Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 698: Mục 699

TRANG 350# 1

> Chương 698: Đường Tam Tạng ra tay

>

>

>

>

>

>

> Hòa thượng, đạo sĩ hỗn chiến bị uy áp rồng vàng làm sợ hãi lăn lông lốc, sau đó hoảng loạn tách ra, kinh hoàng nhìn Đường Tam Tạng được rồng thần hộ vệ trông như thần thánh.

>

> Đường Tam Tạng đứng giữa hai trận doanh, trên đầu có rồng vàng, uy nghiêm thần thánh.

>

> Các đạo sĩ nhìn Đường Tam Tạng được rồng vàng hộ thể, biểu tình uất hận tuyệt vọng, tay siết chặt trường kiếm. Hôm nay là ngày lấy thân chết vì đạo!

>

> Nhiều hòa thượng trông thấy Đường Tam Tạng thì hưng phấn reo lên: "Thánh tăng!"

>

> "Thánh tăng Đại Đường!”

>

> Một lão hòa thượng mặc cà sa, râu bạc phơ tách đám đông hòa thượng, bước ra ngoài, chắp hai tay cúi đầu cười nói: "A di đà phật! Đa tạ ơn thánh tăng cứu trợ.”

>

> Đường Tam Tạng chắp hai tay cúi đầu đáp lễ, không chút khách khí chất vấn: "Không biết các ngươi đang làm gì?”

>

> Lão hòa thượng cười nói: "Trừ ma hộ phật! Yêu đạo loạn quốc, trên mê hoặc quân vương, dưới che mắt vạn dân, nghịch hành vô đạo, bách tính khổ không thể tả. Vạn tăng nguyện phát cơn giận Minh Vương trừ ngọn nguồn vạn ác, dương chân ý của phật ta.”

>

> Một lão đạo sĩ tức giận quát: "Ta phi! Một đám lừa trọc! Quốc sư vừa đi đã muốn diệt đạo thống Tam Thanh ta, nói ba hoa chích chòe làm gì, nhào vô đánh mới biết!”

>

> Nhiều đạo sĩ huơ trường kiếm rít gào: “Lấy thân vệ đạo, dù chết không hối hận!”

>

> “Lấy thân vệ đạo, dù chết không hối hận!”

>

> Các võ tăng cười nhạt, siết chặt gậy, cơ bắp đen thui được rèn luyện săn chắc nhô cao.

>

> Đường Tam Tạng nhìn một võ tăng khuôn mặt dữ tợn, vết máu dính trên gậy đặc biệt chói mắt, cúi đầu niệm một câu: "A di đà phật!"

>

> Đường Tam Tạng ngước đầu lên quyết nói: "Các ngươi lui xuống, bần tăng không cho phép các ngươi lạm sát vô tội!”

>

> Lão tăng sửng sốt, đám hòa thượng xao động.

>

> Một, hai hòa thượng đã giết đỏ mắt bất mãn quát lớn: "Dựa vào cái gì kêu chúng ta lui xuống?”

>

> “Ngươi có còn là hòa thượng không?”

>

> “Đừng tưởng đã cứu chúng ta thì có thể ra lệnh cho chúng ta!”

>

> Lão hòa thượng nhìn ánh mắt kiên quyết của Đường Tam Tạng, hét to: “Câm mồm!”

>

> Tất cả tăng nhân im lặng.

>

> Lão tăng cung kính cúi đầu với Đường Tam Tạng, mỉm cười nói: “Thánh tăng có mệnh, không dám không nghe.”

>

> Lão tăng quay đầu nói với đám đạo sĩ: “Phật ta từ bi, mở rộng cửa phổ độ. Thánh tăng Đại Đường đến đây là phật ta để lại một đường sống, hy vọng các ngươi thành tín hối hận, thành tâm lễ phật, tẩy rửa nghiệp chướng trên người.”

>

> Lão đạo sĩ phun cục đám vào mặt lão tăng: “Phi!”

>

> Lão tăng mặt đen thui, xoay người ẩn vào đám hòa thượng, tất cả hòa thượng đi theo lão dần khuất xa.

>

> Đường Tam Tạng quay đầu cười với lão đạo: "A di đà phật, Phật đạo đều tuân theo tấm lòng lương thiện giáo hóa chúng sinh, chúng ta nên thân thiện với nhau . . .”

>

> Lão đạo nổi giận mắng: "Yêu tăng xéo đi!”

>

> "Yêu tăng xéo đi!”

>

> "Yêu tăng xéo đi!”

>

> "Yêu tăng xéo đi!”

>

> Các tiếng quát mắng, đám đạo sĩ mắt đỏ ngầu trừng Đường Tam Tạng.

>

> Nụ cười đông trên mặt Đường Tam Tạng, cơ mặt mất tự nhiên co giật, chắp tay nói: “Bần tăng cáo từ!”

>

> Đường Tam Tạng mang theo ba người Tôn Ngộ Không nhàn nhã đi về chỗ ở.

>

> Đi khoảng trăm thước Đường Tam Tạng ngoái đầu lại, dưới ánh nến, các đạo sĩ đang nâng xác chết trước điện, loáng thoáng có tiếng khóc.

>

> Đường Tam Tạng chắp hai tay, cúi gập người niệm: “A di đà phật! Lỗi lầm! Lỗi lầm!"

>

> Sáng sớm, Đường Tam Tạng mắt thâm quần ra khỏi phòng, đêm qua y trở mình liên tục, bị mất ngủ.

>

> Trong sân. Tôn Ngộ Không ngồi trên nhánh cây, Trư Bát Giới nằm sấp trên bàn ngoài sân, Sa Ngộ Tịnh đang cho ngựa ăn, Bạch Long Mã tức giận trừng Tôn Ngộ Không.

