Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 699: Mục 700

TRANG 350# 2

> Chương 699: Đường Tam Tạng lại ra tay

>

>

>

>

>

>

> Trư Bát Giới đặt hai hộp đồ ăn lên bàn, cười nói: “Sư phụ đến ăn cơm, ăn xong chúng ta lên đường.”

>

> Đường Tam Tạng không quan tâm đồ ăn, nghiêm túc nói: “Vi sư đã sai, từ lúc đuổi ba vị quốc sư đi, vạn dân quỳ lạy khẩn cầu giữ lại thì vi sư đã biết mình sai rồi. Bây giờ không thể lừa mình dối người nữa, Ngộ Không, Bát Giới, hai ngươi có cách nào tìm ra họ không?”

>

> Tôn Ngộ Không ngồi trên xà ngang bật cười.

>

> Đường Tam Tạng ngước đầu lên, trong mắt tràn đầy mong đợi, hay là Ngộ Không thật sự có cách?

>

> Trư Bát Giới, Sa Ngộ Tịnh cùng ngước nhìn Tôn Ngộ Không. Trư Bát Giới thầm nghĩ đừng nói là con khỉ này tìm được người rồi.

>

> Tôn Ngộ Không cất di động, lộn mèo từ xà ngang nhảy xuống sàn, cười nói: “Tiểu hòa thượng, ngươi ở đây rất an toàn, lão Tôn cáo từ trước."

>

> Đường Tam Tạng hoang mang hỏi: "Ngộ Không, ngươi đi đâu?"

>

> Tôn Ngộ Không gãi đầu nói: “Lúc trước tiểu hòa thượng hứa cho lão Tôn nghỉ ba ngày, đã quên rồi sao? Vừa lúc Hoa Quả sơn xảy ra chút chuyện, lão Tôn đi giải quyết chút.

>

> Nói rồi Tôn Ngộ Không mở cửa, cười hóa thành luồng sáng bắn lên cao.

>

> "Ngộ Không!”

>

> Đường Tam Tạng vươn tay muốn níu kéo nhưng Tôn Ngộ Không đã biến mất trong tầm mắt.

>

> Đường Tam Tạng ngại ngùng buông tay xuống, nói: "Hoa Quả sơn xảy ra chuyện gì?”

>

> Trư Bát Giới câm nín: "Hoa Quả sơn có sơn thần thổ địa, hộ pháp Già Lam bảo vệ thì có chuyện gì được? Nhìn con khỉ kia sốt ruột như vậy chắc chắn là đi tìm Bạch Tinh.”

>

> Sa Ngộ Tịnh cười khờ nói câu muôn thuở: “Sư phụ, nhị sư huynh nói đúng."

>

> Đường Tam Tạng thở dài một hơi, mong đợi nhìn Trư Bát Giới: "Ngộ Năng, ngươi có thể tìm ba vị quốc sư về không? Vi sư chấp nhận xin lỗi họ.”

>

> Trư Bát Giới lắc đầu nói: "Sư phụ cũng biết lão Trư không quen họ thì sao tìm về được? Hơn nữa tu sĩ như bọn ta xem trọng lời hứa nhất, dù tìm được họ thì có lẽ họ sẽ không chịu trở về.”

>

> Đường Tam Tạng sốt ruột nói: “Vậy phải làm sao bây giờ? Để lâu ngày sẽ gây loạn lớn.”

>

> Trư Bát Giới chớp chớp mắt, dụ dỗ nói: “Sư phụ, chúng ta không tìm thấy bọn họ nhưng có thể nhờ người khác.”

>

> Đường Tam Tạng kinh ngạc hỏi: “Ai? Trương công tử à?”

>

> Trư Bát Giới hắng giọng: “Tuy đảo chủ Tiêu Dao có thể giải quyết hoàn mỹ vấn đề này nhưng không thể làm phiền lão nhân gia vì chút chuyện nhỏ. Sư phụ quên viện cô nhi, viện dưỡng lão, viện dưỡng tàn rồi sao? Đạo môn quản lý ba viện đó, chỉ cần dẫn tiến ba viện vào, có đám cao nhân Đạo môn lương thiện từ bi tọa trấn thì đám hòa thượng bạo lực trong nước Xa Trì không dám làm bậy.”

>

> Đường Tam Tạng thầm rối rắm, sao nghe là lạ, nhưng cán cân trong lòng đã nghiêng. Đúng rồi, hai ngày nay y bận rộn đấu pháp trong nước Xa Trì, lo chuyện hòa thượng và đạo sĩ suýt quên di động, ba viện. Có ba viện tọa trấn chắc nước Xa Trì sẽ trở lại như cũ.

>

> Đường Tam Tạng vui vẻ nói với Trư Bát Giới: “Bát Giới thông minh nhất!” Y đứng lên hưng phấn nói: “Bần tăng đi cầu kiến quốc vương!”

>

> Trư Bát Giới cười nhìn Đường Tam Tạng đi ra ngoài, người y tỏa ánh sáng, đó là ánh sáng hy vọng chính nghĩa.

>

> Trong hoàng cung nước Xa Trì. Quốc vương đang cùng thừa tướng bàn việc lớn. Mặt quốc vương hưng phấn, tràn ngập đấu chí. Khó khăn lắm trục xuất ba quốc sư đi để ông ta nắm quyền lớn, giờ chuyện quan trọng là bãi chức quan viên, phế hết các quan được quốc sư đề bạt, thay thân tín của mình vào, khống chế cả nước.

