Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 700: Mục 701

TRANG 351# 1

> Chương 700: Sự dứt khoát của Quốc Vương

>

>

>

>

>

>

> Quốc vương nước Xa Trì ngoài cười nhưng trong không cười hỏi: "Không biết ba viện này là gì?”

>

> Đường Tam Tạng cười giải thích rằng: “Cái gọi là ba viện tức là viện dưỡng lão, viện cô nhi, viện dưỡng tàn. Là nơi miễn phí cung cấp bảo đảm sinh hoạt cho người già cơ khổ, trẻ mồ côi không nhà, người bị tật nguyền trong xã hội, dạy cho họ kỹ năng sống.”

>

> Quốc vương nước Xa Trì nhìn khuôn mặt tươi cười của Đường Tam Tạng, lòng nặng trĩu. Hòa thượng này khó đối phó hơn ba quốc sư, điển hình hổ mặt cười, bụng một bồ dao găm. Mới bắt đầu đã muốn thu mua lòng người, y muốn làm gì?

>

> Đường Tam Tạng ở trong mắt quốc vương đã mọc hai cái sừng đen nhỏ trên đầu, nhe răng nanh dữ tợn cuồng cười nhìn mình.

>

> Quốc vương nước Xa Trì lặng im một lúc nặn ra nụ cười hỏi: “Ba viện đúng là chính sách tốt, không biết quả nhân phải trả giá cái gì?"

>

> Đường Tam Tạng lắc đầu cười nói: "Bệ hạ có điều không biết, ba viện này là người có đức lớn thành lập, các việc làm đều vì trợ giúp nhỏ yếu, cứu trợ người đời, không có lòng vì công lợi nên tất cả miễn phí. Bệ hạ chỉ cần ra một ý chỉ là được.”

>

> Đường Tam Tạng ngại nói ba viện do Đạo giáo quản lý, y là hòa thượng mà cứ giật dây bắc cầu cho Đạo giáo thật kỳ cục.

>

> Lòng quốc vương nước Xa Trì thầm rít gào: “Không cần gì hết? Tất cả đều miễn phí? Trên đời có người tốt vậy sao?”

>

> Không cần tiền tài thì mưu kế lớn đây. Quốc vương thấp thỏm bất an, nhìn nụ cười đáng sợ của Đường Tam Tạng, có vài lần ông ta muốn ra lệnh bắt đi giết nhưng ngẫm lại trước đó hòa thượng này bày ra thần thông pháp lực, quốc vương chỉ có thể kiềm nén bực tức.

>

> Quốc vương cười gượng gạo: “Thánh tăng đợi quả nhân suy xét lại đã.”

>

> Đường Tam Tạng sửng sốt, kinh ngạc hỏi: “Bệ hạ, việc lợi quốc lợi dân như thế mà còn cần suy xét cái gì?”

>

> Quốc vương nước Xa Trì thì thấy Đường Tam Tạng đang ép cung, ánh mắt khinh miệt kia đốt cháy lửa giận trong lòng ông ta.

>

> Quốc vương nước Xa Trì hít sâu một hơi nói: "Thánh tăng, chuyện này liên quan lớn lao, quả nhân cần bàn bạc với đại thần.”

>

> Đường Tam Tạng tiếc nuối nói: “Vậy bần tăng đành chờ, hy vọng bệ hạ sớm ngày trả lời.”

>

> Tim quốc vương nước Xa Trì rớt cái bịch, hỏi: "Thánh tăng không đi?”

>

> Đường Tam Tạng thấy quốc vương ân cần nhìn mình, trong lòng như có dòng nước ấm tuôn ra, bệ hạ thật là người tốt!

>

> Đường Tam Tạng mỉm cười nói: “Bần tăng quen với người phụ trách ba viện, chờ dàn xếp xong việc này, giao tiếp với họ rồi bần tăng mới tiếp tục lên đường.”

>

> Lòng quốc vương nước Xa Trì lạnh lẽo, kiểu này là không đạt được mục đích sẽ không đi.

>

> Đường Tam Tạng đứng lên, chắp hai tay cung kính vái chào: “Bần tăng cáo từ.”

>

> Quốc vương nước Xa Trì nhìn Đường Tam Tạng giữ lễ không chỗ chê, lòng thầm ghê tởm. Hòa thượng thật giả tạo. Quốc vương lại nhớ đến ưu điểm của quốc sư, tuy hơi coi thường hoàng quyền nhưng ít ra không giả tạo, không có ý đồ chiếm giang sơn của ông ta.

>

> Sau khi Đường Tam Tạng rời đi, sắc mặt quốc vương nước Xa Trì liên tục thay đổi, cánh tay quét qua trước mặt, vang một chuỗi tiếng bể đồ, ấm trà, tách trà rơi xuống đất vỡ vụn, nước trà uốn lượn trên mặt bàn chảy xuống.

>

> Lão thừa tướng từ xa đi tới, nhìn đống mảnh vỡ dưới đất, hỏi: “Sao vậy bệ hạ?”

>

> Mặt quốc vương nước Xa Trì dữ tợn nói: "Thừa tướng nói đúng, hòa thượng đó quả nhiên không có lòng tốt! Y định xếp thế lực vào đất nước, mưu tính lớn.”

