Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 701: Mục 702

TRANG 351# 2

> Chương 701: Chuyện nước Xa Trì

>

>

>

>

>

>

> Hai ngày tiếp theo Đường Tam Tạng ru rú trong phòng không dám ra ngoài, sợ ra đường bị đánh. Đường Tam Tạng không hay biết bên ngoài đã ồn ào, từng đội binh sĩ phong đạo quan, áp giải tất cả đạo sĩ đi. Dân chúng thần hồn nát thần tính, hòa thượng vui sướng khi người gặp họa.

>

> Quốc vương nước Xa Trì không cố ý báo cho Đường Tam Tạng, định chờ hòa thượng ba viện mà y sắp xếp đến quốc gia rồi sẽ cho món quà bất ngờ.

>

> Trư Bát Giới nằm trên giường lười biếng hỏi: “Sư phụ đã liên lạc với người của ba viện chưa?”

>

> Đường Tam Tạng cười nói: “Vi sư đã liên lạc với Thương Ngọc chân nhân, ngài ấy là người tổng phụ trách ba viện trong thiên hạ. Chân nhân đã sai người đến nước Bảo Tượng, chỉ còn chờ bần tăng dàn xếp mọi thứ.”

>

> Trư Bát Giới chép miệng nói: “Không ngờ sư phụ liên lạc được với người tổng phụ trách.”

>

> Đường Tam Tạng cười nói: "Giúp đỡ lẫn nhau thôi."

>

> Trong khi sư đồ nói chuyện chợt có tiếng gõ cửa, Sa Ngộ Tịnh thành thật đứng dậy mở cửa phòng, một nội thị đứng bên ngoài.

>

> Đường Tam Tạng đứng dậy, dựng thẳng một bàn tay làm lễ, mỉm cười hỏi: “Đại nhân có chuyện gì tìm bần tăng?”

>

> Nội thị rối rít xua tay, giọng the thé nói: "Thánh tăng chiết sát nô tài, nô tài không dám xưng đại nhân trước mặt ngài. Nô tài phụng mệnh của bệ hạ đến hỏi thánh tăng một tiếng là khi nào trưởng lão ba viện giá lâm? Bệ hạ định nghênh tiếp ở Lôi Âm Tự đang thi công.”

>

> Trư Bát Giới nằm trên giường, mắt lóe ý cười mỉa mai.

>

> Đường Tam Tạng kinh ngạc hỏi: “Lôi Âm Tự là sao?”

>

> Nội thị cười nói: “Bệ hạ nói lúc trước bị ba vị quốc sư che mắt làm ngàn vạn phật tử chịu oan nên quyết định xây một tòa Lôi Âm Tự hùng vĩ cung phụng Phật Tổ, biểu đạt lòng hướng Phật của bệ hạ.”

>

> Đường Tam Tạng chắp hai tay, cười tươi nói: "A di đà phật, quốc vương bệ hạ thành kính hướng phật thật là thiện lớn, sau này sẽ được phúc báo.”

>

> Đường Tam Tạng lấy di động ra nhắn tin, một lúc sau ngước lên nói với nội thị: “Buổi chiều sẽ có mười viện trưởng ba viện giáng lâm.”

>

> Nội thị nhìn trời, cười nói: “Nô tài xin phép đi về báo lại, chờ đến buổi trưa nô tài sẽ đến đón ba vị cao tăng."

>

> Đường Tam Tạng gật đầu nói: "Làm phiền!"

>

> Trong hoàng cung, nội thị báo lại những gì đã gặp cho quốc vương nghe.

>

> Quốc vương nước Xa Trì kinh ngạc kêu lên: “Mười người? Nhiều vậy!?”

>

> Quốc vương xanh mặt, người đến không có ý tốt!

>

> Buổi trưa, đoàn người Đường Tam Tạng đi theo nội thị đến một tòa lầu cao, leo lên tầng cao nhất thấy quốc vương và bách quan đã chờ đợi.

>

> Quốc vương vừa thấy Đường Tam Tạng liền nghênh đón, nắm tay y cười thân thiết nói: “Thánh tăng đã đến rồi.”

>

> Đường Tam Tạng cười nói: “Chào bệ hạ.”

>

> Mắt quốc vương chứa ý cười kéo Đường Tam Tạng đến gần cửa sổ: “Thánh tăng xem ta tuyển vị trí Lôi Âm Tự thế nào?”

>

> Đường Tam Tạng cười nhìn xem, chợt nụ cười đông trên mặt. Từ trên tầng lầu cao thấy rõ chỗ thi công không xa có mấy ngàn đạo sĩ mang xích hì hục làm việc dưới nắng nóng.

>

> Đường Tam Tạng giật nảy mình quay đầu nhìn quốc vương.

>

> Mắt quốc vương lộ tia đắc ý hỏi: “Thánh tăng thấy chỗ này thế nào?”

>

> Đường Tam Tạng lắp bắp nói: "Bệ. . .bệ hạ, đạo sĩ này phạm tội gì?"

>

> Quốc vương lạnh nhạt nói: “Phạm tội khinh nhờn Phật Tổ.”

>

> Khóe môi Đường Tam Tạng co giật, trước mắt tối sầm, có thể tưởng tượng đám đạo trưởng ba viện giáng lâm sẽ xảy ra chuyện gì.

>

> Đường Tam Tạng vịn trán sốt ruột nói: "Bệ hạ, không thể tiếp đãi cao nhân ba viện ở đây, chúng ta đi mau!”

>

> Một giọng nói lạnh lùng vang lên trong tầng lầu cao:

>

> "Chúng ta đã đến!”