>

> Bàn bạc một lúc rồi thừa tướng vuốt ria mép, lo lắng hỏi: “Bệ hạ, đã đuổi ba quốc sư đi nhưng có khi nào hòa thượng đến từ Đường Triều cũng lấy pháp loạn quốc, khi dễ chủ thượng không?"

>

> Quốc vương đắc ý nói: "Yên tâm, không có chuyện đó. Bọn họ là hòa thượng đi ngang qua, sẽ không ở lâu.”

>

> Thừa tướng nhắc nhở: “Bệ hạ, lỡ bọn họ muốn ở lại thì sao? Không thể không đề phòng!"

>

> Quốc vương sửng sốt, nghiêm túc nói: “Cũng đúng, quả nhân sơ sót.”

>

> Một nội thị từ bên ngoài chạy chậm vào, cung kính nói: "Bệ hạ, hòa thượng Đường triều cầu kiến.”

>

> Quốc vương và thừa tướng nhìn nhau một cái.

>

> Thừa tướng đứng lên khom người nói: "Bệ hạ, cựu thần né tránh một chút.”

>

> Quốc vương gật đầu, thừa tướng bước nhanh ra sau bình phong, ra khỏi cửa nhỏ.

>

> Quốc vương nói: "Tuyên!"

>

> Nội thị chạy ra ngoài.

>

> Chốc lát sau Đường Tam Tạng khoác cà sa, cười tươi đi vào.

>

> Quốc vương thấy Đường Tam Tạng đến liền đứng dậy khỏi ghế rồng, cười tươi nghênh đón.

>

> Đường Tam Tạng dựng đứng tay làm lễ, khom người chào: “Đường Tam Tạng bái kiến quốc chủ bệ hạ!"

>

> Quốc vương nước Xa Trì vội nâng Đường Tam Tạng, cười to nói: "Thánh tăng đừng đa lễ, mau ngồi xuống cùng ta.”

>

> Quốc vương dìu Đường Tam Tạng đi lên.

>

> Đường Tam Tạng liên tục lắc đầu nói: “Sao bần tăng có thể ngồi lên ngai báu của Nhân Vương, tuyệt đối không được!”

>

> Mắt quốc vương nước Xa Trì lóe tia vừa lòng, hòa thượng biết điều hơn.

>

> Quốc vương cười nhiệt tình mời: “Vậy thánh tăng cùng quả nhân đi dạo ngự hoa viên nào.

>

> Đường Tam Tạng cười nói: “Nào dám không tuân mệnh.”

>

> Ngự hoa viên, trong đình mát.

>

> Đường Tam Tạng và quốc vương nước Xa Trì ngồi đối diện nhau. Hai cung nữ bưng trà lên đặt trên bàn, cung kính lui ra ngoài.

>

> Quốc vương mỉm cười hỏi: "Không biết thánh tăng tìm quả nhân có chuyện gì? Hay là định rời đi?

>

> Đường Tam Tạng cười lắc đầu nói: “Không phải, là có chuyện quan trọng muốn nói cho bệ hạ.”

>

> Quốc vương tò mò hỏi: "Chuyện gì?"

>

> Vẻ mặt Đường Tam Tạng thương hại khẽ thở dài: “Sáng sớm bần tăng đi dạo trên đường thấy một số cô nhi già yếu ăn xin ven đường, trong lòng rất tội nghiệp.”

>

> Lời này không phải nói dối, Đường Tam Tạng nhớ rõ có mấy ăn mày còn ném lá úa vào người mình.

>

> Quốc vương khổ sở nói: “Đây là lỗi của trẫm, sau này phải chăm lo việc nước, tranh thủ khiến cho trẻ nít được nuôi, người già có chỗ dựa, quốc thái dân an."

>

> Lòng Đường Tam Tạng ấm áp, đúng là quốc vương tốt.

>

> Đường Tam Tạng lắc đầu nói: “Việc này không phải sai lầm của bệ hạ, dù ở Đại Đường thì trước kia cũng có nhiều ăn mày.”

>

> Quốc vương nhạy bén bắt giữ được từ khóa ‘trước kia’, tò mò hỏi: “Thánh tăng nói trước kia, vậy Đại Đường bây giờ thế nào?”

>

> Vẻ mặt Đường Tam Tạng tự hào nói: “Trong biên cảnh Đại Đường trăm nghề hưng thịnh, không có ăn mày, dân lưu lạc. Trẻ con được nuôi, người già có chỗ dựa, có bệnh được chữa. Con dân Đại Đường đều có công tác tự nuôi sống, tai nạn lớn có bảo hiểm làm bảo đảm, các loại phát triển khó nói hết.”

>

> Quốc vương thầm cười nhạt, ai bảo người xuất gia không nói dối? Hòa thượng này đang khoác lác đấy thôi.

>

> Ngoài mặt quốc vương mỉm cười hướng về: “Vậy thì thịnh thế biết bao, không uổng là đông thổ thượng quốc."

>

> Đường Tam Tạng cười nói: "Đại Đường đúng là có thể tự xưng thịnh thế, bần tăng đến đây vì giải ưu cho bệ hạ, muốn dẫn tiến ba viện của Đại Đường cho bệ hạ, kiến thiết xã hội tình yêu hài hòa cho nước Xa Trì.”

>

> Lòng quốc vương nước Xa Trì chùng xuống, điều ông ta lo lắng nhất đã xảy ra, hòa thượng này muốn xếp thế lực vào đất nước.

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!