TRANG 349# 2
> Chương 697: Hòa Thượng và Đạo Sĩ đánh nhau
>
>
>
>
>
>
> Trong một dãy núi rừng kéo dài cách nước Xa Trì mấy chục dặm. Hổ Lực Đại Tiên, Lộc Lực Đại Tiên, Dương Lực Đại Tiên than thở lê bước đi trong rừng mờ tối. Tuy sống nhưng sao lòng quá khó chịu. Đám tiểu đạo sĩ có bị hòa thượng ăn hiếp không? Quốc sách mà chúng ta đặt ra sẽ được chấp hành tiếp chứ? Đám con nít còn được vào học đường đọc sách không? Quan viên trên triều đình có bị quốc vương tính sổ không?
>
> Các vấn đề đáng quan tâm dâng lên trong lòng, càng làm nỗi lòng rối bời hơn.
>
> Hổ Lực Đại Tiên ủ rũ nói: “Đời người một đời, cỏ cây một mùa tất cả chỉ có mấy chục năm ngắn ngủi, dù họ có bị chúng ta liên lụy hay không thì chỉ thoáng qua trong chớp mắt.”
>
> Lộc Lực Đại Tiên cười gượng gạo: “Đúng rồi, luân hồi một đời lại có bắt đầu mới, sự chết sống không quá quan trọng, mấy người thấy có đúng không?”
>
> Ba người dừng bước, lặng im.
>
> Chợt có tiếng cười:
>
> “Xì, ba yêu quái mà cũng lo chuyện của nhân loại?”
>
> Ba người vụt quay đầu lại: “Ai đó!?”
>
> Trư Bát Giới ngẩng đầu ưỡn ngực đi ra từ phía sau cây to, chắp hai tay sau lưng, híp mắt. Khác với bình thường lười nhác, lúc này Trư Bát Giới toát ra khí thế mạnh mẽ.
>
> Hổ Lực Đại Tiên lặng im giây lát, chắp tay cúi đầu nói: "Hổ Lực bái kiến Thiên Bồng nguyên soái, lúc trước đã đắc tội nhiều, xin nguyên soái thứ tội."
>
> Lộc Lực Đại Tiên, Dương Lực Đại Tiên chắp tay vái: "Bái kiến Thiên Bồng nguyên soái!"
>
> Kiếp trước của Trư Bát Giới là Thiên Bồng nguyên soái, đệ tử đích truyền của Huyền Đô đại pháp sư, dòng chính Tam Thanh. Tam Thanh Quan là đạo quan thờ phụng Tam Thanh, Thiên Bồng nguyên soái là chủ nhà của họ, nên ba người phải bày tỏ cung kính.
>
> Trư Bát Giới lạnh nhạt nói: "Các ngươi làm khá lắm, không ngốc đến mức đấu cứng, nếu không đã khó giữ mạng nhỏ.”
>
> Dương Lực Đại Tiên cung kính nói: "Đa Tạ Nguyên soái lo cho.”
>
> Trư Bát Giới tiếp tục bảo: “Mới rồi hình như các ngươi muốn trở về?”
>
> Dương Lực Đại Tiên cười khổ nói: "Dựa theo tính tình của quốc vương nước Xa Trì thì không biết có bao nhiêu người bị chúng ta liên lụy nhà tan cửa nát, trong lòng chúng ta không nỡ.”
>
> Trư Bát Giới sờ cằm nói: “Ta cũng khó chịu với quốc vương đó, Đạo môn của ta đã đặt nền móng tại đây thì không thể buông tay dễ vậy được. Ta đến đây là có một việc muốn các ngươi làm.”
>
> Hổ Lực Đại Tiên, Lộc Lực Đại Tiên, Dương Lực Đại Tiên liếc nhau, cùng cung kính chắp tay thi lễ nói: "Cẩn tuân nguyên soái sai bảo!”
>
> Trư Bát Giới cười nói: “Viện cô nhi, viện dưỡng lão, viện dưỡng tàn rất nhanh sẽ mở chi nhánh trong nước Xa Trì, ta muốn các ngươi liên lạc người phụ trách ba viện ở nước Xa Trì, chuyển giao căn cơ các con đường cho họ, sau đó hoàn toàn mất quyền lực quốc vương ngu ngốc kia.”
>
> Hổ Lực, Lộc Lực, Dương Lực lộ biểu cảm vui sướng, đồng thanh kêu lên: “Vâng, cẩn tuân dụ lệnh của nguyên soái!”
>
> Trư Bát Giới khẽ ừ: "Các ngươi tạm thời đừng đi, hãy ẩn nấp trong nước Xa Trì chờ đợi.
>
> Ba người cung kính đáp: “Rõ!”
>
> Trư Bát Giới bay lên trời, cưỡi mây lướt gió bay về phía quốc đô nước Xa Trì.
>
> Hổ Lực, Lộc Lực, Dương Lực ngẩng đầu lên, trong mắt tràn ngập vui sướng, vậy là đã giải quyết nỗi lo về sau.
>
> Trư Bát Giới bay về chỗ lúc trước đạo sĩ sắp xếp cho ở, theo cảm ứng đẩy mở cửa phòng của Đường Tam Tạng.
>
> Trư Bát Giới cười khờ nói: “Sư phụ, lão Trư về rồi.”
>
> Trong phòng tĩnh lặng, Sa Ngộ Tịnh ngồi cạnh bàn đếm ngón tay.
>
> Tôn Ngộ Không ngồi trên xà ngang đung đưa chân lông, tay chơi di động.