>

> Đường Tam Tạng cười nói: “Vi sư dậy trễ, đi thôi, ăn sáng trước.”

>

> Trư Bát Giới uể oải nằm trên bàn, lười biếng nói: “Không có bữa sáng.”

>

> Cơ mặt Đường Tam Tạng co giật hỏi: “Các ngươi đều ăn hết rồi?”

>

> Sa Ngộ Tịnh đã cho ngựa ăn xong, vỗ tay nói: “Sư phụ, bọn họ không chuẩn bị bữa sáng cho chúng ta.”

>

> Mặt Đường Tam Tạng tối sầm nói: “Thôi, bần tăng có tiền, chúng ta ra ngoài mua đồ ăn.”

>

> Trư Bát Giới nhảy cẫng lên, cười giục: “Mau, mau lên, lão Trư sắp chết đói!”

>

> Đoàn người đi trên đường cái, con phố đìu hiu, người đi đường sắc mặt âm trầm bước qua thật nhanh, không còn cảnh tượng náo nhiệt như khi sư đồ Đường Tam Tạng mới vào thành.

>

> Trư Bát Giới chỉ vào một quầy hàng bán bánh nướng, cười nói: “Sư phụ, chúng ta mua ít bánh nướng ăn!"

>

> Đường Tam Tạng quay đầu nhìn, một nam nhân, một đứa bé đứng sau quầy hàng, cảm thán rằng: “Con nít cũng phụ bán hàng, thôi thì đi tiệm của người này, xem như tích đức hành thiện."

>

> Đoàn người Đường Tam Tạng đến trước quầy hàng.

>

> Đường Tam Tạng cười nói: “Lão bản, cho chúng ta mười cân bánh nướng."

>

> Nam nhân liếc Đường Tam Tạng một cái, lạnh giọng nói: "Không có."

>

> Đường Tam Tạng sửng sốt, mỉm cười hỏi: “Không có nhiều như vậy? Thế thì có bao nhiêu hãy bán bấy nhiêu cho bần tăng, các người bán xong rồi sớm về nhà, chơi với con nhiều hơn.”

>

> Nam nhân đứng sau quầy hàng nét mặt sa sầm nói: “Không bán, biến!”

>

> Đường Tam Tạng hết hồn lùi hai bước, biểu tình lúng túng.

>

> Đứa bé sau quầy hàng cầm miếng bánh nướng ăn dở ném vào người Đường Tam Tạng, mắng: "Yêu tăng, xấu xa! Trả lại quốc sư cho ta, trả lại quốc sư cho ta!”

>

> Đường Tam Tạng mang theo ba đồ đệ vội vàng rời đi.

>

> Bọn họ đi mấy cửa hàng khác thì mang về được ít thức ăn.

>

> Cả người Đường Tam Tạng đầy trứng ung, rau úa chật vật về chỗ ở.

>

> Ngày hôm đó dân chúng không thấy mặt mũi Đường Tam Tạng nhưng bách quan đã hình dung bề ngoài của họ truyền khắp thành, đặc biệt vẻ ngoài của Tôn Ngộ Không, Trư Bát Giới rất dễ biết, nên bách tính nhận ra họ ngay.

>

> Trong sân, Trư Bát Giới càu nhàu: “Sư phụ nhìn xem việc tốt mà ngài đã làm, giờ không còn cách nào, thôi để ta biến hình đi ra ngoài mua đồ.”

>

> Đường Tam Tạng mặt ủ mày chau nói: "Không cần, vi sư không muốn ăn nữa.”

>

> Trư Bát Giới ai oán nói: “Sư phụ không đói nhưng chúng ta thì có! Hoàng đế còn không bỏ đói binh, chẳng lẽ sư phụ muốn chúng ta nhịn đói đi cùng ngài lấy kinh sao?”

>

> Đường Tam Tạng tùy tay ném bao tiền cho Trư Bát Giới: “Các ngươi đi ăn!”

>

> Trư Bát Giới nhận lấy bao tiền, cười tủm tỉm nói: “Lão Trư đi mua cơm!”

>

> Một lúc lâu sau Trư Bát Giới xách hai hộp đồ ăn chạy nhanh vào phòng Đường Tam Tạng, đóng cửa cái rầm.

>

> Mấy người ở trong phòng cùng nhìn Trư Bát Giới.

>

> Trư Bát Giới nhỏ giọng bí hiểm hỏi: “Các ngươi đoán xem ta nghe được gì?”

>

> Tôn Ngộ Không ngồi trên xà ngang cười nói: “Ngươi nghe được gì? Không lẽ là khuê nữ nhà ai sắp ném tú cầu?”

>

> Sa Ngộ Tịnh xì cười.

>

> Trư Bát Giới hừ mũi nói: “Hầu ca, lão Trư là người đã có gia đình, không giống như trước kia.”

>

> Đường Tam Tạng ủ rũ hỏi: “Bát Giới đã hỏi thăm được gì?”

>

> Trư Bát Giới nói: "Đêm hôm qua có ba đạo quan bị đốt.”

>

> "Cái gì?" Đường Tam Tạng giật mình đứng bật dậy.

>

> Đường Tam Tạng không tin được hỏi: “Tại sao xảy ra chuyện gì? Không lẽ quân đội quan viên đất nước này mặc kệ sao?”

>

> Trư Bát Giới cười nói: “Hình như không ai quản lý, chắc đêm nay sẽ có đại chiến nữa.”

>

> Trư Bát Giới nói xong lắc đầu thở dài.

>

> Đường Tam Tạng suy sụp ngồi xuống ghế, lẩm bẩm: “Sai, bần tăng thật sự làm sai sao? Tại sao bọn họ có thể làm như vậy? Còn là người xuất gia không?”

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!