>

> Quốc vương reo lên: “Cao tăng ba viện đã đến? Ở đâu?”

>

> Bận rộn chuẩn bị hai ngày nay chỉ vì giây phút này.

>

> Bên ngoài có áng mây trắng rơi xuống, mười đạo sĩ xanh mặt đứng trên mây.

>

> Đạo sĩ nối đuôi nhau vào phòng trên tầng cao, nhiệt độ trong phòng giảm thấp xuống.

>

> Nụ cười đông trên mặt quốc vương, tim rớt xuống đáy cốc. Không đâu, tuyệt đối không thể nào, Đường Tam Tạng là hòa thượng thì ba viện sao có thể là đạo sĩ?

>

> Đạo sĩ dẫn dầu chắp tay nói với Đường Tam Tạng: "Tam Tạng pháp sư, Thương Ngọc chân nhân dặn chúng ta biểu thị lòng cảm tạ với ngài, cảm tạ ngài ủng hộ công tác của chúng ta.”

>

> Tất cả đạo sĩ chắp tay thi lễ với Đường Tam Tạng.

>

> Đường Tam Tạng nở nụ cười tuy lúng túng nhưng không mất lễ phép: “Không cần đa lễ, phổ độ chúng sinh vốn là chuyện bần tăng nên làm.”

>

> Đạo sĩ dẫn đầu nhướng cao chân mày kiếm: "Nhưng Tam Tạng pháp sư, tình huống bên ngoài là thế nào? Có phải ngài nên có lời giải thích cho chúng ta không?”

>

> Đường Tam Tạng cay đắng nói: “Bần tăng cũng không biết, toàn là bệ hạ làm!”

>

> Mọi người cùng nhìn quốc vương nước Xa Trì.

>

> Tim quốc vương nước Xa Trì đã rớt xuống đáy vực, lòng thầm rít gào: “Đường Tam Tạng, ngươi lừa ta!!!”

>

> Trước ánh mắt của mọi người, trước mắt quốc vương tối sầm, duỗi thẳng cẳng, ngã ngửa ra sau, xỉu.

>

> Quan viên đứng phía sau nhanh tay đỡ lấy quốc vương, sốt ruột kêu lên: “Bệ hạ, bệ hạ!”

>

> “Bệ hạ có sao không?”

>

> “Bệ hạ bị sao vậy?”

>

> “Mau truyền thái y!"

>

> Tất cả quan viên hoảng loạn xao động.

>

> Các đạo trưởng mắt lạnh bàng quan, đám quan viên vây quanh quốc vương lật đật rời đi.

>

> Mấy ngày sau quốc vương ra lệnh bỏ phong đạo quan, thả đạo sĩ, xây dựng ba viện. Quốc sách mà quốc sư đặt ra tiếp tục được vận hành, mọi thứ trở về quỹ đạo.

>

> Đương nhiên những chuyện này không liên quan gì đến Đường Tam Tạng, ngay hôm đạo trưởng ba viện giáng lâm là y vội tìm một người bán chế tạo di động, lật đật chạy mất.

>

> Trên tầng mây trên bầu trời quốc đô nước Xa Trì, Hổ Lực Đại Tiên, Lộc Lực Đại Tiên, Dương Lực Đại Tiên nhìn thấy tất cả.

>

> Hổ Lực Đại Tiên thở hắt ra, cười nói: “Có Thương Ngọc ở thì chúng ta yên lòng.”

>

> Dương Lực Đại Tiên vuốt râu, gật đầu nói: “Đúng rồi, cứ để bọn họ chơi, chắc quốc chủ sẽ chơi rất vui.”

>

> Lộc Lực Đại Tiên cười nói: “Chúng ta đi thôi, thần quân ở Thiên Môn sơn chắc cũng chờ sốt ruột rồi.”

>

> Dương Lực Đại Tiên cười to bảo: “Đúng, rất đúng, nên đi bái kiến chủ nhân mới.”

>

> Ba người cưỡi mây lướt gió bay về phía đông, bỏ lại chuyện nước Xa Trì.

>

> Ba người hơi mơ mộng, thật ra Trương Minh Hiên đã quên mất họ, hắn đang ngồi dưới cây chơi mạt chược với nhóm người Lý Thanh Nhã, Tề Linh Vân. Trên cây có tiếng liễu xào xạc, dưới cây có tiếng mạt chược lách cách.

>

> Trương Minh Hiên vừa chơi mạt chược vừa bí hiểm nói: “Thanh Nhã tỷ, ta định sáng tạo một thế giới.”

>

> Lý Thanh Nhã cười hỏi: “Mở mang thế giới động thiên?”

>

> Tề Linh Vân cũng cười hỏi: “Mở mang thế giới động thiên làm gì? Ngươi đã có rồi mà.”

>

> Trương Minh Hiên vừa lấy bài vừa cười nói: “Không phải thế giới động thiên, là thế giới thứ hai, giới Hư Hoang. Đông phong!”

>

> Lý Thanh Nhã cầm bài, nói: “Giới Hư Hoang, nghe quen tai.”

>

> Chu Khinh Vân trầm ngâm nói: “Giới Hư Hoang? Lần trước thi đấu Thần Thoại Hồng Hoang có giới Hư Hoang.”

>

> Tề Linh Vân liếc qua Trương Minh Hiên, mắt chứa ý cười nói: “Phải rồi, năm nay chưa tổ chức thi đấu Thần Thoại Hồng Hoang.”

>

> Trương Minh Hiên thúc giục: “Mau đánh bài!”

>

> Tề Linh Vân buồn cười đánh ra quân lục bính.

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!