# 1

> Chương 696: Quốc Sư rời đi

>

>

>

>

>

>

> Quốc vương nước Xa Trì nói tiếp: “Hôm nay có thánh tăng từ Đông Thổ Đại Đường đến. Thánh tăng trải qua vất vả cực khổ để đến nước Xa Trì ta, thấy nước ta bất công khắt khe với tăng nhân thì lòng sinh đại từ bi, cá cược với ba vị quốc sư, muốn lấy mạng của mình cứu ngàn vạn tăng lữ khỏi bể khổ.”

>

> Quốc vương mỉm cười nhìn Đường Tam Tạng: "Thánh tăng đi lên nói vài câu với tăng lữ bên dưới đi?”

>

> Đường Tam Tạng rối rít từ chối: "Không cần, không cần."

>

> Quốc vương nhét ngọc phù vào tay Đường Tam Tạng, cười nói: “Cứ nói vài câu với họ, xem như không uổng công cứu họ.”

>

> Đường Tam Tạng không từ chối được đành cầm ngọc phù khuếch tán thanh âm, đi tới ven tường thành nói: "A di đà phật! Các ngươi gặp tai ác này cũng là một loại đau khổ cho các ngươi, thân chịu muôn vàn khổ, tâm trải qua muôn vàn kiếp, thường niệm di đà, giữ bản tâm không thay đổi mới được chân ý của phật ta.”

>

> Tăng lữ đứng bên dưới đều ngửa đầu nhìn tường thành, có tăng lữ đứng gần thấy bộ dạng của Đường Tam Tạng, nhiều người nhỏ giọng nức nở.

>

> Có người la lên: "Thánh tăng từ bi!"

>

> "Cảm tạ thánh tăng "

>

> "Cảm tạ thánh tăng dạy bảo!"

>

> Các ánh mắt tôn sùng nhìn Đường Tam Tạng.

>

> Trong đám người đứng phía xa, một lão nhân lưng còng tay đầy vết rạn chống cái cuốc, cười phá lên: “Bọn họ làm chút việc đã gọi là tai ác, vậy chẳng phải đời lão hán luôn sống trong địa ngục?”

>

> Nam nhân trung niên mặt đầy phong sương đứng bên cạnh cười khẩy nói: “Đúng rồi, cái này gọi là khó khăn của chúng sinh, người luôn mồm nói cứu chúng sinh nhưng không chịu nổi khó khăn của chúng sinh.”

>

> Một người trẻ tuổi bộ dáng thư sinh buồn rầu nói: "Ta không quan tâm đám hòa thượng kia chết sống thế nào, ta chỉ muốn biết là quốc sư phải ra đi thật sao?”

>

> Trên tường thành, Đường Tam Tạng trả ngọc phù truyền âm cho quốc vương, cười nói: "Đa tạ bệ hạ."

>

> Quốc vương thân thiện gật đầu cười với Đường Tam Tạng, hòa thượng biết điều, hiểu lễ độ nhất, sau này quốc gia phải tôn phật đè đạo.

>

> Quốc vương nhận ngọc phù truyền âm, mắt lóe tia sáng. Tiếp theo sẽ là lúc đập nát hình tượng ba yêu đạo trong lòng bách tính ngu muội. Khi tin tức ba yêu đạo thua thảm hại truyền ra thì dân chúng nên tỉnh ngộ, đúng không?

>

> Quốc vương cầm ngọc phù truyền âm nói với bên dưới: “Ba vị quốc sư đã trải qua sáu trận đấu cược với thánh tăng Đại Đường gồm có thực hiện cầu mưa, thang hiển thánh, cách rương đoán vật, chém đầu rồi lắp vào, moi tim ra mọc tim lại, tắm trong dầu sôi.”

>

> Quốc vương tạm dừng rồi buông tiếng thở dài: “Ài, để quốc sư tuyên bố kết quả so đấu vậy.”

>

> Quốc vương nhìn quốc sư, ngoài cười nhưng trong không cười nói: “Mời quốc sư.”

>

> Dương Lực Đại Tiên cười nói: "Bệ hạ, sau khi chúng ta đi hy vọng ngài tự giải quyết cho tốt."

>

> Quốc vương cười nói: "Quốc gia của trẫm đương nhiên trẫm sẽ cai trị tốt.”

>

> Dương Lực Đại Tiên mắt sâu thẳm nhìn quốc vương, đột nhiên cười nói: “Hai vị sư huynh, chúng ta chào từ biệt họ đi!”

>

> Hổ Lực Đại Tiên, Lộc Lực Đại Tiên, Dương Lực Đại Tiên bay lên cao, ảo ảnh khổng lồ dâng lên sau lưng mỗi người. Ba ảo ảnh đạo sĩ lấp đầy bầu trời, tất cả dân chúng trong thành ngước đầu lên có thể thấy rõ hình tượng của ba vị quốc sư.

>

> Quốc vương thầm chột dạ, không kiềm được lại gần Đường Tam Tạng, lỡ ba yêu đạo này quê quá hóa giận thì biết làm sao?

>

> Dương Lực Đại Tiên mở miệng nói: “Như bệ hạ nói, ba sư huynh đệ chúng ta đấu cược với hòa thượng Đại Đường, sư huynh đệ chúng ta thua, thua cả sáu trận đấu cược. Theo tiền cược đã đặt từ trước sẽ thả tất cả hòa thượng làm khổ sai ra, sư huynh đệ chúng ta mãi mãi rời khỏi nước Xa Trì, quy ẩn núi rừng.”