>

> Thừa tướng thở dài thườn thượt: “Bệ hạ định làm sao bây giờ?”

>

> Quốc vương nước Xa Trì biến sắc mặt nói: “Phái người giám thị họ, kéo dài thời gian đã.”

>

> Thừa tướng khom người cung kính nói: “Tuân lệnh!”

>

> Buổi tối, Đường Tam Tạng tụng kinh một lúc rồi ngủ.

>

> Trong hoàng cung nước Xa Trì, một tòa cung điện đèn đuốc sáng trưng. Quốc vương và thừa tướng đứng trong cung điện, một hàng binh sĩ tinh nhuệ mặc giáp, cung cài tên, kiếm rút khỏi vỏ đứng bên ngoài.

>

> Thừa tướng khom người cung kính nói: "Bệ hạ, thám tử báo về hôm nay hòa thượng Đường triều thiếu một người.”

>

> Quốc vương đang lo âu đi tới đi lui chợt khựng lại, quay đầu lo lắng hỏi: “Cái gì? Thiếu ai!?”

>

> Thừa tướng cung kính nói: “Thiếu Hầu hành giả.”

>

> Quốc vương đen mặt gặn hỏi: “Là con khỉ đấu chặt đầu mọc lại với quốc sư?”

>

> Thừa tướng gật đầu nói: "Đúng vậy!"

>

> Quốc vương đi tới đi lui thật nhanh, lẩm bẩm: "Hắn đi nơi nào? Hắn sẽ đi đâu?”

>

> Quốc vương nước Xa Trì chợt khựng lại, mặt trắng bệch cảnh giác nhìn bốn phía, cảm giác trong bóng tối có đôi mắt tà ác nhìn mình chằm chằm.

>

> Quốc vương nuốt nước miếng bất an hỏi: “Các ngươi phát hiện hắn biến mất từ lúc nào?”

>

> Lão thừa tướng cung kính nói: “Theo thám tử hỏi thăm thì sáng sớm còn thấy Hầu hành giả, từ sau khi Đường Tam Tạng đến hoàng cung thì không thấy tung tích của Hầu hành giả nữa.”

>

> Bốp!

>

> Quốc vương tát thừa tướng, tức giận quát: “Tại sao không báo cho ta biết sớm?”

>

> Thừa tướng bị tát trẹo cổ, lảo đảo suýt té, vội nói: "Bệ hạ bớt giận! Thám tử không dám khẳng định Hầu hành giả có phải đi ra ngoài chơi hay không, mãi đến bây giờ không thấy Hầu hành giả trở về thì bọn họ mới dám xác định Hầu hành giả đã mất tích.”

>

> Quốc vương cười khẩy nói: “Đường Tam Tạng vào cung, con khỉ biến mất, ngươi đoán con khỉ đó ở đâu?”

>

> Thừa tướng biến sắc, vội vàng ngẩng đầu nhìn bốn phía, nhỏ giọng hãi hùng nói: "Hoàng cung!"

>

> Quốc vương chán nản nói: “Đúng rồi, Đường Tam Tạng không giấu diếm tin con khỉ mất tích là đang cảnh cáo trẫm! Nếu quả nhân không đồng ý điều kiện của hắn thì không chừng ngày thứ hai đầu của quả nhân sẽ đặt trước mặt hòa thượng kia.”

>

> Lão thừa tướng khó tin khẽ quát: "Sao có thể như vậy? Bọn họ làm sao dám lộng hành như thế?”

>

> Lão thừa tướng bỗng nhớ quốc sư, nếu có quốc sư ở thì hòa thượng kia đâu dám càn rỡ như vậy.

>

> Lão thừa tướng cay đắng hỏi: “Giờ nên làm sao đây bệ hạ?”

>

> Quốc vương buồn bã, cung kính vái bốn phía: "Hầu đại sư yên tâm, quả nhân nhất định làm theo thánh tăng sai khiến, làm tốt chuyện ba viện, xin Hầu đại sư nương tay cho.”

>

> Quốc vương như thấy ánh mắt ẩn trong bóng tối đang xa dần.

>

> Quốc vương nước Xa Trì đứng thẳng dậy, cắn răng nói: "Thừa tướng, hiện tại chỉ đành đi thẳng một con đường.”

>

> Lão thừa tướng khom người cúi đầu, kiên định nói: “Xin bệ hạ sai khiến, cựu thần sẽ vì bệ hạ vượt lửa qua sông không chối từ."

>

> Ánh mắt quốc vương nước Xa Trì hung ác nói: “Phong tất cả đạo quan, kéo hết đạo sĩ ra biếm làm khổ sai. Chúng ta hoàn toàn nghiêng hướng Phật giáo, hy vọng bọn họ sẽ nương tay.”

>

> Lão thừa tướng cung kính nói: “Vâng, cựu thần đi sắp xếp ngay.”

>

> Nói rồi lão quay người bước nhanh đi ra đại điện.

>

> Trong cung điện, quốc vương nước Xa Trì thở hắt ra, suy sút nói: “Quả nhân chỉ muốn làm hoàng đế thật sự mà sao khó khăn vậy?”

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!