>
> Đường Tam Tạng nằm trên giường, sắc mặt mất tự nhiên hỏi: “Ngươi đã đi đâu hả Bát Giới?”
>
> Trư Bát Giới cười toe nói: "Ngày hôm qua ăn đau bụng nên đi nhà vệ sinh.”
>
> Trư Bát Giới ngồi cạnh giường Đường Tam Tạng, quan tâm hỏi: “Thân thể sư phụ có sao không? Mới rồi làm lão Trư sợ chết.”
>
> Đường Tam Tạng lắc đầu nói: “Không sao.” Sau đó chột dạ hỏi: “Bát Giới nói xem có phải vi sư đã làm sai?”
>
> Trư Bát Giới cười an ủi: “Nếu cho sư phụ một cơ hội nữa thì sư phụ có cứu những hòa thượng này không?”
>
> Đường Tam Tạng ngẫm nghĩ, buông tiếng thở dài: “Vẫn sẽ làm, bọn họ đều vô tội.”
>
> Trư Bát Giới cười nói: “Vậy thì đúng rồi, trong lòng sư phụ đã có đáp án thì cần gì suy nghĩ lung tung. Phật pháp tự nhiên, mọi việc tùy tâm.”
>
> Đường Tam Tạng thầm thở dài, cười gượng gạo: “Ngộ Năng nói có lý.”
>
> Đêm khuya. Bên ngoài có tiếng ồn ào, nhiều tiếng la giết.
>
> Đường Tam Tạng giật mình tỉnh mộng, kêu lên: “Bát Giới! Bát Giới!”
>
> Trư Bát Giới từ bên ngoài chạy vào, đốt ngọn đèn hỏi: “Sao vậy sư phụ?”
>
> Đường Tam Tạng mặc áo tăng ngồi dậy, lo lắng nói: “Bát Giới, bên ngoài xảy ra chuyện gì? Sao có tiếng la giết?”
>
> Tôn Ngộ Không, Sa Ngộ Tịnh cùng vào phòng.
>
> Tôn Ngộ Không nháy mắt nói: “Để lão Tôn đi tìm hiểu.”
>
> Tôn Ngộ Không nhảy ra cửa phòng, bay đi xa nhanh như sao băng.
>
> Sa Ngộ Tịnh an ủi: “Sư phụ đừng lo, có chúng đệ tử đây sẽ không có nguy hiểm gì.”
>
> Một lát sau có luồng sáng xám xẹt qua bầu trời rơi vào trong phòng hóa thành Tôn Ngộ Không.
>
> Tôn Ngộ Không nhón chân, gãi đầu nói: "Quái tai, quái tai, đám hòa thượng đều nổi điên, tấn công Tam Thanh Quan.”
>
> Đường Tam Tạng giật nảy mình, đứng bật dậy, đi lòng vòng trong phòng: “Chúng ta ra ngoài xem.”
>
> Đường Tam Tạng mặc cà sa vào, cầm gậy thiền, đoàn người đi nhanh ra ngoài.
>
> Chỗ họ cư ngụ cách Tam Thanh Quan không xa, bốn người đi nhanh một lúc thì thấy một đám hòa thượng cầm gậy chạy nhanh trên đường, tiếng la giết ầm ĩ phát ra từ phía trước.
>
> Đường Tam Tạng chạy nhanh lại. Phía trước Tam Thanh Quan, hòa thượng và đạo sĩ đã đánh túi bụi, bóng gậy kín trời, kiếm quang sắc lẹm, tiếng gào thét, dưới đất đầy xác chết.
>
> Đường Tam Tạng chạy lại gần thúc giục Trư Bát Giới: “Bát Giới hãy mau ngăn bọn họ lại!”
>
> Trư Bát Giới xòe hai tay nói: “Sư phụ, chúng ta có thể ngăn họ một lúc nhưng không thể ngăn cản cả đời. Dù hôm nay ngăn lại thì ngày mai sẽ chém giết tiếp, chẳng bằng để họ giết đã tay.”
>
> Đường Tam Tạng nghiến răng nói: “Ngươi không đi thì ta đi!”
>
> Y phất cà sa lao vào giữa vòng chiến.
>
> Tôn Ngộ Không nhón chân gãi đầu, cười nói: “Hòa thượng này có chút gan dạ.”
>
> Sa Ngộ Tịnh căng thẳng nói: “Tuyệt đối không được tổn thương sư phụ!”
>
> Sa Ngộ Tịnh vội cầm gậy xúc hàng yêu lao vào theo.
>
> Đường Tam Tạng chật vật vội né hai thanh kiếm bén, khom lưng thò tay vào ngực lấy một miếng ngọc bội ra. Ngọc bội hình rồng rất có thần vận.
>
> Đường Tam Tạng một tay cầm ngọc bội, một tay cầm di động, đặt ngọc bội lên trên di động, TT tệ hiện ra, linh khí tinh thuần tuôn vào di động, ngọc bồi tỏa ánh sáng vàng.
>
> “Grào!”
>
> Vang tiếng rồng ngâm, ngọc bội hóa thành rồng vàng bay lên trời, rồng vàng mấy trăm thước xoay quanh tầm thấp bảo vệ Đường Tam Tạng vào giữa, sóng khí cuồn cuộn.
>
> Nhiều căn nhà hé mở cửa sổ, các cặp mắt nhìn qua khe hở, các tiếng kêu khẽ khàng.
>
>
>
>