>

> Lặng im giây lát rồi tiếng la hét như sóng thần núi gầm chấn động toàn thành.

>

> "Quốc sư, các ngươi không thể đi!”

>

> “Cầu quốc sư hãy ở lại!”

>

> “Hu hu hu, quốc sư, chúng ta không thấy đấu cược gì đó, chúng ta không thừa nhận!"

>

> "Không thừa nhận!"

>

> “Đúng rồi, chúng ta không thừa nhận!"

>

> Nhìn từ bên ngoài sẽ thấy tất cả dân chúng quỳ xuống khóc ròng hướng về ảo ảnh ba quốc sư.

>

> Trong tiếng la ó ầm ĩ có người hét lên: "Đánh chết yêu tăng, nghênh quốc sư ở lại!”

>

> Đường Tam Tạng đứng trên tường thành nhìn vô số bách tính quỳ khóc rống, bên tai vang vọng tiếng gào "Đánh chết yêu tăng!" "Quốc sư không thể đi!", chiến đấu mất tinh thần, lảo đảo lùi hai bước đụng vào người Trư Bát Giới, sắc mặt tái nhợt.

>

> Trư Bát Giới đỡ lấy Đường Tam Tạng, hỏi: “Sư phụ có sao không?”

>

> Não Đường Tam Tạng ù đặc, nếu nói trong điện kim loan có thể đánh lừa bản thân rằng bách quan bị đạo sĩ che mắt, nhưng bây giờ nghe tiếng khóc xin như sóng triều ngoài tường thành thì sao?

>

> Đường Tam Tạng xanh mặt thì thào: “Ngộ Năng, có phải chúng ta đã làm sai không?”

>

> Trư Bát Giới cười nói: “Không, làm phật tử thì sư phụ đã làm rất đúng.”

>

> Không biết Đường Tam Tạng có nghe thấy câu nói của Trư Bát Giới không, đầu óc y ù đặc, mặt trắng bệch.

>

> Tôn Ngộ Không lặng lẽ lùi lại mấy bước trốn sau lưng Sa Ngộ Tịnh.

>

> Quốc vương nước Xa Trì đứng ven tường thành, tay bấu mạnh gạch tường đến mức nổi gân xanh, mặt mày xanh mét. Bạo dân, đều là bạo dân!

>

> Quốc vương nước Xa Trì thấy ba yêu đạo có danh vọng lớn như vậy trong dân gian và quan trường thì thầm sợ, may mắn ông tin lời Bồ Tát trong mơ nói, làm việc dứt khoát rốt cuộc đuổi ba yêu đạo đi.

>

> Đám bạo dân các ngươi chờ đấy, trẫm sẽ từ từ thanh toán sau!

>

> Mắt quốc vương lóe tia tàn bạo.

>

> Hổ Lực Đại Tiên trầm giọng nói: “Tất cả yên lặng!”

>

> Tiếng khóc xin ở lại nhỏ dần, chỉ có tiếng nức nở.

>

> Hổ Lực Đại Tiên khẽ thở dài: “Mỗi người có duyên pháp riêng, duyên phận giữa ba huynh đệ chúng ta và nước Xa Trì đã hết, không miễn cưỡng được. Sau này các ngươi phải giữ kỷ cương theo pháp luật, sống cho tốt.”

>

> “Vâng!”

>

> “Tuân mệnh quốc sư!”

>

> Tiếng đồng ý xen lẫn nức nở vang lên rung trời, các bách tính quỳ dưới đất, ngửa đầu nhìn trời, mắt ngấn lệ.

>

> Lộc Lực Đại Tiên chớp chớp mắt, giọt lệ sắp ứa ra thoáng chốc bốc hơi, nói: "Chúng ta đi thôi!"

>

> Ba người cúi đầu nhìn phía dưới: "Các ngươi bảo trọng!"

>

> Sau đó cưỡi mây lướt gió đi mất.

>

> “Hu hu hu!”

>

> “Quốc sư!”

>

> Tiếng khóc vang vọng toàn thành.

>

> Nhiều quan viên lấy tay áo lau nước mắt, khóc thút thít.

>

> Quốc vương sắc mặt khó coi nói: "Bãi giá hồi cung!"

>

> Quốc vương vung ống tay áo, quay đầu bước nhanh đi hoàng cung.

>

> Trư Bát Giới đẩy Đường Tam Tạng đứng cạnh Sa Ngộ Tịnh, ôm bụng nói: “Ui da, bao tử heo của lão Trư không chịu được, đau quá! Các ngươi đi trước, lát nữa lão Trư theo sau!”

>

> Tôn Ngộ Không cười nói: “Đồ ngốc, kêu ngươi góp sức thì ngươi chối tới chối lui, vịn hòa thượng một lúc đã muốn tiêu tiểu.”

>

> Trư Bát Giới nhe răng cười nói: “Lần này thật sự không nín được, lão Trư đi xả chút, Sa sư đệ hãy chăm sóc sư phụ!”

>

> Nói rồi Trư Bát Giới bay đi mất.

>

> Sa Ngộ Tịnh vịn Đường Tam Tạng còn đờ đẫn, hỏi: "Đại sư huynh, chúng ta đứng đây chờ nhị sư huynh hả?”

>

> Tôn Ngộ Không cười nói: “Chờ hắn? Không chừng chạy đi đâu ngủ nướng rồi, chúng ta hãy đi trước.”

>

> “Vâng thưa đại sư huynh!”

>

> Ba người theo đội ngũ loan giá đi về hoàng cung.

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!